" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

TỜ KINH SỐ 3 Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Ở Tây Ban Nha, người ta thường thử đởm lược của mỗi con bò rừng bằng cách để nó tấn công vào những người đấu bò. Mỗi lần tấn công, con bò bị phóng một mũi gươm nhọn bén. Giá trị và đởm lược của con bò được định lượng bằng số lần con bò cố gắng tiếp tục tấn công dù bị đau đớn vì những mũi gươm. Tôi hiểu rằng mỗi ngày tôi đều bị thử thách trong đời sống giống như con bò bị định giá. Và nếu tôi tiếp tục tấn công, tiếp tục cố gắng, tiếp tục đi tới, tôi sẽ thành công.

Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Tôi không sinh ra trên đời này để là một thất bại; trong giòng máu tôi không có sự thua cuộc. Tôi không phải là một con trừu đợi người chăn thúc dục. Tôi là một con sư tử và tôi từ chối không nói, không đi, không ngủ với đám trừu. Tôi sẽ từ chối không nghe những người hay than khóc và chê trách, vì họ là một loại vi trùng dễ lây. Hãy để họ sống với đám trừu. Lò sát sinh của thất bại không phải là định mệnh của đời tôi.

Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Phần thưởng của đời sống thường đợi ta ở cuối chặng hành trình, không ở những nơi gần chỗ khởi hành; và tôi không biết là phải mất bao nhiêu bước nữa mới đến nơi định đến. Do đó, tôi có thể vẫn bị thất bại ở bước thứ mười ngàn, nhưng thành công chỉ đợi ở khúc quanh sắp tới. Tôi sẽ không bao giờ biết là tôi có đến gần thành công ra sao, nếu tôi không tiếp tục bước đến chỗ quẹo.

Tôi sẽ luôn luôn bước thêm một bước nữa. Nếu chưa đến đâu, tôi lại bước một bước mới, rồi một bước nữa. Trong thực tế, bước một bước mỗi một lần không có gì khó khăn lắm.

Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Từ hôm nay, mỗi một cố gắng trong ngày của tôi là một vết chém của gươm tôi trên thân cây cổ thụ. Vết chém đầu sẽ không suy chuyển một chút gì, và vết chém thứ hai, thứ ba cũng vậy. Mỗi một vết chém coi rất tầm thường, như không ảnh hưởng gì đến cây cổ thụ. Nhưng lần lượt, rồi lần lượt, ngày qua ngày, cây cổ thụ sẽ gục ngã. Mỗi cố gắng trong ngày của tôi cũng vậy.

Tôi sẽ giống như những giọt mưa gọt mòn những tảng đất đá của núi cao; như những đàn kiến ăn trọn cả xác lớn của con cọp; như những tên nô lệ xây kim tự tháp. Tôi sẽ xây cái lâu đài của tôi bằng từng viên gạch mỗi một lần đắp, bởi vì tôi biết rằng những cố gắng nhỏ nhoi, cứ liên tục ngày nối ngày, sẽ hoàn tất bất cứ mục tiêu nào.

Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc và sẽ gạch bỏ khỏi tự điển đời tôi những danh từ và ngôn ngữ như chịu thua, không thể, không làm được, bất thành, thất bại, quá trễ, rút lui, vô vọng; vì đây là chữ nghĩa của bọn ngu khùng. Tôi sẽ tránh những tình thế thua nản làm mòn ý chí, nhưng lỡ nếu tâm trạng chán chường có xâm nhập vào trí óc của tôi, tôi sẽ chiến đấu và tiêu diệt nó. Tôi sẽ nhẫn nại và tôi sẽ chịu đựng. Tôi sẽ không để tâm đến những trở ngại dưới chân, vì mắt tôi lúc nào cũng nhìn về mục tiêu và cả trời trăng sao trên đầu. Tôi hiểu rằng khi cát khô của sa mạc không còn, cỏ xanh sẽ mọc đầy trên đất tốt.

Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Tôi luôn luôn ghi nhớ định luật về xác suất, về tỷ lệ trung bình. Tôi sẽ theo đuổi công việc vì biết rằng mỗi lần thất bại là mỗi lần tôi có cơ may nhiều hơn để đến với thành công, trong lần cố gắng tới. Mỗi một tiếng chối từ sẽ đem tôi đến gần hơn một tiếng ưng thuận. Mỗi một nhíu mày chỉ sửa soạn cho tôi một nụ cười sẽ đến. Mỗi một bất hạnh sẽ chứa đựng trong đó một mầm mống của hạnh phúc ngày mai. Phải có đêm dài mới thấy ngày đẹp. Tôi sẽ thất bại nhiều lần nhưng chỉ cần thành công một lần.

Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Tôi sẽ cố gắng, cố gắng và tiếp tục cố gắng. Mỗi trở ngại chỉ là một chậm trễ trong cuộc hành trình và một thử thách cho công trình to lớn. Tôi sẽ theo đuổi và tôi sẽ luyện mọi kỹ thuật như tên thủy thủ rành nghề, hắn sẽ luôn luôn học cách lái tàu ra khỏi những cơn bão lớn nhỏ. Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Từ nay, tôi sẽ học và sử dụng một bí quyết nữa của các bậc cao nhân. Vào cuối ngày, dù ngày đó là một thành công hay thất vọng, tôi sẽ cố gắng thêm một lần nữa. Bằng một cố gắng mới. Khi thân thể tôi đã mệt mỏi, tôi sẽ chống cự mọi cám dỗ nghỉ ngơi. Tôi sẽ cố gắng thêm một lần nữa và nếu không thành công, tôi lại cố gắng trở lại. Bất cứ trong công việc gì, tôi sẽ không để một ngày chấm dứt bằng một thất vọng. Với phương thức này, tôi đã gieo mầm cho sự thành công ngày mai. Những ai ngưng việc vào một thời điểm nhất định, sẽ không thể nào sánh kịp với cố gắng của tôi. Khi mọi người ngưng tranh đấu, cuộc chiến của tôi chỉ mới bắt đầu. Mùa gặt của tôi sẽ luôn luôn sung mãn.

Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công.

Và tôi sẽ không để các thành công ngày hôm qua ru ngủ tôi trong thái độ lười biếng, bởi vì đây là công thức của hiểm họa. Tôi sẽ quên những gì đã xảy ra cho một ngày đã qua, dù nó tốt hay xấu, và đón chào tia nắng mới với niềm tin rằng hôm nay sẽ là một ngày tốt đẹp nhất đời tôi.

Tôi còn thở được, tôi còn kiên trì theo đuổi mục tiêu. Bởi vì ngày hôm nay, tôi đã thấu hiểu được một định luật ngàn năm của thành công là nếu tôi kiên trì cho đến cùng, tôi sẽ chiến thắng.

Tôi sẽ kiên trì.

Tôi sẽ chiến thắng.

TỜ KINH SỐ 2 Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim.

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim. Bởi vì yêu thương là bí quyết cao lớn nhất cho mọi thành công trong doanh nghiệp.

Sức mạnh của bắp thịt có thể cắt xuyên áo giáp và hủy diệt sự sống; nhưng chỉ có yêu thương mới đủ mạnh để mở rộng tim người. Cho đến khi tôi thấu đáo được nghệ thuật của yêu thương, tôi chỉ là một tên lái buôn nhỏ nhoi trên chợ nghèo tỉnh lẻ. Tôi sẽ dùng yêu thương là vũ khí chính yếu và không ai giao tiếp với tôi có thể đương đầu với sức mạnh của yêu thương.

Họ có thể phản pháo lý luận của tôi; họ có thể nghi ngờ lời nói của tôi; họ có thể chê bai vóc dáng bên ngoài của tôi, họ có thể chối bỏ thái độ lịch lãm của tôi; và họ có thể bới móc chế diễu đề nghị thương lượng của tôi; nhưng với yêu thương; tôi sẽ làm mềm yếu tất cả mọi con tim, như tia nắng mặt trời sẽ chảy tan những tảng đá mùa đông lạnh lẽo nhất.

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim.

Nhưng tôi phải bắt đầu như thế nào? Kể từ nay, tôi sẽ nhìn vạn vật bằng cặp mắt của yêu thương và tôi sẽ hồi sinh trong cái nhìn mới này. Tôi yêu tia nắng đã suởi ấm da thịt tôi, như tôi yêu giọt mưa đã gột rửa sạch sẽ tâm hồn tôi.

Tôi yêu ánh sáng đã rọi đường cho tôi đi, như tôi yêu cái bóng tối đã giúp tôi nhìn thấy cả trời trăng sao. Tôi yêu nỗi vui mừng đã giúp mở rộng trái tim tôi, như tôi yêu cơn buồn bã đã giúp mở rộng tâm hồn tôi. Tôi đón nhận những phần thưởng vì tôi xứng đáng, nhưng tôi cũng sẽ chào mừng những trở ngại vì chúng giúp tôi tăng trưởng.

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim.

Và tôi sẽ nói gì đây? Tôi sẽ khen tặng kẻ thù và họ sẽ trở thành bằng hữu; tôi sẽ cổ võ bằng hữu và họ sẽ trở thành anh em. Tôi sẽ luôn luôn tìm đủ lý do để ca tụng, tôi sẽ không bao giờ bới móc tìm lỗi để bàn tán thị phi. Tôi sẽ ngậm miệng khi thấy muốn phê bình; tôi sẽ hét vang khắp trời khi tôi muốn ca ngợi.

Tôi thấy tất cả chim chóc, biển cả, gió mát và thiên nhiên đều chỉ biết âm nhạc của ca tụng. Tôi sẽ ca hát cùng điệu với tất cả anh em bằng hữu. Kể từ hôm nay, tôi sẽ nhớ bí quyết này và tôi sẽ thay đổi toàn diện đời sống tôi.

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim.

Và tôi sẽ xử sự thế nào đây? Tôi sẽ yêu tất cả những tư thái của mọi người vì ai cũng đều có những cá tính rất đáng ngưỡng mộ, dù đôi khi bị che kín. Với tình yêu, tôi sẽ đập bỏ bức tường nghi kị và căm hận quanh trái tim họ, để thay thế bằng những nhịp cầu nối trái tim tôi với tâm hồn họ.

Tôi sẽ yêu những người tham vọng vì hoài bão họ thách thức tinh thần tôi. Tôi sẽ yêu những kẻ thất bại vì họ dạy tôi nhiều bài học hữu ích. Tôi sẽ yêu cái rộng lượng của người giàu sang; tôi sẽ yêu cái giản dị của người nghèo khổ. Tôi sẽ yêu cái cô đơn của người quyền thế; tôi sẽ yêu cái kiên nhẫn của người yếu kém. Tôi yêu cái niềm tin mù lòa của tuổi trẻ; tôi yêu cái kinh nghiệm khôn ngoan của tuổi già. Tôi yêu cái buồn rầu trong cặp mắt mỹ nhân; tôi yêu cái ngang tàng trong cái nhìn của người xấu xí.

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim.

Và tôi sẽ phản ứng ra sao khi giao tiếp với hành vi người khác?

Bằng yêu thương. Bởi vì nếu yêu thương là chìa khóa mở rộng những con tim nhân loại; yêu thương cũng sẽ là manh áo giáp đẩy xa những mũi tên hận thù và những gươm đao ganh ghét. Khó khăn và thất vọng sẽ đụng phải manh áo giáp mới của tôi và trở thành những hạt mưa mềm đẹp. Manh áo giáp sẽ che chở tôi trong chợ búa giang hồ và sẽ an ủi tôi trong những lúc cô đơn. Nó sẽ đẩy tôi lên khỏi những hố sâu tuyệt vọng, và sẽ an thần tôi trong những giờ phút say men chiến thắng. Càng xử dụng, nó sẽ càng dầy chắc; cho đến một ngày, tôi sẽ không cần nó nữa, vì da tôi đã trở thành một phần của manh áo giáp đó. Và tôi sẽ bước đi nhẹ nhàng trong mọi tình thế, xấu hay tốt; và tôi sẽ hãnh diện chấp nhận chỗ đứng trên đỉnh cao của kim tự tháp loài người.

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim.

Và tôi sẽ xử trí ra sao khi bị đe dọa bởi tha nhân?

Bằng yêu thương. Trong im lặng, tôi sẽ thì thầm cho tôi nghe câu nói yêu thương. Dù im lặng, nhưng lời yêu thương sẽ sáng rỡ trong mắt tôi, run run trên môi cười tôi; dịu dàng trong cánh tay tôi. Và tim họ sẽ mở rộng. Vì ai sẽ phủ nhận lời mời tự đáy tim tôi, ai sẽ đóng cửa trước đề nghị mang từ sự thành kính của con tim?

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim. Nhưng trên hết, tôi sẽ yêu tôi. Vì yêu tôi, nên tôi sẽ xem xét chọn lựa cẩn trọng tất cả mọi vật đang xâm nhập vào thân thể tôi, tâm hồn tôi, trái tim tôi. Tôi sẽ không chìu đãi quá mức cái đòi hỏi của thân xác tôi, vì tôi yêu cái thân thể này khi nó thật trong sạch và điều độ. Tôi sẽ không bao giờ để trí óc tôi hấp thụ những xấu xa, những điều ác và những bi quan, vì nó phải luôn luôn được bay cao trong tư tưởng khôn ngoan của các bậc cao nhân.Tôi cũng không bao giờ để tâm hồn tôi trở thành tự mãn và lười biếng; tôi sẽ nuôi nấng nó hàng ngày với lời khấn nguyện và giờ tâm thiền. Và tôi sẽ không bao giờ để con tim tôi trở thành nhỏ nhoi và cay đắng; tôi sẽ chia xẻ nó với tha nhân, sẽ nhìn nó tăng trưởng và sưởi ấm thế gian này.

Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim.

Từ nay tôi xin được yêu mọi người không điều kiện. Từ giờ phút này, mọi hận thù đã chảy khỏi giòng máu trong châu thân tôi; tôi không còn thì giờ để căm ghét, chỉ còn thì giờ cho yêu thương. Từ giờ phút này, tôi sẽ bước đi những bước đầu tiên của một con người thực sự giữa muôn người. Với yêu thương, mọi nghiệp vụ của tôi cũng sẽ biến dạng và chúng sẽ đem đến cho tôi những phần thưởng triệu lần mơ ước. Dù tôi có đầy đủ mọi kiến thức và kinh nghiệm hơn người, tôi sẽ thất bại nếu tôi không có yêu thương. Với yêu thương, dù yếu kém về mọi phương diện, tôi cũng sẽ thành công.

Vì vậy, cho tôi đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim. Vì tôi phải thành công.

Phần thứ 2 – TỜ KINH SỐ I Thành Công Là Một Hành Trình Không Phải Là Một Chổ Đến

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Ngày hôm nay, tôi bắt đầu một cuộc đời mới.

Ngày hôm nay, tôi lột bỏ lớp da sần sùi ngày cũ, đã bị quá nhiều vết sẹo của thương tích từ những thất bại và nghèo hèn. Ngày hôm nay, tôi hồi sinh trong một vườn cây trái sung mãn với những hoa quả cho tất cả mọi người.

Ngày hôm nay, tôi sẽ hái lấy những quả nho ngon ngọt của sự khôn ngoan, từ những cành cao nhất. Đây là những thành quả mà bao cao nhân đã lo trồng trọt từ nhiều thế hệ tiếp nối.

Ngày hôm nay, tôi sẽ hưởng thụ toàn vẹn cái thơm ngon của những chùm nho này. Rồi với tất cả cẩn trọng, tôi sẽ để những hạt giống nẩy mầm tự đáy tâm hồn và một đời mới sẽ đâm chồi nẩy mộng.

Sự nghiệp mà tôi đã lựa chọn chứa đầy những cơ hội, nhưng cũng sẽ đầy những thất vọng, và thất bại. Thân xác của những kẻ đã thua cuộc, đầy như một Kim Tự Tháp thật cao, đã tạo thành một bóng tối luôn luôn đe dọa.

Nhưng tôi sẽ không là một kẻ thua cuộc trong đám người đó, vì trong tay tôi, đã có một đồ bản rõ ràng. Nó sẽ giúp tay lái của thuyền tôi vượt qua những sóng nước hiểm nghèo và sẽ đưa tôi tới một bến bờ mà mới chỉ ngày hôm qua tôi vẫn chưa dám mơ ước.

Tôi sẽ không bao giờ mặc cả thêm nữa với sự thất bại. Thiên nhiên không bao giờ muốn đầy đọa thân xác tôi, thiên nhiên cũng không có ý định gây cho đời sống tôi những thất vọng.Trong quá khứ, tôi đã chấp nhận đau đớn như chấp nhận thất bại. Kể từ nay, tôi sẽ loại bỏ chúng như loại bỏ những bóng tối đã vây quanh. Tôi sẽ đón nhận những sự khôn ngoan của những cao nhân, của những điều kinh dậy bảo, như đón nhận tia nắng mặt trời rực rỡ của thịnh vượng, quyền lực và hạnh phúc, để đưa tôi đến một giấc mộng thiên đường tôi hằng mơ ước.

Thời gian sẽ lần lượt dậy dỗ tất cả khôn ngoan cho kẻ nào bất tử; nhưng tôi không có cái may mắn để sống ngàn đời. Nhưng, ở một bình diện khác, trong cái thời gian hạn hẹp của đời sống, tôi phải tinh thông nghệ thuật của kiên nhẫn, vì thiên nhiên không bao giờ vội vã. Để tạo một củ nhân sâm, cái gốc rễ của cây phải sống cả trăm năm. Trong khi đó, cây hành hương chỉ cần chín tuần. Tôi đã sống cuộc đời của một cây hành. Nó làm tôi bất mãn. Bây giờ tôi phải sống đời của củ nhân sâm, và thời gian, sẽ tạo tôi thành một người giàu nhất thế giới.

Nhưng tôi phải bắt đầu như thế nào?. Tôi không có kiến thức cũng như kinh nghiệm để đạt mục tiêu, và trong quá khứ, tôi đã quờ quạng trong ngu dốt và đã vấp ngã trong những tủi thân liên tục. Câu trả lời rất giản dị. Tôi bắt đầu hành trình với hành lý thật nhẹ, không vướng bận với những kiến thức không cần thiết, và không bị trì trệ với những kinh nghiệm thừa thải. Thiên nhiên đã cung cấp cho tôi một bản năng và khối óc đầy đủ hơn tất cả mọi loài sinh vật ; và kinh nghiệm được đánh giá quá cao bởi bởi những niên lão không thành công gì trong đời họ.

Trong thực tế, sự dạy dổ của kinh nghiệm thường được trả giá bằng những năm dài của đấu tranh, nên đến khi bài học thu nhập được, thì giá trị khi sử dụng cũng bị rút ngắn; và cuối cùng, kinh nghiệm chỉ là một ích lợi thừa thãi trên những nấm mồ của kẻ vừa học. Thêm vào đó, kinh nghiệm giống như thời trang; một hành động đem đến thành công ngày hôm nay sẽ không còn hữu hiệu hay vô dụng trong bối cảnh ngày mai.

Chỉ có những nguyên lý là tồn tại, và ngày hôm nay, tôi đã nắm được những nguyên lý chứa đựng trong những tờ kinh này. Thực ra, chúng sẽ giúp tôi tránh bỏ được những sai trái thất bại hơn là tạo được sự thành công, bởi thành công chỉ nằm trong trí tưởng của từng người. Trong cả ngàn cao nhân, không có ai có định nghĩa giống nhau về chữ “thành công”, nhưng mọi người đều đồng ý về sự thất bại. Thất bại là sự thua cuộc trước khi đạt đến mục tiêu của đời sống, bất kể mục tiêu đó là gì.

Hãy nhớ điều quan trọng. Cái khác biệt duy nhất của người thất bại và kẻ thành công là sự khác biệt trong những thói quen của họ. Những thói quen tốt là chìa khóa của mọi thành công. Những thói quen xấu là cánh cửa đóng kín của thất bại. Do đó, điều luật đầu tiên tôi phải nghiêm trọng thi hành, trước mọi nguyên lý khác là: tôi sẽ tập những thói quen tốt và trở thành nô lệ của chúng.

Thuở nhỏ, tôi là một nô lệ của bản năng, lớn lên tôi là một nô lệ của thói quen. Tôi để mặc ý chí của tôi trôi nổi không ràng buộc, và qua năm tháng, tôi tích tụ những thói quen xấu, dẫn dắt tôi đi vào con đường hèn mọn gập ghềnh. Hành động của tôi bị chi phối bởi phản ứng từ những xúc cảm nhất thời như tham lam, thành kiến, sợ hãi, dèm pha, thèm muốn, say mê, rồi tất cả cấu tạo thành thói quen xấu xa. Ngày hôm nay, nếu đã là một nô lệ, tôi sẽ là nô lệ của những thói quen tốt. Những thói quen xấu của ngày cũ phải được chôn vùi thật sâu, và trên những luống cầy mới, những thói quen tốt sẽ nẩy mầm.

Tôi sẽ tập những thói quen tốt và trở thành nô lệ của chúng.

Tôi phải làm sao để đạt được mục đích này?.

Mỗi tờ kinh tiếp theo sau đây đều chứa đựng một nguyên lý giúp tôi xua đuổi một thói quen xấu và thay nó bằng một thói quen tốt. Định luật thiên nhiên dạy rằng chỉ có một thói quen mới, mới có thể thay thế được một thói quen cũ. Do đó, tôi phải tự kỷ và nhất quyết tạo một thói quen đầu tiên như sau:

Tôi sẽ đọc và nghiền ngẫm mỗi tờ kinh liên tục trong ba mươi ngày, như phương thức ghi sau,

Trước hết, tôi sẽ đọc tờ kinh này khi vừa thức dậy mỗi sáng. Đọc trong im lặng. Sau khi ăn trưa, tôi sẽ đọc lại một lần nữa, cũng trong im lặng. Rồi trước khi đi ngủ, mổi đêm, tôi sẽ đọc lớn lên tất cả mọi chữ trong tờ kinh này.

Tôi sẽ đọc như vậy trong ba mươi ngày. Đọc cho đến khi việc đọc kinh ba lần mỗi ngày trở thành một thói quen. Sau ba mươi ngày này, tôi mới đọc tiếp tờ kinh số hai. Và cũng sẽ đọc nó trong ba mươi ngày.

Tôi sẽ đọc mỗi tờ kinh liên tục trong ba mươi ngày và sẽ mất ba trăm ngày trước khi đọc hết mười tờ kinh.

Cái thói quen này sẽ giúp tôi được những gì?. Mười tờ kinh này chứa đựng tất cả những nguyên lý định luật của sự thành công. Mổi lần đọc là mỗi lần tôi ghi khắc vào tận tâm thức, từ khối óc đến con tim, từ bản năng đến giấc mơ, những giòng chữ của một thói quen mới. Tiềm thức là một vũ trụ tôi không bao giờ thấu hiểu, nhưng nó lại chứa đựng những quyền lực ảnh hưởng thật to lớn đến hành động của tôi. Do đó, tôi phải cần một thói quen liên tục ba mươi ngày, những dòng kinh này mới thấm sâu vào tiềm thức.

Tiềm thức càng hấp thụ những dòng chữ , tôi càng thấy gia tăng sinh lực mỗi ngày khi thức dậy. Sức khoẻ, lòng yêu đời yêu người, sinh thú và đảm lược sẽ đẩy tôi lên đường mỗi ngày, chiến thắng mọi sợ hãi vẫn tiềm tàng trong quá khứ. Tôi sẽ hạnh phúc nhìn tia nắng mỗi ngày,tin tưởng rằng tất cả giấc mộng rồi sẽ thành sự thực, sự cao cả sẽ chiếm ngự và xua đuổi cái nghèo hèn, biến động và đau tủi.

Lần đầu, tôi sẽ phản ứng như lời kinh dạy bảo, trong tất cả mọi tình thế xuôi ngược. Những phản ứng này càng ngày càng dễ dàng, bởi vì “Trăm hay không bằng tay quen”.

Từ đó, một thói quen tốt sẽ bắt đầu mọc rễ. Khi một hành động thành thói quen, tôi sẽ thực hiện thật thiện nghệ. Càng thiện nghệ, càng thích thú, càng gia tăng hành động. Tất cả là một chuỗi phản ứng dây chuyền. Hành động đó sẽ thành thói quen, và tôi trở thành nô lệ thói quen tốt ấy.

Ngày hôm nay, tôi sẽ bắt đầu một cuộc đời mới.

Tôi bắt tôi phải giữ một lời thề là không gì ngăn trở được sự tăng trưởng của cuộc đời này. Tôi sẽ không vất bỏ đi một ngày nào, tôi sẽ đọc kinh liên tục. Tôi hiểu rằng một ngày vất bỏ là một ngày không còn tìm lại hay thay thế. Tôi sẽ không, và nhất định không gián đoạn cái thói quen đọc kinh này. Cái thời gian để đọc một tờ kinh chỉ có mười, mười lăm phút, một cái giá quá nhỏ để trả cho hạnh phúc và thành công phải đến.

Tôi sẽ đọc và nghiền ngẫm từng ý nghĩa của mỗi dòng kinh. Dù dòng chữ có đơn giản, tôi sẽ đọc tất cả nghiêm trọng của mọi tâm trí. Cả ngàn trái nho mới cất được một ly rượu nhỏ. Cả ngàn vỏ nho và xác nho phải được gạn lọc để có được một chút rượu. Cà ngàn cái khôn ngoan của cao nhân nhiều thế hệ đã được gạn lọc để có một tờ kinh. Tôi sẽ đọc như tôi đã kính cẩn uống một ly rượu nho. Không một giọt nào sẽ đổ ra. Cái mầm của thành công đã được tôi uống trọn vẹn và đang nằm trong tiềm thức.

Ngày hôm nay, lớp da cũ của tôi đã trở thành cát bụi. Tôi ngẩng mặt cao, bước đi những bước mạnh của kẻ chiến thắng. Dù không ai biết, ngày hôm nay tôi đã trở thành một con người mới, với một cuộc đời mới.

Bí mật của Phan Thiên Ân- Người giàu nhất thế giới P1 Chương 7

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Cuối cùng Thiên Ân đã đến. Nước Pháp trong mộng tưởng, qua hình ảnh của những cuốn phim đen trắng, những bài hát từ lớp sơ ấu. đã hiện thực bằng muôn màu sắc và ngàn tiếng động. Những người da trắng thuộc địa, luôn luôn xa cách, đã trở nên một đụng chạm hàng ngày, xấu lẫn tốt, sạch lẫn dơ. Cái tổ ấm vẫn bao bọc Thiên Ân bao lâu nay ở Việt Nam, dù nghèo khổ, vẫn là một che chở. Giờ đây, Thiên Ân mới hiểu được như thế nào là cô đơn, yếu thế và trần trụi. Đủ mọi hạng người, kẻ giúp đỡ ân cần, người lạnh nhạt xa cách, và trên hết phải luôn luôn đối phó với những tên lợi dụng sự ngu dốt của những kẻ đến sau. Lối buôn bán ở Marseille cũng khác xa cách thức làm ăn ở Saigon. Những cửa hàng ngăn nắp, sạch sẽ và đầy đủ, cũng như những kho hàng sỉ vĩ đại, làm Thiên Ân bỡ ngỡ lo sợ, khi nghĩ đến ngày phải bước vào mời hàng.

Nhưng tất cả mọi chuyện sẽ phải gác lại để tính sau. Trước mắt là phải kiếm ra chỗ ăn ở tạm. Một tên thủy thủ bạn giới thiệu Thiên Ân với một gia đình người Tàu. Họ làm chủ một khu phố nhỏ, phía dưới là tiệm ăn Tàu, tầng trên là chỗ cho cả gia đình 6 người ăn ở.Qua một cái sân nhỏ, là nhà chứa xe. Họ biến nơi này thành một kho nhỏ chứa lương thực, phía trên họ xây một phòng nhỏ. Sau khi xoi mói nhìn kỹ dáng vóc và tướng mạo của Thiên Ân, ông chủ nhà hàng Tàu bằng lòng cho hắn mướn căn phòng nhỏ. Tiền thuê chỉ có 12 quan mỗi tháng, nhưng hắn phải rửa chén bát mỗi ngày 3, 4 tiếng để bù vào tiền ăn uống. Phòng không có nhà tắm, hắn phải dùng nhà vệ sinh công cộng. Nghĩ đến mùa đông sắp đến với dòng nước lạnh mỗi khi phải tắm rửa, Thiên Ân rùng mình.

Sau khi thỏa thuận mọi điều kiện mà không dám hé môi xin xỏ một lời. Thiên Ân khuân hành lý lên căn phòng nhỏ. Hắn cẩn thận để chiếc rương dưới chân giường rồi lấy ra những tập da có ghi những lời kinh. Hắn đưa tay sờ nhè nhẹ lên những giòng chữ. Như bị điện giật, hắn rút tay lại, nghi ngờ vì những giòng chữ như có vẻ sinh động. Hắn đứng dậy, nhìn qua khung cửa sổ. Bên dưới, người qua lại tấp nập. Cách đó chừng 200 thước, một ngôi chợ vĩ đại với bao nhiêu là mặt hàng, làm hoa mắt người mua. Sự sợ hãi và mối nghi ngờ lại xâm chiếm đầu óc Thiên Ân. Hắn cảm thấy niềm tự tin kiêu hãnh lần lần biến mất.

Hắn nhắm nghiền mắt, nghe rõ từng chút ồn ào của đám người khác chủng tộc, gục đầu vào tường và lầm bầm, “Mày điên khùng rồi Thiên Ân. Một thằng tài xế nghèo hèn mà dám mơ một ngày nào đó, mày sẽ trở thành người giàu nhất thế giới. Mày không đủ can đảm để bước vào một tiệm tạp hóa nhỏ nơi này. Ngay hôm nay, mày đã thấy rõ, lối làm ăn của người Tây Phương. Làm thế nào mày có thể sánh nổi. Liều lĩnh hay kiên nhẫn hay khéo léo, mày cứ so sánh khả năng mày với những tên mại bản lớn, nhỏ khắp Marseille, mày sẽ thấy kết quả sau cùng rồi sẽ ra sao. Chú Lương Thành ơi, có lẽ con lại sắp sửa làm chú thất vọng thêm một lần nữa.”

Vừa mệt sau một chuyến lữ hành dài, vừa buồn chán tủi thân với hoàn cảnh gần như tuyệt vọng. Thiên Ân nằm dài trên giường, hai dòng nước mắt lao đao. Rồi hắn thiếp ngủ đi một giấc thật dài.

Khi hắn tỉnh giấc, trời vừa chợt sáng. Ánh nắng đầu ngày thấp thoáng trên ngọn cây ngoài cửa sổ như ngàn hạt kim cương ca hát. Chợt một tiếng chim chim chíp làm hắn ngồi bật dậy. Từ đâu không biết, một con chim sẻ nhỏ đang đâu trên chiếc rương quý dưới chân giường. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Cả trăm con chim đang ríu rít chào mừng rạng đông với bài hát quen thuộc trên cây sồi. Vài con chim bay đến thành cửa sổ, nhưng thấy bóng dáng của Thiên Ân, bọn chúng sợ hãi bay mất. Chỉ có con chim nhỏ này. Nó đưa mắt nhìn Thiên Ân rất bình thản.

Thiên Ân đi xuống giường lại gần chiếc rương, đưa tay ra vẫy mời. Con chim sẻ bay vào lòng tay hắn, chíp chíp.

“Cả ngàn con chim như mày đã hoảng sợ và yên phận trên chùm cây. Chỉ có mày là can đảm bay qua cánh cửa sổ.”Con chim mổ nhẹ trên tay Thiên Ân như hiểu ý hắn. Hắn để con chim trên chiếc bàn, còn sót lại ít vụn bánh mì và phó mát ngày hôm qua, con chim ăn trong điềm nhiên.

Một ý nghĩ chợt vút qua đầu óc Thiên Ân. Hắn chạy đến khung cửa sổ, đo ngắm kích thước của chấn song gỗ nhỏ. “Làm thế nào con chim có thể qua lọt chấn song nhỏ như thế này?”, hắn tự hỏi. Rồi hắn nhớ lại lời đã lập lại với Lương Thành trước ngày rời Saigon “Thất bại sẽ phải lùi bước nếu ý chí thành công của ta đủ mạnh.”

Hắn trở lại dưới chân giường, mở chiếc rương cũ ra. Hắn lục được tờ kinh có ghi số một, rồi chăm chú trải ra trên giường. Nỗi lo sợ từ trước bỗng nhiên biến mất. Hắn quay nhìn con chim sẻ. Nó cũng đã bay mất đi đâu, chỉ còn lại vài vụn bánh mì. Thiên Ân nhìn xuống tờ kinh, hắn bắt đầu đọc thành tiếng.. Tờ kinh số một…

Bí mật của Phan Thiên Ân- Người giàu nhất thế giới P1- Chương 6

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Hai tháng trôi qua từ ngày Thiên Ân trở về từ Hạ Lào. Hắn bình an trở lại với công việc của một tên tài xế. Sáng hôm đó. Lương Thành cho người gọi Thiên Ân đến găp ở ngôi biệt thự riêng ở đường Duy Tân. Đi qua 6 phòng, từ phòng khách đến phòng ăn, rồi lên lầu, mới tới phòng ngủ của Lương Thành. Chiếc giường thật to lớn làm cả con người của Lương Thành trở nên nhỏ bé, ốm yếu. Lương Thành nằm trên giường, cố gắng lắm mới ngồi gượng dậy. Gương mặt ông ta giờ sao teo tép, chân tay run rẩy. Thiên Ân ngạc nhiên khủng khiếp, không thể tưởng tượng sự khác biệt của con người trong vòng hai tháng.

Lương Thành ra dấu cho Thiên Ân ngồi xuống cạnh giường, dưới chân mình. Trong chậm chạp, Lương Thành cất tiếng. Giọng nói cũng mệt mỏi, không chút gì oai hùng như hai tháng trước.

“Thiên Ân, mày đã có hơn hai tháng để suy nghĩ lại về tham vọng của mày. Mày vẫn giữ ý định là sẽ trở thành một tên mại bản giàu có?”

“Thưa chú, vâng.”

Ông già gật gù. “Được rồi, định mệnh đã sắp sẵn. Tao muốn bỏ ra ít thì giờ để làm việc, bàn luận thêm với mày, nhưng như mày thấy, ông Trời có ý muốn khác. Tao vẫn nghĩ tao là một tên mua bán đại tài, nhưng tao vẫn không mua hay bán gì nổi với ông Thần Chết đang chầu chực ngoài cửa. Hắn vẫn không chịu giá…”

Cơn ho rũ rượi làm Lương Thành ngưng lại. Ông loay hoay tìm ống thuốc xịt, rồi lọ dầu. Thiên Ân cuống quít phụ giúp. Sau cơn ho dài, Lương Thành nhắm nghiền mắt im lặng một lúc lâu, rồi tiếp tục trong khó khăn, “Tao và mày không còn nhiều thì giờ. Hãy bắt đầu. Mày giúp tao đẩy cái tủ này qua một bên, ở trong là một cánh cửa nhỏ đi xuống dưới hầm căn phòng nầy. Mày đi xuống dưới, ngay bên tay trái, có một cái rương sắt cũ kỹ, mày khiêng lên đây.”

Thiên Ân vâng lời, sau 10 phút, hắn khệ nệ bưng lên chiếc rương thật cũ. Lương Thành chỉ hắn xâu chìa khóa dưới bình hoa thủy tiên. Rồi hắn loay hoay mãi mới mở được chiếc rương. Bên trong là những cuốn tập bằng da, viết bằng chữ Hán. Hắn lấy ra, ngần ngừ đưa cho Lương Thành, mắt nhìn không hiểu.

Ông già chậm rãi kể. “Bốn mươi bảy năm về trước, tình cờ tao cứu tử được một ông lái buôn người Tàu ở Cao Bằng. Ông bị hai thằng đệ tử mưu hại, cướp hết của cải hàng hóa, rồi tính giết chủ để phi tang. Lúc đó, tao chỉ là thằng đốn củi, lao động tốt ngày ngày kiếm vài đồng xu đủ cơm cháo cho ông bà già. Ông tặng cho cha mẹ tao một món tiền lớn rồi nằng nặc đòi đem tao về Quảng Châu nuôi nấng như con đẻ. Từ đó, tao bắt đầu theo ông đi mua bán qua ngày.

Cho đến năm tao 30 tuổi, ông mới giao lại tao cái rương này. Trong rương, có 10 cuốn tập bằng da, mỗi cuốn ghi theo số thứ tự. Cuốn số 1 chỉ cách thức để học và xử dụng 9 cuốn còn lại. Tất cả ghi rõ 9 nguyên lý căn bản và bí quyết để trở thành một người mại bản thành công.

Ông bắt tao phải học thuộc lòng từng cuốn một, rồi lập đi lập lại lời kinh chỉ dạy, liên tiếp 30 ngày mỗi cuốn. Sau 9 tháng, 9 nguyên lý này trở thành một phần của đời tao, giúp tao suy nghĩ, hành động và phản ứng theo những bí quyết đã nhập tâm. Sau 9 tháng, những nguyên lý trở thành một thói quen từ tiềm thức.

“Một năm sau, ông giao lại cho tao cái rương, một phong thư dán kín và 50 đồng tiền vàng. Phong thư chỉ được đọc khi tao đến Hà Nội. Tao chào từ giã cả gia đình rồi trực chỉ phía Nam xuống Hà Nội. Lá thư dặn tao hãy dùng 50 đồng tiền vàng, cùng với 9 nguyên lý đã nhập tâm để bắt đầu một cuộc đời mới. Lá thư còn bắt tao phải tự hứa là sẽ đem một phần ba bất cứ số tiền nào kiếm được, trao tặng cho những người thua kém nghèo hèn. Còn cái rương và 9 tập kinh, tao phải giữ kín cho đến một ngày nào đó, một dấu hiệu siêu hình nào sẽ cho tao biết người mà tao sẽ giao lại.”

Thiên Ân lắc đầu “Con vẫn không hiểu, thưa chú.”

“Để tao giải thích. Từ Hà Nội, tao bắt đầu mua bán và áp dụng đúng 9 nguyên lý đã học. Tao thành công ngoài sự dự đoán của cả chính tao và tạo nên một tài sản khổng lồ như mày đã thấy, dầu rằng tao đã cho hết một phần ba lợi tức như đã hứa hẹn. Trong khi đó, tao cố gắng tìm một dấu hiệu để giao lại chiếc rương này. Trước ngày mày về đây, tao mơ thấy một giấc mộng khá lạ kỳ. Tao có mơ, nhưng chưa bao giờ nhớ là mình đã mơ những gì; mà lần đó, tao không sao quên được, dù chỉ một chi tiết nhỏ.”

Rồi Lương Thành kể lại giấc mơ về chiếc rương, về những người Thượng, về Thiên Ân.

“Khi mày kể lại chuyện đã xảy ra cho mày ở Hạ Lào, tao thấy toàn thân lạnh buốt. Tao biết là dấu hiệu đã hiện ra, và mày là người tao sẽ giao lại chiếc rương này. Cũng lạ là khi tao biết là đã tìm được người thừa kế, sinh lực của tao tự nhiên xuống hẳn. Tao cảm thấy như đã hoàn tất được một việc vĩ đại và sẵn sàng rời khỏi thế giới này trong thanh bình.”

Giọng Lương Thành yếu hẳn. Ông nhắp một chút nước sâm, nhắm nghiền mắt để tịnh dưỡng, rồi tiếp tục.

“Mày nghe kỹ đây vì có lẽ tao không còn sức để lập lại những lời sau đây. “Thiên Ân cúi sát đầu vào người chú nuôi, mở rộng mắt cũng như tâm trí, để thu nhận hoàn toàn. Ông già thều thào, “Tao trao lại cho mày chiếc rương này cùng 10 tập kinh quý báu. Tuy nhiên, tao có vài điều kiện cho mày. Mày phải hứa là sẽ thực thi nghiêm chỉnh. Cùng với chiếc rương, trên bàn kia, tao đã để sẵn một phong bì có đựng 200 quan tiền Pháp. Đây là số tiền nhỏ, đủ cho mày bắt đầu sự nghiệp buôn bán. Tao có thể cho mày nhiều hơn, một số tiền thực lớn, nhưng làm như vậy sẽ chỉ làm hư hỏng mày. Mày phải trở thành một người mại bản giàu có và thành công do nơi cố gắng của mày, không phải do nơi đâu khác. Đó cũng là mục tiêu của đời mày mà mày đã nói với tao hôm ở Nha Trang.

“Sáng mai, mày xuống cơ sở Phước Thành gặp thằng Bẩy Trạch. Nó sẽ sắp xếp để mày có một chân làm việc ở chiếc tàu sẽ đi Pháp tuần tới. Khi tàu tới Marseille, mày hãy lên bờ, ở lại rồi tìm cách làm ăn ở Pháp. Mày phải rời khỏi đây, vì tao tin là mày sẽ thành công lớn. Cá lớn phải sống ở biển cả sông hồ, không thể ở một suối rạch ao tù. Đi ra với thế giới học cái khôn cái giỏi của thiên hạ. Từ Pháp mày sẽ có cơ hội làm ăn với Âu châu rồi Mỹ châu. Bây giờ hãy bắt đầu ở Marseille.

“Khi tới Pháp, phải kiếm chỗ ăn ở tạm. Khi ấm chỗ rồi, hãy lấy ra tờ kinh số 1. Tao đã dịch ra sẵn tiếng Việt cho mày. Mày sẽ đọc đi đọc lại, nghiền ngẫm tới lui, cho đến khi thuộc lòng từng dòng chữ. Dù thuộc lòng rồi, mày cũng phải lập đi lập lại mỗi ngày, liên tục trong 30 ngày. Chỉ khi mày thấu đáo được mọi ý nghĩa, và chỉ sau 30 ngày, mày mới bắt đầu tờ kinh số 2. Vừa học vừa ứng dụng vào công việc làm ăn mỗi ngày, mày sẽ thấy thương vụ gia tăng theo cấp số nhân. Điều kiện thứ nhất của tao là mày phải thề là mày sẽ nghiêm chỉnh thực thi hoàn toàn theo huấn lệnh của tờ kinh số 1. Mày có chịu thề không?

“Dạ, thưa chú, con xin thề.”

“Tốt. Khi mày áp dụng hết 9 nguyên lý trong 9 tờ kinh một cách đứng đắn toàn chỉnh, mày sẽ trở thành một tên mại bản giàu có và thành công hơn là mày mơ ước. Điều kiện thứ hai của tao là mày phải thề là mày sẽ luôn luôn đem một phần ba lợi tức và của cải kiếm được trao tặng lại cho những người kém may mắn hơn mày. Dù bất cứ trạng huống nào, mày sẽ không bội ước lời hứa này.

Mày có chịu thề không?”

“Dạ, thưa chú, con xin thề.”

“Và điều kiện sau cùng là mày phải giữ kín không chia sẻ với ai tờ kinh hay những nguyên lý chứa đựng trong đó. Bất cứ ai. Cho đến một ngày nào đó, một dấu hiệu siêu hình sẽ cho mày biết là sẽ phải trao lại chiếc rương cho người đó. Từ trong tim mày, mày sẽ biết, dù người đó không biết gì về cái rương. Ngoài ra, khi mày giao lại cho người thứ ba này, người này sẽ không cần phải giữ kín như tao và mày nữa. Lá thư của cha nuôi tao có nói rõ là người thứ ba sẽ toàn quyền chia sẻ nguyên lý này với thiên hạ. Mày có chịu thề là sẽ tuân theo lời dặn này không?”

“Dạ thưa chú, con xin thề.”

Lương Thành thở dài nhẹ nhõm, như một gánh nặng ngàn cân vừa được lấy khỏi đôi vai gầy yếu. Ông cười nhẹ, run run vuốt má Thiên Ân, rồi cầm chặt tay hắn.

“Lấy chiếc rương này, cái phong bì trên kia rồi sửa soạn rời Việt Nam.. Tao sẽ không bao giờ còn gặp mày nữa, tao nghĩ vậy. Tao cầu chúc mày mọi sự may mắn và nhớ là lúc nào, tao cũng trông đợi sự thành công của mày với tất cả thương yêu. Đừng suy nghĩ thêm vụ con gái ông Thái Hưng. Sau vài năm thành công, mày sẽ vinh quang trở về sum họp, và nếu tao không còn sống, cho tao gởi lời chúc trước, tất cả hạnh phúc cho hai đứa mày.”

Giòng nước mắt tuôn tràn khắp mặt Thiên Ân. Hắn thổn thức cúi hôn đôi tay gầy của Lương Thành. “Con cám ơn chú. Con không bao giờ quên ơn chú. Con sẽ về thăm lại chú.” Nhưng cả Thiên Ân lẫn Lương Thành đều có cảm giác đây là lần cuối cùng hai người gặp nhau. Thiên Ân khiêng chiếc rương nhỏ, từ từ ra cửa. Giọng đầy cảm xúc, hắn ngừng trước khi quay gót.

“Con còn nhớ lần trước khi con đi Hạ Lào chú có dặn con một câu: “Thất bại sẽ phải lùi bước nếu ý chí thành công của ta đủ mạnh.” “Con sẽ không bao giờ quên lời dặn đó.”

Lương Thành mỉm cười gật đầu. Ông giơ tay chào giả biệt. Lại một lần lên đường.

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.