" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

Bí mật của Phan Thiên Ân – Người giàu nhất thế giới – Lời Tựa

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Lời người đánh máy (không phải trong sách)

Đây là một quyển sách có lai lịch vô cùng đặc biệt. Các bạn sinh sống ở vùng Nam California chắc nhiều người còn nhớ khoảng 10-12 năm về trước, cuốn sách này được một người hoặc một tổ chức ẩn mặt gửi tặng miễn phí bất kể số lượng cho bất cứ ai hỏi xin bằng cách viết thư tới một địa chỉ PO Box. Một số lượng lớn ấn bản đã được phân phối đến tay người đọc, tạo nên một tính cách huyền thọai cho câu chuyện. Tôi không thể nói gì nhiều về quyển sách này ngòai việc giá trị của quyển sách, cả về mặt thực tế lẫn mặt tinh thần đều không phải dễ xác định, và trong số bạn đọc của thư quán có lẽ sẽ có người cảm thấy một tác động nào đó từ sách đến cuộc đời của mình.

Tôi không giữ được bản chính của quyển sách mà chỉ có 1 bản đánh máy lại. Đến khi post lên đọc lại thì thấy người đánh máy quá cẩu thả, đôi chỗ thừa thiếu 1 vài chữ, làm mất đi một ít sự trôi chảy của mạch văn, tuy không có hại nhiều lắm. Tôi đã cố gắng sửa lại theo trí nhớ của mình những chỗ có thể sửa. Hy vọng bạn nào giữ được quyển sách này sẽ giúp tôi phục hồi nguyên bản.

Lời Tựa

Tôi nhớ một buổi tối đàm đạo với một người trẻ tuổi về giá trị của đồng tiền. Giọng cô ta hăng say “Có những thứ mà đồng tiền không thể mua được”, tôi cười đùa “Đồng ý, nhưng đó là những thứ mà tôi không cần”.

Nói vậy nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn thông cảm cái băn khoăn của tuổi mới lớn về tiền bạc. Tôi đã lớn lên với câu kinh thánh như “Người giàu mà lên được Thiên Đường còn khó hơn con Lạc Đà chui qua lỗ kim”, hay những lời nói được ghi là danh ngôn như “Không có tài sản lớn lao nào mà không thu nhập bằng tội ác” rồi những so sánh chế diễu về những tên trọc phú với kẻ thanh bần.

Lớn lên, ra đời, sau bao nhiêu bài học về tủi nhục, nghèo hèn, thua kém và thất bại, tôi bắt đầu biết kính trọng giá trị của đồng tiền. Tôi không biết cái nghèo có mang lại hạnh phúc hay nhân cách cho ta không? Nhưng tôi thấy người ta đã nhân danh cái nghèo để bào chữa cho bao nhiêu tội ác, từ đấu tranh giai cấp cho đến trộm cướp lường gạt.

Nhưng từ kính trọng đồng tiền đến thờ phượng nó lại là một thái cực bao người đã lầm lỗi. Chính tôi cũng đã bỏ mất bao thì giờ để tìm cách làm giàu theo kiểu gia tốc của Mỹ, kiểu fast food, (something for nothing, get rich quick). Lại thêm một lô những bài học. Các triết lý nhân quả của nhà Phật mà tôi đã bỏ quên luôn luôn hiện diện. Muốn có trái ăn, phải biết trồng cây. Đồng tiền chỉ là những trái quả tạo thành từ hạt giống, công sức và thời gian cùa mình. Không chịu bỏ gỗ vào lò sưởi mà ngồi đợi hơi nóng, thì cái đợi chờ phải là thiên thu.

Sau những bước vấp đó, tôi bắt đầu đi trong vững vàng. Xã hội và sở thuế bắt đầu sắp tôi vào danh sách những người giàu có. Có tiền, tôi thấy mình rộng lượng hơn, thương và kính trọng tha nhân hơn, nhưng trên hết, tôi thương và kính trọng tôi hơn. Những mặc cảm với những người dân đã đô hộ chúng ta như người Mỹ, người Nhật, người Tàu, người Pháp đã biến mất.

Tôi viết cuốn sách này để kỷ niệm ngày tôi thoát xác, bay cao với thế giới. Tôi viết cho tôi, hơn là cho bất cứ ai. Cuốn sách như cuốn nhật ký, giữ kín ở một góc tối nào trong đống sách vở tài liệu thu gom từ bao năm đi và sống.

Nhưng một buổi tối ở khách sạn Metropole ở Hà Nội làm tôi thay đổi ý định. Tôi đến Việt Nam với một phái đoàn đầu tư của một công ty lớn của Mỹ. Tên chủ tịch chiếm một phòng lớn nhất gọi là Presidential suite. Tôi chỉ ở một Junitor Suite, tiền phòng chỉ có 420 Đô la mỗi ngày, nhưng cũng bằng tiền lương nguyên năm của một kỹ sư trẻ ở xứ mình. Tối đó, sau một ngày họp hành mệt nghỉ, tên chủ tịch Mỹ kéo tôi xuống Bar, ngồi uống rượu nghe hắn đánh đàn dương cầm nghêu ngao bài “ My way”. Chung quanh cả bọn điếu đóm lăng xăng hát theo, kể cả những tên không ở trong phái đoàn. Tôi nhìn quanh tất cả đều là ngoại quốc, trừ những anh bồi bàn. Tôi chợt thấy thật cô đơn trong cái ồn ào và trong cái tráng lệ tuyệt mỹ của một khách sạn năm sao. Tôi thèm muốn bóng dáng của người Việt, mong có thêm những bạn đồng hành cùng quê hương cho tôi khỏi thấy mình vong thân ngay trên xứ sở của mình.

Tôi cho in lại cuốn sách này để mong những người Việt đi sau tránh những lỗi lầm và thu ngắn cuộc hành trình để gia nhập cộng đồng thế giới với niềm hãnh diện và trong sự kính nể của những người ngoại quốc. Tôi nghĩ là người đọc không cần biết tên tuổi tôi làm gì nên xin được ghi là “VÔ DANH”. Tôi không định kiếm tiền bằng cuốn sách này, nên xin gửi cho các cơ quan thiện nguyện bán và lấy tiền gây quỹ cho họ. Ai không có phương tiện mua, thư về cho nhà xuất bản, chúng tôi sẽ gửi tặng. Tôi cũng không giữ bản quyền. Ai nghĩ là điều gì trong cuốn sách có lợi, xin tự cho trích dịch hay xuất bản lại. Nếu có lòng, xin mua thêm nhiều cuốn gửi tặng bạn bè. Vả lại, sau năm ngàn năm văn hiến của nhân loại, không có tư tưởng ý kiến nào là mới lạ. Mọi dòng chữ trong cuốn sách này chỉ là một góp nhặt bắt chước từ nhiều nơi.

Lời chót tôi xin thưa với những người bạn trẻ là đừng bao giờ nghĩ rằng: “Đồng tiền sẽ giải quyết được mọi việc”. Tuy không quên những lợi ích do đồng tiền mang lại, nhưng tôi cũng không bao giờ quên những phúc lộc không cần đến tiền. Tôi có một bộ áo vét rất đẹp để trong tủ. Chiếc áo này hơi lạ là không có túi, tôi đã lấy dao cạo hết áo túi ra rồi. Đây là bộ áo cuối cùng tôi sẽ mặc khi chết. Nó nhắc nhở tôi rằng khi nằm xuống, tôi không cần bất cứ một túi đựng cho bất cứ một đồ vật gì.

Cho nên khi có người hỏi tôi tại sao trong công việc làm ăn, tôi cứ thích cho FREE nhiều thứ sản phẩm, nhiều dịch vụ. Tại sao tôi không có vẻ gắn bó gì lắm với tiền bạc. Tôi đã cười nói “ Khi bạn không cần phải hỏi điều đó, bạn sẽ có câu trả lời.”

Mong bạn lên đường. Khi đi là sẽ đến.

Bí mật thứ 12 Không bao giờ là quá trễ…

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

– Không bao giờ là quá trễ để bạn có thể tạo ra may mắn cho chính mình. Và bạn có thể tìm được sự may mắn từ chính những bất hạnh, không may mắn của mình.

Ý nghĩa thật sự của May Mắn

Ý nghĩa thật sự của May Mắn

Những người nổi tiếng nói về sự may mắn

May Mắn không phải là tình cờ

Sự kiên trì tạo nên 95% thành công.

– Woody Allen

Điều kiện ư? Điều kiện là gì?

Điều kiện chính là bản thân ta.

– Napoleon Bonaparte

Con người thường hay đổ thừa cho hoàn cảnh. Tôi không tin vào hoàn cảnh. Những người thành công trên thế giới này là những người biết đứng dậy và tìm kiếm những ‘hoàn cảnh’ mà họ muốn. Và nếu họ không tìm thấy thì tự họ sẽ tạo ra chúng.

– George Bernard Shaw

Nhiều người nghĩ rằng có tài là một sự may mắn. Tuy nhiên chỉ có một số ít người mới hiểu rằng tài năng và lòng tốt tạo ra sự may mắn.

– Jacinto Benavente

May mắn luôn mỉm cười với người nào biết tìm kiếm và sẵn sàng đón nhận nó.

– Isaac Asimov

Sự may rủi là cái cớ biện hộ yêu thích nhất của những người thất bại.

– Pablo Neruda

Trái ngọt của sự may mắn rơi xuống khi nó chín.

– Friedrich von Schiller

Tôi rất tin vào sự may mắn và khám phá ra rằng tôi càng làm việc nhiều bao nhiêu thì tôi lại càng may mắn bấy nhiêu.

– Stephen Leacock

Chỉ có một cái cửa mà may mắn đi qua, và bạn là người đang giữ chiếc chìa khóa đó.

– Thành ngữ Nhật Bản

May mắn được tìm thấy không phải ở những điều kiện bên ngoài mà ở trong chính bản thân ta và ý chí của chúng ta.

– Julius Grosse

May mắn theo sau sự can đảm và lòng tốt.

– Ennio

May mắn sẽ đến và giúp những ai có lòng dũng cảm và sống chân thành.

– Publio Terencio

Bí mật thành công của những công ty lớn là dám làm những điều mà không ai dám làm, dám tin vào những điều mà không ai dám tin.

– Aristotle Onassis

Niềm tin và quyết tâm nơi bạn là cội nguồn của mọi may mắn và thành công.

– Nikki lauda

“Và khi nào con lên kế hoạch cho những giấc mơ của mình thành hiện thực?” – Thầy giáo hỏi các học trò – “Thưa thầy! Bất cứ khi nào con có cơ hội ạ!” – các học trò đáp. Thầy trả lời: “Cơ hội không bao giờ đến, cơ hội luôn có sẵn cho mỗi chúng ta.”

– Anthony de Mello

Chúa không chơi xúc xắc với con người – may mắn do chính con người tạo ra.

– Albert Einstein

Có người luôn so bì là tại sao may mắn lại đến người này, người khác mà không mỉm cười với họ. Họ quên rằng chính những người đó đã tạo nên những tiền đề, điều kiện từ rất lâu để may mắn có thể đến được, còn họ thì đã không nhận ra để làm điều đó. Và không bao giờ là quá muộn để tạo ra sự may mắn cho mình.

ALEX ROVIRA và FERNANDO TRÍAS DE BES

HẾT

Bí mật thứ 11 Cội nguồn của sự may mắn

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

– Vì ta chỉ có thể tạo ra may mắn bằng cách tạo ra các điều kiện, nên may mắn tùy thuộc vào chính bạn. Hãy bắt đầu ngay, bạn cũng có thể tạo ra may mắn cho chính mình. Tìm lại sự may mắn

Trở về với hiện tại

Nghe xong câu chuyện, Jim xúc động cởi đôi giày cũ ra để đôi chân trần của mình trên bãi cỏ mọc đầy những cây bốn lá xanh rì một cách thoải mái.

Cả hai đều lặng im, suy nghĩ của họ còn đang mãi đắm chìm vào câu chuyện thần thoại kỳ lạ nọ. Chẳng ai nói lời nào. Thời gian trôi qua thật chậm. Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó. Rồi bỗng nhiên một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Jim. Max thấy thế liền vội nói:

– Tôi xin lỗi cậu. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tôi đã làm cậu buồn…

– Cậu đừng nói vậy – Jim vẫn trầm ngâm.

– Tôi đoán cậu nghĩ rằng đây chỉ là một câu chuyện vớ vẩn. Tôi cũng không biết nữa. Tôi chẳng có ý gì cả… tôi chỉ đang cố giúp cậu hiểu để có được sự may mắn.

– Đó cũng chính là những điều tôi đang suy nghĩ đấy, anh bạn thân mến ạ. Tôi đang nghĩ về câu chuyện này, vì cớ làm sao mà nó đến với tôi nhỉ? Tôi đã gặp lại người bạn thơ ấu của mình, người mà tôi đã không gặp năm mươi năm rồi, và được nghe người ấy kể cho câu chuyện may mắn này.

Max suy nghĩ về những gì Jim vừa nói. Sao mà hai người lại gặp được nhau sau ngần ấy năm biệt tích nhỉ? Thật là một sự tình cờ ngẫu nhiên. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi. Và câu chuyện may mắn đã tình cờ đến với Jim. Và cuộc gặp gỡ này đã không đúng với tinh thần câu chuyện. Thật đáng buồn!

Max thừa nhận:

– Cậu nói đúng. Câu chuyện may mắn này đã đến với cậu rất tình cờ.

– Tôi không nghĩ như vậy – Jim chậm rãi nói.

– Ngược lại à? – Max ngạc nhiên không biết Jim đang ám chỉ điều gì.

– Đúng vậy. Tôi đã là người tạo ra các điều kiện để câu chuyện này đến với tôi, để cho may mắn có thể mỉm cười với tôi.

– Cậu à?

– Đúng vậy, anh bạn thơ ấu của tôi. Chúng ta đã không tình cờ gặp nhau. Trong bốn năm gần đây, cuộc sống của tôi khốn khổ hơn bao giờ hết và hy vọng duy nhất của tôi là tìm lại được người bạn thân duy nhất mà tôi có: đó chính là cậu đấy. Trong mấy năm qua không một ngày nào mà tôi lại không cố tìm ra cậu trong những gương mặt mà tôi nhìn thấy. Không sót người nào cả, ở mỗi góc đường, ở mỗi quán xá, ở cột đèn giao thông, ở mỗi ngóc ngách của thành phố này… Cậu là người bạn thân duy nhất mà tôi có, mà tôi luôn nhớ về. Rất nhiều lần tôi đã tưởng tượng tới ngày tôi tìm thấy cậu. Tôi thường mơ thấy cậu, cũng giống như Sid mơ về Cây Bốn Lá thần kỳ của anh ấy. Đôi lúc, tôi còn cảm nhận được cái ôm nồng ấm mà chúng ta vừa trao nhau cách đây một tiếng… Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Tôi tìm cậu với niềm tin rằng cậu sẽ truyền nghị lực và niềm tin cho mình. Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác. Thật đúng lúc!

Jim nói thêm:

– Tôi đã tìm thấy cậu vì tôi muốn tìm cậu… Câu chuyện cậu kể đã đến với tôi bởi vì tôi đã đi tìm nó, dù tôi không ý thức là mình đang làm như vậy.

Vô cùng xúc động, Max hỏi:

– Như vậy là cậu đã tin vào câu chuyện và, tin rằng nó có thật?

– Đúng vậy. Tôi không hề nghĩ rằng đó là một câu chuyện vô bổ. Ngược lại, lần gặp gỡ này của chúng ta chứng tỏ với tôi một điều rằng tôi cũng có thể làm được như Sid. Hôm nay, tôi đã là người tạo ra may mắn cho mình với câu chuyện kỳ lạ. Và tôi cũng có thể tạo nên những may mắn khác. Tôi sẽ làm được. Cậu hãy tin.

Max ôm chặt Jim xúc động như một câu trả lời.

Giọng Jim trở nên rất lạ:

– Hôm nay gặp lại cậu và nghe câu chuyện may mắn đó. Tôi cảm giác như mình trẻ lại. Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi. Tôi sẽ dám bắt đầu lại từ đầu.

Max nghe thế xúc động nhìn Jim. Không cần phải nói thêm gì nữa, ngôn từ thường không cần thiết giữa những người bạn tâm giao, tri kỷ. Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt.

Max đã đi rồi nhưng Jim vẫn còn ngồi đó, trên chiếc ghế đá công viên với đôi chân trần trên đám cỏ mượt mọc đầy những cây bốn lá xanh rì, lòng thanh thản, nhẹ nhàng.

Bỗng Jim thấy nhột nhột ở bàn chân. Ông nghiêng người ra phía trước nhổ lên một đám lá dưới đất. Đám lá ấy mơn man thật nhẹ bàn tay ông như muốn mời gọi sự chú ý của ông.

Đó chính là những cây bốn lá.

Jim mỉm cười. Ở độ tuổi sáu mươi, sau bao thất bại đắng cay và tuyệt vọng, ông vẫn nở được một nụ cười hồn nhiên. Ông vẫn tin rằng mình còn có thể tạo nên may mắn cho chính mình.

Thế bạn còn phải chờ đợi bao lâu nữa mới bắt đầu đi tìm sự may mắn của mình? Đừng trì hoãn nữa…

Trong cuộc sống và công việc, không nhất thiết bạn phải có ngựa và kiếm, và bạn cũng không cần phải đi vào nơi rừng sâu bạt ngàn hiểm nguy.

Bạn hãy dám tin, ước mơ và áp dụng một cách thông minh những bí mật trên đây. May mắn sẽ đến với bạn – chắc chắn – và không chỉ một lần.

Bí mật thứ 10 Ai cũng có thể gặp may mắn…

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

– Hiểu rằng tạo ra may mắn chính là chuẩn bị điều kiện lý tưởng cho những cơ hội khi nó đến. Mà cơ hội thì lại chẳng liên quan gì đến may mắn hay sự tình cờ: Nó đến với tất cả chúng ta.

Gặp lại Merlin

Nott phóng ngựa như điên suốt đêm thứ bảy về hướng khu vườn hoàng gia để kịp nhổ Cây Bốn Lá thần kỳ trước Merlin. Vì quá nôn nóng, anh không còn màng gì đến sức lực có hạn của con hắc mã. Hông con ngựa tội nghiệp hằn đầy những lằn roi rướm máu do những cú vút không thương tiếc của Nott. Khi anh vừa đến được lâu đài, nó đổ sụp xuống lăn ra chết.

Nott phóng như bay vào lâu đài, tay vung gươm hung hãn, gương mặt lộ rõ vẻ căm tức, đôi mắt hằn lên những tia lửa thù hận. Nott sẵn sàng hạ bất cứ chướng ngại vật nào trên đường mình đi.

– Merlin, Merlin! Ngươi đâu rồi? Dù ngươi có trốn ở đâu thì ta cũng quyết tìm ra ngươi! Tại sao ngươi đã dám lừa ta.

Nott quyết định đi đến nơi mà anh chắc chắn sẽ tìm được Merlin, đó là vườn thượng uyển của hoàng cung.

Khi đến nơi, Nott thấy Merlin đang đứng sừng sững giữa khu vườn, ánh mắt trang nghiêm nhìn thẳng vào Nott. Nhưng ngôi vườn không còn như trước đây nữa: nó đã được lát đầy gạch. Suốt bảy ngày qua, những người thợ xây đã làm việc cật lực để lát gạch cho khu vườn.

– Ngươi muốn giết ta ư? Merlin dõng dạc hỏi.

Thanh kiếm trong tay Nott chợt chùng xuống.

– Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu vườn?

– Vì nếu ta không làm như vậy thì ngươi sẽ không tin ta. Đó là cách duy nhất chứng tỏ rằng Morgana đã dối ngươi. Ta – Merlin, biết hết tất cả. Ta biết rằng Morgana sẽ dụ bán cho ngươi may mắn của mụ ta và kích động nhà ngươi đến đây tìm giết ta. Chỉ có cách làm như vậy ngươi mới biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không hề mọc ở đây. Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi.

Nott bắt đầu ý thức được sai lầm to lớn của mình. Anh lúc nào cũng muốn mọi chuyện dễ dàng thuận lợi. Anh đã luôn nghĩ rằng mình đáng được may mắn. Và anh đã tin sự bịa đặt ác ý mà Morgana truyền qua để gây nên lòng nghi kỵ thù hận. Ngay lúc này đây, đứng cạnh Merlin trong khu vườn hoàng gia, anh mới biết rằng mình đã nghĩ sai về Merlin.

Merlin tiếp tục nói:

– Giờ thì ngươi đã biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không mọc ở đây. Cách đây vài tiếng nó đã mọc lên trong khu rừng Mê Hoặc, đúng như ta đã nói. Có rất nhiều Cây Bốn Lá thần kỳ, có cả phần cho ngươi, thế nhưng ngươi đã bỏ cuộc: ngươi đã đánh mất niềm tin vào điều tốt, vào chính bản thân mình. Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình. Ngươi lúc nào cũng chờ đợi người khác mang đến may mắn cho mình.

Cúi đầu, im lặng không dám nhìn vào Merlin, Nott xấu hổ quay đầu lặng lẽ bỏ đi. Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. Thất bại và cơ hội này quá lớn – sẽ không bao giờ có một dịp nào như thế này nữa. Anh ta không muốn làm bất cứ việc gì nữa. Anh ta sống chán nản, cô đơn, dằn vặt trong lâu đài của mình từ đấy đến cuối đời.

Sid phóng ngựa về đến lâu đài vào sáng ngày hôm sau. Điều đầu tiên chàng làm là chạy ngay đến để báo với Merlin rằng mình đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều.

– Merlin, Merlin, ông nhìn này! – Chàng giơ tay lên với những cây bốn lá xanh tươi – Tôi đến đây để chia vui với ông. Tôi biết ơn ông rất nhiều.

– Đừng nói thế. Ta đâu có làm gì cho anh. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. Anh đã chấp nhận thách thức của ta trong số hàng trăm hiệp sĩ. Chính anh đã quyết định tìm kiếm đất mới ngay cả sau khi đã nghe mọi người khẳng định rằng chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng đó. Anh đã quyết định giúp đỡ Bà chúa hồ và vì thế đã giúp luôn cho cả bản thân mình. Cũng chính anh đã quyết tâm theo đuổi mục đích của mình và không trì hoãn việc tỉa bớt các nhánh cây trong rừng. Không ai khác ngoài anh là người đã đi tìm những điều tưởng chừng như không cần thiết ngay cả sau khi mọi việc dường như đã hoàn tất. Anh có một niềm tin sắt đá vào mục tiêu của mình, ngay cả khi người khác cố tìm cách bán sự may mắn cho anh hay gièm pha, cản lối mong anh lạc hướng quên mục tiêu.

Merlin tiếp tục:

– Và điều quan trọng hơn cả chính là anh không hề mong rằng mình sẽ tình cờ tìm ra cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận cho mình. Anh đã thông minh và kiên trì tạo ra những điều kiện cần thiết để làm cho nó đến với anh.

Ông kết luận bằng cách tuyên bố:

– Bây giờ thì anh có thể sống đến suốt đời với sự may mắn đó. Chúc mừng anh!

Sid im lặng hồi lâu và chợt ngước nhìn thẳng vào mắt Merlin. Ánh mắt cương nghị của chàng như bừng sáng lên hơn bao giờ hết:

– Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trên đường từ khu rừng Mê Hoặc về đây. Điều quan trọng nhất mà tôi đã có được không phải là sở hữu cây may mắn này, mà chính là bài học mà tôi đã nghiệm ra trong hành trình tìm Cây Bốn Lá thần kỳ. Nhưng nếu tôi biết là tôi sẽ sống đến cuối đời với tất cả sự may mắn mang đến từ cây bốn lá bất kể tôi làm gì thì cuộc sống của tôi sẽ vô vị, và tôi sẽ không còn là một hiệp sĩ nữa. Vì nếu biết trước sự thành công và may mắn luôn đến với mình, thì tôi sẽ không có cơ hội khẳng định hay thử thách nữa. Tôi không thuộc loại người thích sự an nhàn. May mắn phải do mình tạo ra. Nắm được bí mật tạo ra sự may mắn, tôi sẽ tiếp tục chinh phục những thử thách khác và tạo nên may mắn cho mình và cho mọi người. Người hiệp sĩ chân chính không trông chờ vào sự may mắn, và không chỉ luôn nghĩ đến mình. Và tôi tin rằng mình sẽ làm được.

Còn những cây bốn lá may mắn tôi nhờ ông chuyển đến những con người từng bất hạnh, khổ đau nhất trong vương quốc này, những người biết quên mình cho hạnh phúc của người khác. Họ xứng đáng cần nó hơn tôi. Và tôi biết ông sẽ chuyển đến đúng người.

Merlin bất ngờ trước những gì nghe được. Ông xúc động nhìn hiệp sĩ áo trắng một hồi lâu. Và ông bước xuống đến bên anh.

Merlin xúc động ôm lấy Sid thật chặt, im lặng. Đoạn ông rút thanh kiếm quý bên mình trao cho hiệp sĩ.

– Anh đúng là một Hiệp Sĩ Chân Chính mà tôi ước ao được gặp! Hãy giữ thanh kiếm này – nó sẽ giúp anh luôn có được sức mạnh và niềm tin! Và hãy giữ lại cho mình một cây bốn lá. Sẽ có lúc anh cần dùng đến hay trao cho người cần đến nó. Hãy bảo trọng và chúc anh may mắn.

Nói lời chào tạm biệt với Merlin, chàng lên đường tiếp tục tìm kiếm những cuộc phiêu lưu, thử thách mới. Merlin đứng nhìn theo Sid cho đến khi tiếng vó ngựa xa dần.

Sid dành phần lớn những năm tháng của đời mình để truyền lại cho các hiệp sĩ lẫn người bình thường những bí mật để có được sự may mắn.

Vì giờ đây, chàng đã biết cách tạo ra sự may mắn, vì thế chàng không giữ lấy nó làm bí mật cho riêng mình. Sự may mắn luôn cần được sẻ chia.

Bí mật thứ 9 Hãy giữ vững niềm tin

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

– Sau khi đã tạo ra tất cả những điều kiện cần thiết thì hãy nhẫn nại, đừng vội từ bỏ dù có bất kỳ điều gì xảy ra. Để đạt được may mắn, bạn phải có niềm tin và lòng kiên trì.

Thần gió – Chúa tể của Số phận và May mắn

Sáng hôm sau, Sid thức dậy trong lòng cảm thấy bồn chồn không yên. Chàng dường như quên mất sự hiện diện của mụ phù thủy hắc ám khuya hôm qua. Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi. Từng phút – từng phút – từng giờ đồng hồ chậm rãi trôi qua. Nhưng vẫn chưa có dấu hiệu gì cho thấy sự nhú mầm, khai sinh của một loài cây bốn lá hay một loại cây nào cả. Thời gian chậm chạp trôi qua làm sự nóng lòng của Sid tăng lên như lửa đốt.

Mặt trời đã trên đỉnh đầu rọi thẳng xuống khu đất. Chàng căng người quan sát. Không có gì. Chiều xuống cùng với ánh nắng nhạt dần. Ngày cứ tàn dần nhưng vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Một thoáng suy nghĩ. Chưa bao giờ chàng không trông chờ đêm tối xuống như lúc này. Vừa mong sao ngày càng kéo dài, Sid tự nhủ với mình:

– Dẫu sao thì ta cũng đã sống với những giấc mơ thật đẹp mấy ngày qua trong khu rừng này. Ta đã làm hết sức mình cho những điều mà ta nghĩ là đúng và cần thiết. Đúng là thật khó mà tìm được vị trí chính xác nơi Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc. Mà nếu giả sử sau cùng cây bốn lá không mọc lên ở đây thì ta cũng không còn ân hận, vì ta đã làm hết sức mình, đã làm tất cả những gì có thể làm được.

Bất thình lình, một cơn gió lạnh ập tới khiến chàng rùng mình, và một việc mà chàng không thể nào tưởng tượng đã xảy ra.

Thần Gió – Chúa tể của Số phận và May mắn – từ đâu xuất hiện và bắt đầu vũ điệu cuồng phong lay động tất cả các tán lá cây rậm trong rừng. Ngay sau đó, những hạt giống nhỏ lấp lánh như bọc vàng từ trên không trung bắt đầu rơi tỏa xuống khắp nơi theo cơn gió. Chúng chính là hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ, mỗi hạt rơi xuống là… một cây bốn lá may mắn đang dần nảy mầm. Chúng đổ xuống ào ạt, không chỉ một hạt mà vô số kể cứ như trận mưa xuân vậy.

Nhưng điều thật sự đáng nói là những hạt giống này không chỉ rơi xuống nơi Sid đứng mà nó vương vãi khắp nơi trong khu rừng Mê Hoặc, bay vào từng hang cùng ngõ hẻm của khu rừng rộng lớn, bạt ngàn này. Nhưng không chỉ có thế, nó còn tuôn xuống khắp cả mọi nơi trong vương quốc, rơi cả xuống cạnh những hiệp sĩ không chấp nhận thách thức của Merlin. Chúng túa xuống mọi sinh vật kỳ lạ của khu rừng Mê Hoặc, xuống cả thần Gnome, Bà chúa hồ, Nữ hoàng Sequoia, Ston – Mẹ Đá… Chúng phủ xuống con đường mà Nott đang phi ngựa về thành lẫn chỗ mụ phù thủy Morgana nham hiểm. Những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ đã rơi xuống khắp mọi nơi.

Những cư dân của khu rừng Mê Hoặc và trong vương quốc không chú ý gì tới hiện tượng này lắm. Họ biết rằng cứ mỗi năm một lần, vào mùa này, những cơn mưa hạt giống cây vô dụng và đáng ghét này lại trút xuống người họ. Họ không hề biết đó là những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ, ngược lại họ còn hết sức bực bội vì chúng. “Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!” – mọi người càu nhàu.

Năm phút sau, cơn mưa “may mắn” chấm dứt. Những hạt cây này bỗng tan biến đi như những bông tuyết khi chúng chạm đất. Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn. Và hàng triệu những hạt giống rơi trên khu rừng Mê Hoặc cũng chịu chung số phận như vậy.

Tất cả, tất cả chết dần ngoại trừ mấy trăm hạt rơi trên vài mét vuông đất tươi tốt, đầy nước, không có đá và đủ ánh sáng của Sid. Trong tích tắc, những hạt giống đó nảy mầm rất nhanh thành các Cây Bốn Lá thần kỳ. Chúng nở ra hàng trăm cây, đủ mang lại may mắn quanh năm… cho tới khi cơn mưa hạt giống khác đổ xuống vào năm sau. Nói cách khác, chúng mang lại sự may mắn vô tận. Sid đứng bất động chứng kiến cảnh tượng vô thường này, ngắm nhìn sự may mắn do chính chàng tạo ra. Chàng quỳ xuống tỏ lòng biết ơn, những giọt nước mắt sung sướng và hạnh phúc không kìm được đã trào ra.

Khi nhận thấy thần Gió đã dần lặng im tiếng hú, chàng vội lên tiếng bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình:

– Hỡi thần Gió – Chúa tể của Số phận và May mắn, Người ở đâu? Con muốn được cảm ơn Người.

Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi Thần Gió cất giọng trả lời:

– Con không cần phải cảm ơn ta. Vào ngày này mỗi năm ta đều phân phát những hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ khắp khu rừng Mê Hoặc và cả trong vương quốc của các hiệp sĩ nữa. Ta là Chúa tể của Số phận và May mắn. Trái với điều mà mọi người vẫn thường nghĩ, ta không ban phát sự may mắn một cách ngẫu nhiên. Trái lại lúc nào ta cũng ban đều cho mọi người một cách công bằng. Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ nảy mầm trên mảnh đất của con là vì con đã tạo ra những điều kiện lý tưởng nhất cho nó. Bất cứ ai làm như con thì cũng sẽ nhận được may mắn mà thôi. Ta chỉ làm cái việc mà ta luôn làm. Vấn đề là ở chỗ hầu hết mọi người đều nghĩ rằng may mắn sẽ đến với họ mà họ không cần phải làm bất cứ điều gì cả.

Thần Gió tiếp tục:

– Thật ra, cái địa điểm mà con đã chọn không có ý nghĩa gì đặc biệt ở đây cả. Điều quan trọng chính là những việc mà con đã làm để chuẩn bị cho nó. May mắn chính là sự kết hợp của cơ hội và sự chuẩn bị. Và cơ hội thì luôn luôn có sẵn cho… mọi người.

Đúng vậy. May mắn chỉ đến với mình Sid vì chàng là người duy nhất trong khu rừng đã tạo ra những điều kiện để chúng nảy nở. May mắn sẽ héo tàn khi chúng đến với những người chỉ biết chờ đợi mà không làm gì cả.

May mắn có thể mỉm cười với tất cả chúng ta nếu chúng ta làm một “điều gì đó”.

Và “điều gì đó” chính là tạo ra những điều kiện cần thiết để đảm bảo rằng những cơ hội – điều mà ai cũng có – không chết dần chết mòn như những hạt giống rơi trên mảnh đất khô cằn.

ALEX ROVIRA và FERNANDO TRÍAS DE BES

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.