" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

Bí mật thứ 3 : Dám thay đổi để tạo điều kiện tốt hơn

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

– Nếu bây giờ bạn không may mắn thì rất có thể là vì bạn đang duy trì những điều kiện, môi trường cũ sẵn có. Để có được may mắn, bạn không nên chần chừ, phải cải tạo, phải tạo ra những điều kiện và môi trường tốt hơn.

Bà chúa hồ

Buổi sáng thứ tư khu rừng chợt lạnh lẽo hơn mọi ngày. Tiếng hót của các loài chim như chim sơn ca, chim cổ đỏ, chim sẻ cánh vàng, chim nhạn… dần dần át cả tiếng dế kêu râm ran khi đêm tối đang chuyển sang rạng ánh bình minh chiếu qua từng kẽ lá.

Nott – hiệp sĩ áo đen – leo lên lưng ngựa bắt đầu một ngày mới không được lạc quan cho lắm. Những lời thần Gnome đã nói vẫn còn ám ảnh anh. Tuy nhiên, Nott nghĩ rằng có lẽ thần Gnome đang nói dối. Anh tự nhủ đó không phải là sự thật. Dù rằng điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất nó cũng làm anh bình tĩnh trở lại. Nott quyết định hôm nay anh sẽ đi tìm hỏi thêm những người khác. Có thể anh sẽ gặp may thì sao!

Sau năm tiếng đồng hồ rong ruổi trên lưng ngựa, Nott nghe văng vẳng đâu đây tiếng thác nước đang chảy. Cảm thấy khát, Nott bèn đi theo âm thanh của nước. Cuối cùng nó dẫn anh đến một cái hồ thật rộng.

Cảnh hồ trông tuyệt đẹp. Ven hai bên thành hồ mọc đầy những bông hoa ly trắng và đỏ tỏa ra một mùi hương thơm ngát. Nott ngồi xuống bên hồ uống một ngụm nước trong khi con ngựa đen uống lấy uống để dòng nước trong lành. Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau khiến Nott giật mình đứng bật dậy.

– Ngươi là ai?

Một giọng nói ngọt ngào nhưng thâm trầm, mỏng manh nhưng cứng rắn, mời gọi nhưng lạnh lùng. Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. Bà ta có một sắc đẹp mê hồn. Cơ thể bà được tạo thành bởi một làn nước trong vắt mà ta có thể nhìn xuyên thấu qua được. Nott đã từng nghe nói về Bà chúa hồ. Anh nhanh chóng hiểu rằng mình có thể khai thác được những thông tin quý giá từ bà.

– Ta là Nott – hiệp sĩ áo đen.

– Ngươi và con ngựa đen của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Các ngươi đã uống xong rồi. Còn cần gì nữa? Các ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không ca hát nữa. Giọng hát của chúng sẽ giúp hút bớt nước trong hồ vào ban đêm. Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, và nếu nước không bay hơi thì hồ sẽ bị đầy ứ, và nếu hồ quá nhiều nước gây ra ngập lụt thì rất nhiều cây cối và sinh vật trong rừng sẽ bị chết. Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi.

– Khoan đã, khoan đã – Nott chen ngang – Ta không quan tâm đến những vấn đề của ngươi. Ta sẽ đi ngay thôi. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc. Ngươi, Bà chúa hồ, người phân bố nước khắp khu rừng Mê Hoặc, ngươi, người tưới nước cho tất cả các ngóc ngách của khu rừng này, hãy nói cho ta biết: Cây bốn lá sẽ mọc ở đâu trong mấy ngày tới?

Bà chúa hồ nghe thế liền phá lên cười. Đó là một giọng cười nửa vui tươi nửa chế giễu. Giọng cười của bà vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm. Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị.

– Không một cây bốn lá nào có thể mọc ở đây được. Ngươi không thấy rằng tất cả lượng nước mà ta phân phối cho khu rừng Mê Hoặc là do ngấm qua lòng đất hay sao? Nước của ta không chảy thành sông hay suối, nó ngấm từ bờ hồ tới mọi ngóc ngách trong khu rừng Mê Hoặc. Ngươi đã từng thấy vũng nước nào trong khu rừng này chưa? Mà cây bốn lá thì cần rất nhiều nước. Nó cần một dòng suối lúc nào cũng tuôn chảy để cung cấp nước cho nó. Ngươi sẽ không bao giờ tìm được một cây bốn lá trong khu rừng này.

Nói xong, Bà chúa hồ biến mất trong dòng nước. Đó là một cảnh tượng đáng kinh ngạc. Làn nước tạo nên hình dáng của bà đột nhiên rơi xuống và tan ra thành hàng ngàn giọt nước li ti bắn tung tóe trên mặt hồ.

Nott hầu như chẳng thèm để ý gì tới cảnh tượng kỳ diệu mà anh vừa chứng kiến. Anh cảm thấy mệt mỏi khi nghe mọi người đều nói những điều như nhau về cây bốn lá. Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ. Chuyện gì đang xảy ra thế? Anh bắt đầu nhận ra rằng chắc chắn may mắn sẽ không đứng về phía anh. Điều này khiến anh cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi này còn tồi tệ hơn cả lần anh vừa nói chuyện xong với thần Gnome.

– Ta phải tìm ra ai đó nói khác đi mới được. Ta phải tìm ra ai đó khẳng định với ta rằng cái cây bốn lá may mắn đó sẽ mọc trong khu rừng này – Nott lầm bầm tự nhủ.

Nott bắt đầu cảm thấy căm ghét sự may mắn. Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này. Và Nott không thể nào chịu đựng nổi cảm giác đó. Chờ đợi làm anh mất hết tinh thần, nhưng hiện giờ, đó là điều duy nhất mà Nott có thể làm. Anh còn có thể làm được gì khác nữa chứ? Vì thế Nott leo lên ngựa và đi lang thang vô định mãi trong rừng, hy vọng rằng mình sẽ bỗng nhiên may mắn phát hiện được Cây Bốn Lá thần kỳ ở đâu đó.

Cũng vào ngày hôm đó, Sid thức dậy trễ hơn một chút so với ngày thường. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ. Tối qua, chàng đã phải thức khuya làm việc, vì thế chàng quyết định cho phép mình ngủ thêm một chút để lấy lại sức khỏe.

Cho chú ngựa trắng ăn cỏ xong, chàng suy nghĩ về những việc sẽ làm ngày hôm nay:

– Mình đã có đất rồi, bây giờ mình cần biết mảnh đất đó cần bao nhiêu nước thì đủ. Mình biết là khả năng chọn đúng vị trí nơi cây bốn lá sẽ mọc là rất thấp, nhưng cũng biết đâu mình may mắn thì sao? Vì thế mình cần phải bảo đảm mảnh đất đó có đủ lượng nước nó cần.

Chàng chẳng cần phải suy nghĩ lâu cũng biết được chỗ mình cần tìm nước là ở đâu. Bất cứ hiệp sĩ nào cũng biết rằng nguồn nước tốt nhất trong khu rừng Mê Hoặc là nước của Bà chúa hồ. Chàng phải mất khá lâu mới đến được cái hồ này, chỉ vài phút sau khi Nott chán nản bỏ đi. Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ. Chàng đi rất khẽ, rất khẽ nhưng đột nhiên chàng vô tình dẫm phải một con ốc sên vàng làm nó ré lên một tiếng thất thanh. Ngay lập tức, Bà chúa nước từ giữa hồ trồi lên, lộng lẫy trong bộ xiêm y bằng nước tuyệt đẹp của mình. Bà lại bực bội càu nhàu:

– Ngươi và con ngựa trắng của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Ngươi muốn gì ở đây? Ta mới vừa gặp một gã cũng như nhà ngươi. Ta phải nhắc lại, ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng. Những bông hoa ly của ta luôn ngủ vào ban ngày và thức dậy ca hát vào ban đêm. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không hát nữa. Giọng ca của chúng giúp hút bớt nước trong hồ. Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, và nếu nước không bay hơi thì hồ sẽ bị ngập nước, và nếu hồ quá đầy nước gây ra ngập lụt thì rất nhiều cây cối, hoa quả, và sinh vật trong rừng sẽ bị chết. Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi. Đừng có đánh thức những bông hoa ly của ta nữa!

Sid vẫn còn chưa hết bàng hoàng khi được chứng kiến cảnh tượng thật kỳ lạ đó thì lại thấy bối rối trước vấn đề mà mình vừa gây ra cho Bà chúa hồ. Sid cần nước cho mảnh đất của mình, nhưng nếu chàng ở đây lấy nước suốt cả ngày thì sẽ lại đánh thức những bông ly xinh đẹp ấy.

Sự việc trở nên phức tạp rồi đây! Trong khu rừng Mê Hoặc chẳng có nơi nào có thể lấy được nước ngoại trừ nơi đây. Chàng phải làm gì bây giờ? Trong bất cứ trường hợp nào chàng cũng đã cố hết sức mình. Vì Sid cũng chẳng biết phải làm gì hôm nay nữa nên chàng chuyển hướng quan tâm của mình đến những vấn đề của Bà chúa hồ. Biết đâu chàng có thể giúp bà được một chút gì đó.

– Thưa Bà chúa hồ, tại sao nước lại không chảy khỏi hồ? Tất cả các hồ đều có mạch nước chảy lưu thông mà.

– Bởi vì… bởi vì… – Lần đầu tiên, giọng nói của bà không còn chứa đựng hai sắc thái đối nghịch nhau nữa. Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn – Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông. Không có một dòng suối hay mạch nước nào bắt nguồn từ đây cả. Nước chỉ có đổ xuống hay chảy vào ta mà thôi. Ta chỉ nhận nước mà chẳng tạo ra bất cứ dòng chảy nào lấy nước từ ta cả. Vì thế ta luôn phải đảm bảo rằng những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm. Thế nên ban ngày ta đâu có được ngủ, còn ban đêm thì tiếng ca của chúng cứ đánh thức ta mãi. Ta là nô lệ cho nước của ta. Thôi, ngươi hãy đi đi và chớ đánh thức chúng dậy nữa.

Sid nhận thấy rằng cái mà bà thiếu lại chính là cái mà chàng đang cần: một dòng suối.

– Tôi có thể giúp bà – Sid đề nghị – Nhưng bà có biết một cây bốn lá thì cần bao nhiêu nước không ạ?

– Nó cần rất nhiều nước, chính xác là nó cần nguồn nước trực tiếp từ một dòng chảy nào đó. Đất chỗ cây bốn lá mọc luôn cần trong tình trạng đầy nước.

– Thế thì trong trường hợp này – chàng mừng rỡ đề nghị – tôi có thể giúp bà và bà cũng có thể giúp tôi.

– Xuỵt… Đừng nói to như thế chứ! Ngươi đánh thức một bông hoa ly của ta rồi kìa. Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi.

– Nếu bà cho phép, tôi sẽ đào một đường rãnh bắt nguồn từ hồ. Nước sẽ chạy theo rãnh đó tạo ra một dòng suối, như vậy nước sẽ không còn tích mãi trong hồ nữa. Tôi sẽ không làm ồn đâu. Bà sẽ không còn phải lo lắng về những bông hoa ly của mình nữa. Bà cũng có thể ngủ bất cứ khi nào bà muốn.

Bà chúa hồ hơi bất ngờ và suy nghĩ một hồi lâu, nhưng cuối cùng bà cũng đồng ý:

– Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé.

Nói xong, Bà chúa hồ chợt biến mất trong sự kinh ngạc của Sid.

Không một giây lãng phí, Sid liền leo lên lưng ngựa. Chàng rút thanh kiếm quý của mình cầm chặt trên tay và nghiêng người xuống bên hông ngựa, chàng để thanh kiếm nằm dọc, ấn mạnh xuống đất và tay giữ chặt chuôi kiếm. Chàng điều khiển con bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình. Khi ngựa chạy, cây kiếm đã tạo nên một đường cắt sâu. Tay chàng mỏi nhừ, có lúc thanh kiếm trong tay rung lên bần bật khi gặp phải rễ cây, nhưng chàng cố hết sức giữ chặt kiếm. Càng về gần mảnh đất, chàng càng ấn kiếm sâu hơn để tạo độ dốc. Sau đó chàng quay lại và làm lại lần nữa, cách đường kiếm khi nãy khoảng nửa gang tay. Rồi chàng quay lại và kiên nhẫn dùng kiếm và tay tạo nên một rãnh sâu giữa hai đường kiếm, chàng đào tới đâu, dòng nước len lỏi ùa theo đến đó, và làm đất mềm hơn. Chàng tiếp tục công việc tạo dòng nước cho đến tận chiều tối. Tay chàng rớm máu và dính đầy đất. Sau cùng Sid đã thành công: chàng mừng rỡ nhìn dòng nước nhỏ, trong vắt chảy đến nơi cần nước – mảnh đất của chàng tạo nên – và từ đó nước thấm lan tỏa khắp nơi xung quanh. Chàng đã mang nước đến cho mảnh đất nhỏ bé của mình bằng cách tạo ra một dòng suối trực tiếp bắt nguồn từ hồ, đồng thời làm giảm được phần nào lượng nước đang ứ đọng trong hồ. Đây là điều chưa từng bao giờ xảy ra trước đây. Chàng vừa rửa kiếm vừa vui mừng nhìn dòng suối nhỏ đang chảy về.

Đêm đó nằm bên cạnh mảnh đất, chàng thật hài lòng nghĩ về những gì mình đã làm được. Chàng nhớ lại lời dặn của người ông quá cố: Cuộc sống sẽ mang lại cho cháu những gì cháu đã cho đi. Những vấn đề của người khác thường lại là một giải pháp cho chính cháu. Nếu cháu sẵn lòng sẻ chia, cháu sẽ nhận được nhiều hơn thế nữa. Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nước để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi chàng tìm cách chia sẽ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình.

Kỳ lạ thay, bây giờ Sid ít cảm thấy lo lắng hơn về việc liệu mảnh đất mình chọn có đúng là nơi Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc hay không. Có những lúc trong tâm trí chàng cảm thấy mình đã bỏ quá nhiều thời gian và công sức để chăm sóc một nơi mà chưa chắc đã là chỗ mà cây bốn lá sẽ mọc lên. Nhưng sau những lúc như vậy chàng luôn tự nhủ: mình đã làm những việc nên làm, điều này còn quan trọng hơn cả việc liệu chàng có may mắn chọn đúng chỗ hay không. Tại sao? Chàng cũng không biết nữa. Chàng chỉ cảm nhận như vậy là đúng. Chắc có lẽ sau khi thay đổi đất mới thì điều phải làm tiếp theo là cung cấp nước cho nó. Chàng đang làm những gì mình phải làm. Và điều này mang lại cho chàng một cảm giác dễ chịu, làm cho chàng ít còn phải bận tâm lo lắng về những điều khác nữa. Thật ra, Sid cũng thấy rất rõ cái khả năng hiếm hoi của mình khi chàng chọn vị trí ngẫu nhiên này. Thế nhưng chàng đã biết được hai lý do tại sao Cây Bốn Lá thần kỳ chưa bao giờ mọc được trong khu rừng Mê Hoặc, và chàng tin chắc rằng mình sẽ còn biết nhiều hơn nữa vào ngày mai. Trước hết như vậy đã. Và chàng bằng lòng với những gì mình đã làm.

Sid cố vỗ về giấc ngủ của mình. Lâu lâu, chàng ngồi dậy ngắm nhìn mảnh đất nhỏ bé vừa được tưới bởi một dòng suối mát. Đêm nay chàng lại một lần nữa mơ về cảnh tượng cây bốn lá đang nhú mầm vươn mình lên cao. Chàng cảm thấy hạnh phúc làm sao.

Màn đêm chầm chậm buông xuống dày đặc. Chỉ còn ba ngày nữa mà thôi

Bí mật thứ 2 : Biết theo đuổi may mắn

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

– Ai cũng mong muốn có được may mắn và thành công. Nhưng chỉ có một số ít người quyết tâm theo đuổi nó.

Thần Gnome – Hoàng tử của lòng đất

Hành trình tới được khu rừng Mê Hoặc quả là một chặng đường rất dài và mệt mỏi. Hai chàng hiệp sĩ phải mất hai ngày rong ruổi liên tục trên ngựa mới đến được nơi mình mong muốn. Như vậy, họ chỉ còn có năm ngày để tìm ra Cây Bốn Lá thần kỳ đó. Họ không được lãng phí thời gian. Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó.

Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình. Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. Họ cũng không biết người kia đang ở đâu trong khu rừng.

Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối. Những tán lá dày đặc tầng tầng lớp lớp phủ lên nhau khiến ánh nắng mặt trời không thể nào xuyên qua được, vì thế quanh năm khu rừng trông thật u tối ngay cả lúc ban ngày. Ban đêm, khu rừng thật lặng im và lạnh lẽo một cách đáng sợ, đó đây vang lên những tiếng hú, tiếng gầm gừ của những loài thú kỳ lạ, bí hiểm. Tất cả các cư dân của khu rừng Mê Hoặc đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây.

Sáng sớm hôm sau khi vừa tỉnh giấc, Nott – hiệp sĩ khoác áo choàng đen – đã sẵn sàng bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình. Để an toàn và tránh thú dữ tối qua, anh đã ngủ trên một chạc cây cổ thụ. Anh nghĩ:

“Cây Bốn Lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Và ai là người biết rõ từng tấc đất trong khu rừng này? Thật dễ dàng: đó không ai khác hơn chính là Thần Gnome – Hoàng tử của lòng đất. Thần Gnome sống dưới lòng đất và tạo ra tất cả những đường hầm xuyên khắp khu rừng này. Ông ấy sẽ bảo cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở đâu”.

Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư ngụ của thần Gnome. Mất hết gần một ngày, cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông ta.

– Ngươi muốn gì, hỡi hiệp sĩ áo đen ?– thần Gnome hỏi – Ai cũng bảo là ngươi tìm gặp ta suốt cả ngày nay.

Nott nhảy xuống ngựa trả lời:

– Đúng vậy. Ta được biết là trong vòng năm ngày nữa, một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này. Và nó chỉ có thể mọc lên từ lòng đất. Vì thế, ông – Hoàng tử của lòng đất – chắc chắn biết nó sẽ mọc ở đâu. Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Ông biết rõ hơn ai hết gốc rễ của từng bụi cây, ngọn cỏ. Nếu trong vòng năm ngày nữa mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này thì chắc hẳn là ông đã nhìn thấy rễ của nó rồi. Hãy nói cho ta biết nó ở đâu.

– Hừm… – thần Gnome trầm tư suy nghĩ.

Nott tiếp tục nói:

– Ông cũng như ta đều biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các hiệp sĩ mà thôi. Nó chẳng có giá trị gì đối với ông hay với bất cứ cư dân nào trong khu rừng này. Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu. Ta chắc là ông biết mà.

Thần Gnome từ tốn trả lời:

– Ta biết sức mạnh của Cây Bốn Lá thần kỳ, và đối với riêng ta – một Hoàng tử của lòng đất – thì ta cũng đã có quá đủ sự may mắn rồi. Nhưng ta chưa hề nhìn thấy rễ của cây bốn lá nào trong khu rừng này cả. Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả. Nó không thể nào mọc được ở đây. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi.

Nott nghe thế liền la lên giận dữ:

– Có chắc là ông đang không nói dối ta không? Hay là ông đã nói với gã Sid – hiệp sĩ áo trắng cưỡi con bạch mã – về cái cây đó rồi!

– Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này. Chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này cả, thậm chí chỉ là một cây ba lá cũng không. Cây bốn lá không mọc ở đây đơn giản là vì nó không thể. Thế thôi. Vì vậy hãy để ta yên. Ta đã sống trong khu rừng này hơn một trăm năm mươi  năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế. Đừng làm mất thì giờ của ta. Nhà ngươi đi đi!

Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết định đợi đến ngày hôm sau. Cũng có thể Gnome nói đúng – vì ông ta chẳng có lý do gì phải nói dối cả – và phù thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao!

Lúc đó, Nott hiểu được tâm trạng của những người khi biết rằng may mắn đã không mỉm cười với họ. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tuy nhiên cách dễ dàng nhất để xua tan sự hoài nghi vào lúc đó là hãy tự nhủ rằng: “Điều đó là không đúng.” Vì thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome. Anh ta dự định sẽ tìm hỏi thêm một số người khác vào ngày hôm sau.

Trong khi đó vào buổi sáng thứ ba, Sid – hiệp sĩ áo trắng – cũng có cùng suy nghĩ như Nott. Chàng cũng biết rằng Gnome chính là vị thần mình cần tìm tới để hỏi về cây bốn lá. Suốt ngày dài, chàng đi hỏi thăm rất nhiều sinh vật kỳ lạ trong khu rừng xem ông ta sống ở đâu. Cuối cùng chàng cũng gặp được thần Gnome đang đứng cằn nhằn ở trước cổng một hang động khổng lồ chỉ mấy phút sau khi Nott bỏ đi.

Sid bước xuống ngựa kính cẩn lên tiếng:

– Có phải ngài là thần Gnome, vị thần mà mọi người vẫn thường gọi là Hoàng tử của lòng đất không ạ?

– Đúng vậy, ta là thần Gnome đây. Ngươi muốn gì ở ta?

– Thưa ngài, có người nói với tôi rằng trong vòng năm ngày nữa một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên trong khu rừng này và…

Sid chưa kịp nói hết câu thì đã thấy mặt thần Gnome đỏ ửng lên như trái cà chua. Ông thở phì phò tức giận:

– Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa-bao-giờ-có-một-cái-cây-bốn-lá-nào-mọc-ở-khu-rừng-này-hết. Đơn giản là bởi vì loại cây đó không thể mọc ở đây được, thế thôi. Ai nói với ngươi điều đó chắc chắn đã lầm rồi, hay cũng có thể là hắn ta đang lừa gạt ngươi. Tốt nhất là ngươi hãy nhanh chóng quay về lâu đài hay đi cứu một cô nương nào đó đang trong vòng nguy hiểm đi. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.

Nghe xong những lời thần Gnome nói, Sid lặng im suy nghĩ. “Theo lời Merlin thì Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này, còn theo lời thần Gnome thì điều này lại không thể nào xảy ra. Có lẽ là cả hai đều đúng. Vì thế nếu cứ tiếp tục đi tìm nó thì hẳn sẽ là một điều vô ích. Nếu trong những điều kiện sẵn có như hiện nay mà Cây Bốn Lá thần kỳ không thể nào mọc lên được thì điều tốt nhất cần làm bây giờ là tìm ra những điều kiện cần thiết giúp cây bốn lá mọc được”. Vì thế Sid cố làm cho ông ta nguôi giận:

– Xin ngài đừng tức giận! Có phải là ngài nói rằng chưa từng có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này phải không ạ?

– Ta đã nói là chưa bao giờ rồi mà – thần Gnome bực bội hét lên rồi quay đầu bỏ đi.

– Xin ngài đừng đi – Sid khẩn khoản – Xin hãy nói cho tôi biết tại sao. Tôi chỉ cần biết là vì sao mà cây bốn lá lại không thể mọc trong khu rừng này được.

– Đó dĩ nhiên là vì đất đai ở đây. Chưa bao giờ có ai thay đổi đất trong khu rừng này cả. Chẳng ai chịu thay đổi, canh tác lại mảnh đất này để làm nó thêm màu mỡ. Mà cây bốn lá thì lại cần có đất đai tươi tốt mới có thể mọc lên được.

– Vậy thì thưa thần, nếu tôi cải tạo lại đất ở đây, nếu tôi thay đổi nó thì cây bốn lá có thể mọc lên phải không ạ?

– Dĩ nhiên rồi. Ngươi không biết là chỉ khi ngươi thực hiện những điều mới mẻ thì ngươi mới có thể đạt được những kết quả mới thôi sao? Nếu đất ở đây không được thay đổi thì mọi thứ vẫn sẽ như cũ và sẽ không bao giờ có cây bốn lá nào mọc lên ở đây cả.

– Thế ngài có biết tôi có thể tìm được đất mới ở nơi nào không?

Thần Gnome đã gần như khuất dạng trong hang đá ngầm. Bàn tay ông đang chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid:

– Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. Nó vốn là nơi vệ sinh của các chú bò lùn mười hai chân, vì thế nó rất tươi tốt và nhiều phân bón. Ngươi có thể đến đó mà lấy.

Sid hết lời cảm ơn thần Gnome. Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân. Chàng biết là cơ hội này rất mong manh nhưng ít nhất chàng cũng đang làm một điều gì đó có thể cải thiện được tình hình. Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng.

Chàng đến được vùng đất đó khi bầu trời đang le lói những tia nắng cuối cùng. Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Nó quả thật là một mảnh đất màu mỡ, đất còn rất mới và chỉ cần nhìn sơ qua thôi cũng biết ngay là rất giàu phân bón. Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt.

Thật nhanh chóng, Sid tìm được một nơi yên tĩnh và cách biệt trong khu rừng. “Đây có vẻ là một nơi thích hợp đây” – chàng thầm nghĩ. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ – thứ đất chưa bao giờ được thay đổi – và cuối cùng phủ lên đó loại đất mới màu mỡ mà chàng vừa tìm được.

Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ. Liệu đó có phải là mảnh đất mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên không? Nếu thực tế một chút thì ta cũng có thể nhận ra điều này là không thể. Chỉ mấy mét đất trong cái khu rừng rộng lớn này thì cũng giống như một cơ hội trong hàng tỉ cơ hội khác.

Tuy nhiên, chàng đã làm được một điều hết sức quan trọng: đó là chàng đã tạo ra một điều khác biệt, điều mà chưa ai từng làm cho khu rừng này. Nếu từ trước đến giờ chưa hề có một cây bốn lá nào mọc ở đây, nếu chưa ai từng tìm ra được nó, thì đó chính là vì tất cả những người đó đã luôn lặp lại những điều cũ kỹ, những điều mà những người trước đó đã từng làm. Là một hiệp sĩ thực thụ, Sid biết mình cần tạo ra một điều khác biệt, và đó chính là bước đi đầu tiên để dẫn đến thành công.

Sid nằm đó ngắm nhìn mảnh đất nhỏ mình vừa mới vun xới. Chàng thấy rằng thần Gnome đã nói thật, và phù thủy Merlin cũng chẳng hề nói dối. Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiện những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn đó đã biến mất. Chàng thầm nghĩ: “Trong quá khứ chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này thì đâu có nghĩa là trong tương lai nó sẽ không thể mọc lên được đâu. Giờ thì điều kiện đất đai đã khác rồi.”

Sid dần dần chìm vào giấc ngủ. Trong chiêm bao, chàng mơ thấy cảnh một cây bốn lá nẩy mầm từ mảnh đất nhỏ chàng vừa tạo dựng. Giấc mơ giúp chàng quên đi cái khả năng rằng số phận sẽ không mỉm cười với chàng, và may mắn sẽ giúp chàng chọn đúng vị trí mà cây bốn lá sẽ mọc trong vài ngày tới.

Màn đêm buông xuống. Chỉ còn có bốn ngày nữa thôi.

ALEX ROVIRA và FERNANDO TRÍAS DE BES

Bí mật đầu tiên – Hãy tạo ra những may mắn cho mình

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

– Sự may mắn do tình cờ mà đến không thể kéo dài bởi vì bạn sẽ có khuynh hướng ỷ lại và trông chờ vào may mắn tiếp theo mà không muốn làm gì hết. Sự may mắn do chúng ta tự tạo ra mới là may mắn thật sự, và nó sẽ ở với chúng ta lâu dài.

 Thử thách của phù thủy Merlin

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi có một phù thủy tên là Merlin. Ông ta là một phù thủy bậc thầy tính tình nghĩa hiệp và rất giỏi các phép thuật cùng với kiến thức uyên bác nên rất được mọi người xa gần nể phục, kính trọng. Một hôm ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói:

– Hỡi các hiệp sĩ tài ba, từ lâu rồi các người luôn yêu cầu ta đưa ra một thử thách để các người chứng tỏ tài năng của mình. Một số đề nghị ta nên tổ chức một cuộc đấu kiếm dành cho tất cả các hiệp sĩ trong vương quốc. Một số khác đề nghị tổ chức cuộc truy lùng kho báu hay đi săn thú dữ. Tuy nhiên hôm nay ta sẽ đưa ra một thử thách khác còn khó khăn hơn nhiều.

Các hiệp sĩ nghe thế đều rất háo hức. Merlin nói tiếp:

– Ta nghe nói rằng có một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong vòng bảy ngày tới.

Các hiệp sĩ nhìn nhau. Tiếng thì thầm trỗi lên khắp nơi. Một số người biết Merlin đang nói về cái gì. Một số khác thì không. Merlin ra hiệu mọi người yên lặng nghe ông nói tiếp:

– Bình tĩnh, bình tĩnh nào! Để ta giải thích cho mọi người rõ thêm. Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có được nó thì sẽ có được một món quà độc nhất vô nhị: đó là sự may mắn vĩnh cửu. Sự may mắn này không giới hạn về mặt không gian lẫn thời gian. Nó sẽ mang lại may mắn cho người nào sở hữu nó trong các trận chiến, trong kinh doanh, trong tình yêu, trong sự nghiệp… trong tất cả mọi thứ trên đời.

Sự phấn khích dâng cao trong các hiệp sĩ. Ai cũng muốn mình sẽ là vị chủ nhân của Cây Bốn Lá thần kỳ đó. Một số người thậm chí quá phấn khích đã đứng lên rút gươm hô vang với cả quyết tâm:

– Cây bốn lá ở đâu? Ta thề sẽ mang về…

Một lần nữa Merlin lại hết sức vất vả mới làm cho mọi người im lặng để tập trung nghe ông nói tiếp:

– Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà. Cây Bốn Lá thần kỳ đó sẽ mọc trong khu rừng Mê Hoặc, phía sau thung lũng Lãng Quên. Các ngươi phải băng qua mười hai ngọn đồi mới đến đó được. Ta không biết vị trí chính xác nằm ở chỗ nào nhưng nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng Mê Hoặc.

Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất. Một không khí lặng im bao trùm cả khu vườn, không ai nói với ai tiếng nào. Thậm chí người ta còn nghe những tiếng thở dài chán nản. Khu rừng Mê Hoặc rộng bằng cả vương quốc này, đi vào trong đó sâu cả ngàn dặm, gồm bạt ngàn rừng rậm, thú dữ. Làm sao ta có thể tìm được một cái cây bốn lá nhỏ xíu trong khu rừng bí hiểm đó. Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần.

Thế là các hiệp sĩ im lặng rời khỏi khu vườn hoàng gia. Họ bực bội trách cứ Merlin vì đã đưa ra một thử thách quá khó, hầu như không thể có hy vọng thực hiện nổi.

Các hiệp sĩ lần lượt leo lên ngựa ra về. Cuối cùng chỉ còn lại hai hiệp sĩ mà thôi.

– Thế nào? – Merlin hỏi – Các ngươi còn chưa về sao?

Nott – hiệp sĩ áo đen, một trong hai người còn lại, lên tiếng:

– Đây quả là một thách thức hết sức khó khăn. Dù cho khu rừng Mê Hoặc là vô cùng rộng lớn nhưng ta muốn tìm ra nó, ta biết những người có thể giúp được ta. Ta sẽ đi tìm Cây Bốn Lá thần kỳ. Nó sẽ là của ta.

Sid – hiệp sĩ áo trắng, vẫn giữ im lặng cho đến khi Merlin quay sang nhìn chàng, cố đoán xem chàng đang nghĩ gì. Sid nói:

– Ta tin rằng có một cây bốn lá sẽ mang lại may mắn vô tận cho những ai sở hữu nó như những gì ông nói. Và ta tin rằng ta sẽ bằng mọi cách để tìm ra nó. Ta sẽ mang nó về đây. Ta sẽ lên đường đến khu rừng Mê Hoặc.

Thế là tiếng vó ngựa dồn dập, hai chàng hiệp sĩ, một áo đen, một áo trắng, rạp mình trên lưng ngựa nhắm hướng khu rừng Mê Hoặc thẳng tiến, khởi đầu một cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm và thú vị mà có lẽ cả hai sẽ không thể nào quên được trong cuộc đời mình.

Bảy thói quen của bạn trẻ thành đạt – Phần 4 : NHẬN THỨC VỀ CUỘC SỐNG

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Có bao giờ bạn tự hỏi : « Điều gì định hướng cho tôi trong cuộc sống?», «Tôi mất thời gian suy nghĩ về điều gì ? », « Ai hay điều gì thường xâm chiếm tư tưởng tôi ? ». Đó chính là nhận thức của bạn trong cuộc sống.Điều quan trọng nhất với bạn chính là quan điểm sống của bạn,cặp kính nhìn đời của bạn,hay như tôi thích gọi : là trọng tâm cuộc đời của bạn. Vậy thường thì tuổi mưói lớn đặt trọng tâm cuộc đời vào đâu ? Thường thì vào bạn bè,cah mẹ,vật chất,thể thao,sở thích, người yêu, thần tượng, kẻ thù, bản thân,công việc… Mỗi thứ đều có 1 ưu điểm nhưng tất cả đều chưa đầu đủ dưới những khía cạnh khác nhau. Hãy cùng nhau xem xét xem ta nên đặt trọng tâm vào đâu nhé .

Đặt trọng tâm vào bạn bè.

Không có gì tốt hơn là có 1 nhóm bạn tốt, và không có gì tệ hơn việc bị bạn bè xa lánh.Bạn bè là quan trọng nhưng không nên đặt trọng tâm vào đó . Vì soa ? Vì họ hay thay đổi. Cũng có khi họ nói xấu sau lưng bạn hoặc có 1 tình bạn mới và bỏ quên bạn. Hơn nữa, nếu bạn cố thay đổi bản thân để hợp với các bạn , để được kết bạn thì bạn đã tự làm tổn hại đến những phẩm chất của chính mình.

Bạn có tin không ? 1 ngày nào đó, bạn hữu không còn là điều lớn nhất trong đời bạn .Hồi ở trường Trung học, tôi có 1 nhóm bạn tuyệt vời. Chúng tôi cùng nhau làm mọi thứ, đi bơi trong những con kênh cấm, dự những buổi tiệc sinh nhật,cùng hẹn hò với bạn gái… Tôi yêu mến họ. Tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ là bạn của nhau mãi mãi. Tuy nhiên,sau khi tốt nghiệp và chia tay, tôi ngạc nhiên khi nhận ra chúng tôi rất hiếm khi gặp nhau. Chúng tôi sống cách biệt nhau, và những mối quan hệ mới,công việc làm ăn , gia đình chiếm hầu hết thời gian của chúng tôi.Khi còn ở tuổi thiếu niên, tôi không bao giờ hiểu được điều này.

Hãy kết bạn càng nhiều càng tốt, nhưng đừng lấy họ làm nền tảng của đời bạn .Đó là 1 nền móng không vững chắc.

Đặt trọng tâm vào vật chất.

Đôi khi chúng ta nhìn đời qua cặp kính của cải hay vật chất : mình phải có chiếc xe đẹp nhất, bộ đồ hiệu, máy hát hiện đại nhất, va fnh` thứ nữa mà chúng ta cho rằng có thể đem lại hạnh phúc. Vật chất còn núp dưới hình thức danh vọng hay sự thành đạt : như chức lớp trưởng ,đóng vai chính trong 1 vở kịch, uỷ viên hội sinh viên…

Không có gì sai trái nếu chúng ta đạt được thành quả và hưởng thụ nó, nhưng đừng bao giờ đặt trọng tâm cuộc sống vào vật chất. Về lâu dài, giá trị vật chất sẽ mất đi. Tôi đã từng đọc được 1 câu rất hay : « Nếu như tôi có những gì giúp khẳng định tôi là ai, vậy khi những thứ đó mất đi, thì tôi là ai ? ».

Đặt trọng tâm vào bạn trai hay bạn gái.

Đây là cái bẫy dễ mắc nhất. Khi bạn đặt trọng tâm vào ai đó, bạn sẽ mất đi vẻ hấp dẫn của riêng bạn . Trước hết, nếu bạn đặt trọng tâm vào « người ta » thì bạn sẽ không còn là mục tiêu có sức cúôn hút nữa. 2 bạn sẽ mau chóng trở nên ngột ngạt vì bạn bị toàn bộ cuộc sống tình cảm của người ấy bao vây.

Hãy quan sát 2 người sau : Tasha và Brady. Brady đặt Tasha làm trọng tâm cuộc đời mình, và bạn sẽ thấy sự bất ổn, mất độc lập của cuộc đời Brady như sau :

Mỗi khi Tasha Đưa ra 1 lời chỉ trích…thì Brady cảm thấy « Ngày hôm nay của mình tiêu tan rồi » .

Mỗi khi Tasha Đùa với bạn thân của Brady…thì Brady cảm thấy « Mình đã bị lừa dối. Mình ghét thằng bạn mình quá ».

Mỗi khi Tasha Đi chơi với người khác…thì Brady cảm thấy « Cuộc đời mình thế là hết.Tasha không thích mình nữa ».

Khi lần đầu tiên tôi hẹn hò với vợ tôi bây giờ, bạn biết phản ứng của nàng ra sao không ? Nàng từ chối với 1 nụ cười, nhưng không hề cáo lỗi. Nhưng chính điều đó đã hấp dẫn tôi .Nàng chính là nàng và có sức thu hút từ bên trong tính cách độc lập của mình.Hãy tin tôi đi,bạn sẽ trở nên quyến rũ hơn nếu không đặt trọng tâm vào người mình thích. Đặt trọng tâm vào người khác không bày tỏ được bạn yêu họ, chỉ đơn giản là bạn phụ thuộc họ.

Hãy có thêm nhiều bạn trai,bạn gái nếu bạn thích, nhưng đừng bị ám ảnh hay phụ thuộc vào họ, bởi vì những mối quan hệ như vậy thường mong manh như 1 thứ đồ dễ vỡ ( mặc dù cũng có những ngoại lệ ).

Đặt trọng tâm vào học tập.

Ở tuổi mới lớn,việc đặt trọng tâm vào học tập rất phổ biến. Lisa đã hối hận vì đặt trọng tâm vào họp tập trong 1 thời gian dài :

Tôi có nhiều tham vọng và múôn trở thành bác sĩ giải phẫu thần kinh. Từ khi còn học lớp 7 tôi đã siêng năng như 1 sinh viên ĐH : Thức dậy vào 6h sáng và đi ngủ vào lúc 2h sáng chỉ để học ! Bố mẹ cũng cố làm tôi thư giãn, nhưng tôi kỳ vọng ở chính bản thân mình. Giờ đây, tôi nhận ra tôi có thể đạt được điều đó mà không cầm pảhi cố gắng tới mức như vậy, và lẽ ra tôi đã có những phút giây vui vẻ hơn, và không bị đánh rơi cả tuổi trẻ của mình.

Việc học hành rất cần thiết cho tương lai của chúng ta và phải là ưu tiên hàng đầu. Nhưng chúng ta nên cẩn thận,đừng để cho những danh hiệu kia chi phối hoàn toàn cuộc sống của chúng ta. Những thiếu niên lấy trường học làm trung tâm thường bị ám ảnh bởi việc đạt thứ hàng cao đến nỗi họ quên rằng mục đích thực sự của việc học là hiểu biết. Như hàng ngàn người đã làm được , bạn có thể học rất xuất sắc nhưng vẫn duy trì được sự cân bằng khoẻ khoắn trong đời sống.

Hãy nhớ rằng giá trị của chúng ta không phải được tính bằng tổng số điểm trung bình của chúng ta.

Đặt trọng tâm vào bố mẹ.

Bố mẹ có thể là nguồn thương yêu và định hướng tốt của bạn . Bạn nên kính trọng và tin yêu bố mẹ, nhưng việc đặt trọng tâm vào bố mẹ và sống chỉ để làm vui lòng các bậc phụ mẫu hơn là sống vì mình chưa chắc đã hay lắm đâu. Hãy xem những gì đã xảy ra với 1 bạn gái tên Laura ở Louisiana :

Tôi học hành rất siêng năng và cả học kỳ và kết quả cuối cùng thật mỹ mãn : 6 điểm 10 và 1 điểm 8. Thế nhưng khi tôi đem sổ liên lạc về nhà thì bố mẹ tôi lại thất vọng : Tại sao không phải là 7 điểm 10. Tôi múôn oà khóc ngay lập tức, bố mẹ muốn gì ở tôi ? Sau đí, khi tôi lớn lên, mỗi quyết định của tôi đều có sự hiện diện của câu hỏi : bố mẹ múôn tôi làm gì ? Họ có hãnh diện về tôi không ? Bố mẹ có thương tôi không ? ĐIều đó ám ảnh tôi đến nỗi tôi mất cả tự chủ. Tôi cảm thấy mình bất tài vô dụng. Đột nhiên tôi khám phá ra, bố mẹ cũng không tán thành như vậy, nếu tôi cứ tiếp tục thế tôi sẽ đánh mất chính mình. Vì vậy tôi bắt đầu sống cuộc sống của riêng mình theo những nguyên tắc của bản thân. Cúôi cùng tôi đã có sự tự tin, làm cho những người xung quanh nhìn tôi bằng cặp mắt khác đi, theo đúng con người thật của tôi . Bố mẹ tôi tỏ ra yêu quý tôi hơn. Tôi vẫn quan tâm đến suy nghĩ và ý múôn của bố mẹ và vẫn bị ảnh hưởng bởi những ý kiến của các cụ, nhưng tôi đã tự chịu trách nhiệm về đời mình, và tôi luôn cố gắng làm bản thân vừa lòng trước khi làm vừa lòng người khác.

Những trọng tâm khác.

Danh sách những trọng tâm có thể khéo dài mãi . Thể thao và những sở thích khác là 1 trọng tâm lớn. Nhưng ta thường thấy những người` chỉ chú tâm vào thể thao và cố tạo nên tính cách sao cho thành 1 vận động viên lớn sẽ chỉ nhận được nỗi đau khi kết thúc nghề vận động viên ! Và những anh chàng tội nghiệp này lại phải làm lại từ đầu. Kết cục tương tự cũng thường xảy ra với các đam mê khác như khiêu vũ, sân khấu, âm nhạc.

Vậy còn đặt trọng tâm vào thần tượng thì sao ? Nếu bạn xây đời mình thông qua hình ảnh của 1 người` nào đó mà bạn xem là người hùng của mình như 1 ngôi sao âm nhạc hay điện ảnh, thì điều gì sẽ xảy ra khi họ chết, hay khi họ kết thúc sự ngiệp 1 cách tệ hại ? Khi đó bạn sẽ thế nào ?

Đôi khi chúng ta đặt trọng tâm vào kẻ thù và tạo nên 1 cuộc sống chỉ có thù ghét và trả thù. Điều này thường xảy ra với những bạn trẻ có hoàn cảnh bất hạnh. Đây thật là 1 trọng tâm sai lầm.

Lấy công việc làm trọng tâm là 1 căn bệnh thường xảy anh ở những người` lớn tuổi, nhưng cũng có thể đến với tuổi thanh thiếu niên. Chứng nghiện làm việc thường bị dẫn dắt bởi 1 nhu cầu bức xúc có thêm mọi thứ như tiền bạc, xe cộ, địa vị, sự thừa nhận của xã hội… Những thứ này có thể đáp ứng cho người ta trong 1 thời gian, nhưng không bao giờ đưa đến hạnh phúc hoàn toàn.

1 trọng tâm khá phổ biến nữa là chú tâm vào chính bản thân mình. Điều này gây cho bạn cảm giác quá lo lắng về hoàn cảnh bản thân mà không quan tâm đến những gì đang xảy ra xung quanh bạn .

Như bạn thấy, tất cả các quan niệm trên không mang đến 1 sự ổn định bền vững mà chúng ta cần. Không phải tôi muốn nói rằng bạn không nên cố gắng hết sức để trở nên thật giỏi trong 1 lĩnh vực như khiêu vũ hay hùng biện, cũng như tạo những quan hệ thật sâu sắc với bố mẹ và bạn bè – những việc này nên làm lắm chứ. Nhưng có 1 ranh giới giữa việc say mê với việc đặt cả cuộc đời mình vào đó.Đó chính là lằn ranh chúng ta không nên vượt qua.

Đặt trọng tâm vào Nguyên Tắc Sống : Vấn đề đúng đắn.

Vậ có 1 trọng tâm nào thật sự là chỗ dựa không ? Đó chính là Nguyên Tắc Sống Đúng Đắn.

Tất cả chúng ta đều biết tác dụng của trọng lực : Hãy thả 1 trái banh từ trên cao xuống, nó sẽ tự rơi. Đó là 1 nguyên lý tự nhiên hay còn gọi là 1 nguyên tắc. Có nhiều nguyên tắc chi phố thế giới tự nhiên , chi phối thế giới loài người. Những nguyên tắc này không tùy thuộc vào bất kỳ ai, chúng được áp dụng công bằng với tất cả mọi người. Sự chân thật là 1 nguyên tắc, giúp đỡ người` khác là 1 nguyên tắc, đạo đức, tình yêu là 1 nguyên tắc, giúp đỡ người` khác là 1 nguyên tắc, tinh thần trách nhiệm, sự điều độ , trugn thành … là những nguyên tắc đạo đức trong cuộc sống .Cũng như 1 la bàn luôn chỉ đúng hướng Bắc, trái tim bạn sẽ nhận ra đâu là nguyên tắc đúng.

Nguyên tắc sống đúng đắn không bao giờ làm bạn thất bại . Nguyên tắc sống không nói xấu sau lưng bạn, nó không lớn lên và rời xa bạn, nó không có nỗi đau khi bị thất nghiệp. Nó cũng không phụ thuộc vào màu da, giới tính, sức khoẻ hay ngoại hình. Lấy nguyên tắc làm trung tâm cuộc sống là nền tảng bền vững, ổn định, chắc chắn nhất mà bạn có thể dựa vào, và tất cả chúng ta đều cần có nó.

Nếu bạn sống với nguyên tắc sẵn lòng giúp đỡ, tôn trọng người` khác, sống tình cảm thì bạn sẽ dễ dàng có nhiều bạn bè và bạn sẽ trở thành 1 người bạn tốt. Đặt ra những nguyên tắc sống đúng đắn cũng là 1 cách để trở thành 1 người có tư cách tốt.

Hãy quyết định ngay từ bây giờ những nguyên tắc nào xứng đáng để bạn đặt trọng tâm cuộc sống vào đó. Ở bất kỳ tình huống nào bạn cũng nên tự hỏi : Nguyên tắc nào nên áp dụng ở đây ?

Nếu bạn cảm thấy mệt mỏi, hay gặp thất bại trong đời :Hãy thử nguyên tắc cân bằng.

Nếu bạn thấy không ai tin mình thì nguyên tắc chân thật là điều bạn cần.

Như câu chuyện dưới đây, giữ lời hứa là nguyên tắc đặt ra :

Một trận động đất xảy ra tại 1 trường học ở Mỹ . Khung cảnh hoang tàn của ngôi trường sau khi động đất làm những cha mẹ học sinh bật khóc vì tuyệt vọng. Trong khi đội cứu hộ cố gắng cứu 1 vài em bé từ những lớp học ít bị đổ nát, 1 người` đàn ông cứ xông vào những nơi nguy hiểm vì những bức tường có thẻ sập xuống bất cứ lúc nào và luôn miệng hỏi mọi người` : « Có thấy Paul con trai của tôi đâu không ? ».Mọi người đều nghĩ rằng ông phát cuồng vì mất con và làm cản trở công việc của những người` cứu hộ, họ khuyên ông nên gtránh ra xa nhưng ông nói : « Tôi luôn nói với Paul rằng dù thế nào đi nữa bố cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi con ». Khi đội cứu hộ bắt đầu dừng tay và đinh ninh rằng họ đã kéo hết được những người sống sót ra khỏi đống gạch vụn thì người` đàn ông nọi vẫn kiên nhẫn tìm kiếm. Bỗng nhiên, ông nghe thấy 1 tiếng gọi xa xăm từ dưới lòng đất : « Bố ơi, chúng con đây nè ». Ông điên cuồng đào bới, mọi người` xung quanh xúm vào giúp ông . Như 1 phép lạ, dưới đống gạch đổ nát là 1 khoảng trống, trong đó khảng hơn 1 chục đứa trẻ ngước mắt lên hy vọng. Người cha lần lượt kéo từng đứa trẻ lên và Paul, con ông là người` lên sau cùng. Khi đã ở trong vòng tay cha, cậu bé nói trong nước mắt : « Con biết bố không bao giờ bỏ con mà. Các bạn không tin con vì sợ lắm nên con chờ bố đến và để các bạn ra trước vì bố sẽ không bao giờ bỏ con đâu ! »

Trong những phần tiếp theo , bạn sẽ thấy rằng mỗi thói quen trong đó đều dựa trên cơ sở của 1 hay 2 nguyên tắc sống. Và nhờ đó mà những thói quen này rất có hiệu lực.

Từng bước một …

Ở cuối mỗi phần, tôi sẽ bày cho bạn từng bước nhỏ để làm thử ngay lập tức những gì đã đọc. Nó rất đơn giản nhưng hiệu quả để bạn đạt được những mục tiêu lớn.

Từng bước tạo thói quen

• Mỗi khi nhìn vào gương hãy đưa ra một lời nhận xét tốt đẹp về bản thân.

• Bày tỏ sự tán đồng, khen ngợi của mình với quan điểm của người khác. (oh,đó là 1 ý kiến hay – chiếc áo đẹp lắm …)

• Hãy nghĩ về những mặc cảm gây cản trở cho bản thân, hãy làm những gì để phản bác lại quan điểm đó.

• Nghĩ về 1 người thân mà gần đây bạn thấy cư xử lạ lùng. Hãy tìm hiểu xem điều gì khiến họ trở nên như vậy ?

• Khi rảnh rỗi thì bạn hay nghĩ về điều gì nhất ? Điều gì xâm chiếm tâm tư và thời gian của bạn ?

• Luật lệ vàng chi phối tất cả ! Bắt đầu từ ngày hôm nay hãy cư xử với mọi người theo cách mà bạn muốn họ cư xử với mình. Đừng nổi nóng , đừng than phiền hay chỉ trích ai, trừ phi bạn muốn bị đối xử như vậy.

• Tìm 1 nơi vắng lặng, để bạn có thể suy nghĩ 1 mình. Suy nghĩ về những điều quan trọng nhất đối với bạn.

• Lắng nghe chăm chú những lời ca của bản nhạc bạn thường nghe nhất. Đánh giá xem nó có hoà hợp với các nguyên tắc mà bạn tin tưởng không ?

• Khi làm việc gì đó hãy nghĩ về nguyên tắc làm việc siêng năng, cố thêm chút nữa, thêm chút nữa và bạn sẽ thấy kết quả cuối cùng còn hơn cả mong đợi.

• Nếu bạn gặp tình huống gay go và không biết nên làm gì, hãy tự hỏi : « Nên theo nguyên tắc nào đây ? ( chân thật, tình cảm, trung thực, siêng năng, kiên nhẫn …) » và đi theo nguyên tắc đó, đừng ngoái đầu lại.

Bảy thói quen của bạn trẻ thành đạt – Phần 3 : VẬY, NHẬN THỨC LÀ GÌ ?

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Nhận thức là cách bạn nhìn nhận 1 sự việc là quan điểm, thậm chí là niềm tin của bạn .Như bạn cũng biết, nhận thức của chúng ta thường tạo ra những giới hạn. Như bạn 1 mực tin rằng mình không thể nào vào được đại học, cũng như Ptolemy cũng từng khăng khăng tin rằng trái đất là trung tâm của vũ trụ.

Quan niệm cũng giống như 1 cặp kính đeo mắt. Khi bạn có những quan niệm không đúng về bản thân hoặc về cuộc đời nói chung, mọi chuyện giống như bạn đeo 1 cặp kính không đúng độ. Cặp kính đó ảnh hưởng đến cách bạn nhìn mọi sự vật khác. Kết quả là nhìn thấy gì bạn nhận được nấy. Nếu bạn tin rằng mình ngốc, chính niềm tin ấy sẽ làm cho bạn ngốc. Nếu bạn tin rằng nhỏ em gái của mình ngu ngơ, bạn sẽ tìm chứng cứ cho niềm tin đó, và cô bé sẽ vẫn mãi ngu ngơ trong mắt bạn.Nói cách khác, nếu tin rằng mình thông minh, bạn sẽ dễ dàng thành công trong mọi việc.

Một cô bé tên Kristi có lần tâm sự với tôi rằng cô ấy yêu vẻ đẹp của những ngọn núi. 1 hôm, cô tới khám bác sĩ nhãn khoa và bất ngờ phát hiện ra đôi mắt của cô tệ hơn cô tưởng rất nhiều. Sau khi mang vào đôi kính mới, cô sửng sốt vì đã nhìn thấy mọi vật quá rõ ràng. Cô nói : « Tôi nhận ra rằng những ngọn núi và cây cối,thậm chí cả những quang cảnh bên lề đường đều có nhiều chi tiết mà tôi chưa hề hình dung tới. Tôi đã không biết mắt mình kém đến mức nào cho tới khi nhận ra rằng đáng lẽ nó có thể nhìn rõ hơn ». Thường là vậy đó. Chúng ta không biế rằng mình đánh mất nhiều như thế nào vì những quan niệm sai lầm, lệch lạc.

Chúng ta mõi người đều có nhận thức về bản thân, về người khác và về cuộc sống nói chung. Bây giờ ta xem xét từng điều một nhé.

Nhận Thức Về Bản Thân.

Bạn hãy khoan đọc tiếp để suy ngẫm câu hỏi này đã : Những nhận thức của bạn giúp đỡ bạn hay cảm trở bạn ?

Khi vợ tôi, Rebecca, còn là 1 học sinh ở trường Trung học Madison ở Idaho, các bạn nữ sinh trong lớp được khuyến khích đi dự thi hoa hậu Madison. Mọi người đều hồ hởi đăng ký vì muốn thử khả năng của mình, nhưng chỉ riêng Linda, ngồi cạnh Rebecca là không đăng ký vì nhút nhát và tự ti. Rebecca đã động viên khuyến khích Linda rất nhiều và cuối cùng đã thuyết phục được Linda ghi tên vào danh sách dự thi. Lúc đó Rebecca chẳng nghĩ gì nhưng sau đó 7 năm, cô nhận được 1 bức thư của Linda miêu tả cuộc đấu tranh nội tâm của cô ấy khi đó và cảm ơn Rebecca đã là tia sáng làm thay đổi cuộc đời cô ấy. Tuy rằng trong cuộc thi hoa hậu đó, Linda không đoạt được giải nào nhưng cô đã có được 1 cái nhìn mới về chính bản thân mình, cô đã vượt qua được chướng ngại vật lớn nhất từ trước đến giừo, đó là sự nhìn nhận hạ thấp bản thân mình. Và giờ đây ,cô đã trở tàhnh uỷ viên của uỷ ban sinh viên và phát huy được tính dễ mến và vui vẻ của cô.

Kinh nghiệm của Linda có thể gọi là : « Sự chuyển hoá quan niệm ». Cụm từ này có nghĩa là đột nhiên bạn nhìn sự vật theo những phương cách mới mẻ, tương tự như bạn vừa thử mang 1 đôi kính mới.

Nếu những quan niệm tiêu cực về bản thân làm hạn chế khả năng của bạn , thì những quan niệm tích cực lại mang đến cho bạn những kết quả tốt đẹp , như câu chuyện kể về người con trai của vưa Louis XVI ( Pháp) dưới đây cho thấy :

Vua Louis XVI bị lật đổ và cầm tù. Hoàng tử con trai ông cũng bị những tên gian thần quản thúc. Chúng nghĩ rằng vì Hoàng tử là người sẽ kế thừa ngai vàng, nếu chúng có thể huỷ hoại đạo đức của chàng, chàng sẽ không bao giờ nhận thức được về số phận và sứ mệnh lớn lao mà cuộc đời đã xếp đặt cho chàng.

Chúng mang chàng tưói 1 nơi thật xa xôi. Ở đó chúng đưa đến cho chàng mọi thứ đê tiện và ô trọc nhất trên đời . Chúng mang cho chàng những bữa ăn thịnh soạn có thể nhanh chóng biến chàng thành 1 kẻ phàm tục háo ăn. Chúng thường xuyên nói những câu tục tĩu quanh chàng. Chúng mang thới cho chàng những cô gái lẳng lơ. Chúng buộc chàng tiếp xúc với những điều gian dối và hèn hạ. Suốt 24 giờ trong ngày, chàng bị vây quanh bởi những thứ có thể kéo linh hồn của 1 con người xuống đáy địa ngục xấu xa. Chàng sống trong cảnh đó suốt 6 tháng trời, nhưng chưa bao giờ khuất phục trước bao áp lực. Cuối cùng, sau khi nỗ lực cám dỗ chàng không thành, chúng hỏi chàng sao không buông thả theo những thứ đó đi, sao không tham dự nhiệt tình. Những thứ đó mang tới niềm vui thú, thoả mãn dục vọng cho chàng, là những điều ai cũng ước ao. Và tất cả đều thuộc về chàng. Chàng trai đáp : « Tôi không thể làm theo lời các ông, bởi vì tôi được sinh ra để làm 1 vị vua. »

Hoàng tử Louis đã giữ vững quan niệm đó ên không điều gì có thể làm chàng lay chuyển.

Nếu bạn sống trên đời với cặp kính : « Tôi có thể làm được » hay « Tôi có tầm quan trọng » thì quan niệm này sẽ giúp bạn có 1 sưc smạnh trong những công việc của mình.

Ở điểm này , bạn có thể hỏi : « Nếu nhận thức của tôi bị méo mó, thì tôi phải làm gì để chỉnh lại ? ».Một cách chỉnh lại tốt nhất là tâm sự với 1 người nào đó tin tưởng bạn và muốn làm điều tốt cho bạn.Mẹ tôi là 1 người như thế đối với tôi . Mẹ luôn tin tưởng tôi và thường động viên tôi : « Sean này, con có thể làm lớp trưởng được đấy ! » hay : « Sao con không mời cô ấy đi chơi, mẹ nghĩ là cô ấy rất muốn được đi chơi với con ». Bất cứ lúc nào muốn khẳng định mình, tôi đều nói chuyện với mẹ, và mẹ sẽ là người lau sạch đôi mắt kính mờ tối giùm tôi.

Những người thành công thường có 1 người cố vấn như vậy. Người đó có thể là thầy cô giáo của bạn, 1 người bạn,hay bố mẹ, anh chị, ông bà … Chỉ cần có 1 người, việc người ấy là ai không hề quan trọng , quan trọng là bạn có thể tìm thấy sự định hướng, nguồn động viên và nuôi mầm lạc quan từ họ. Nghe lời khuyên bảo của họ.Cố gắng nhìn bản thân theo cách họ nhìn bạn . Rồi bạn sẽ thấy 1 đôi kính mới có thể tạo được những khác biệt ra sao.

Nhưng cũng có khi bạn chẳng có ai để dựa vào và cần phải hành động 1 mình. Nếu vậy, bạn hãy đọc kỹ những chương tiếp theo, sẽ rất có ích cho bạn đấy.

NHẬN THỨC VỀ NGƯỜI KHÁC

Không những phải nhận thức đúng về bản thân, chúng ta còn phải biết nhận thức về người khác để tránh những sai lầm đáng tiếc. Nhìn nhận vấn đề từ 1 quan điểm khác giúp chúng ta có thể hiểu tại sao người khác lại hành động như vậy. Bạn tôi, Berky , đã kể cho tôi nghe 1 câu chuyện về sự thay đổi nhận thức của cô ấy :

Khi mới vào trung học, tôi có quen 1 cô bạn tên là Kim, rất tốt bụng và dễ thương. Nhưng 1 thời gian sau , cô ấy bỗng trở nên khó ưa, bẳn tính, dễ bị xúc phạm và khó gần. Một cách vô ý thức, chúng tôi gần như nghỉ chơi với Kim. Sau kỳ nghỉ hè thật vui, tôi trở lại trường và gặp lại những người bạn với những câu chuyện trên trời dưới đất. Bỗng nhiên, 1 cô bạn nói : « Ồ, tôi đã kể cho các bạn nghe về Kim chưa nhỉ ? Bố mẹ bạn ấy vừa mới ly dị, Kim thực sự khủng hoảng đấy ». Tôi bàng hoàng. Thay vì bực bội với thái độ của Kim như trước, tôi cảm thấy mình tệ kinh khủng. Tôi cảm giác như mình đã bỏ Kim cô độc đúng vào lúc bạn ấy cần an ủi nhất. Chỉ 1 thông tin nhỏ thế thôi, toàn bộ thái độ của tôi với Kim đã hoàn toàn thay đổi. Đó là 1 kinh nghiệm làm tôi sáng mắt ra nhiều.

Bạn thấy không, chỉ cần 1 thông tin mới nhỏ nhoi đã làm thay đổi quan niệm của Berky. Thông thường chúng ta hay phán xét người khác khi chưa có đủ thông tin để có thể hiểu đúng về họ.

Monica cũng có 1 kinh nghiệm tương tự :

Khi sống ở California, tôi có nhiều bạn tốt và tôi không bao giờ để ý tới những người hàng xóm mới dọn tới. Tôi đã có nhiều bạn rồi và nghĩ rằng những người mới phải tự giải quyết chuyện riêng của họ. Thế rồi khi tôi chuyển đi nơi khác, tôi trở thành 1 « ma mới ». Lúc đó tôi ước gì có ai đó quan tâm tớ tôi và cho tôi tham gia vào nhóm của họ. Giờ đây tôi nhìn mọi việc theo 1 cách hoàn toàn khác. Tôi đã hiểu cảm giác không có ai làm bạn ra sao .

Từ đấy trở đi, Monica sẽ đối xử với những người mới theo 1 cách khác, bạn có nghĩ thế không ?

Nhìn nhận sự việc từ 1 quan điểm khác có thể đưa đến 1 khác biệt lớn trong thái độ của chúng ta đối với mọi người. Mẩu chuyện dưới đây của tờ Reader’sách Digest là 1 ví dụ điển hình về sự thay đổi nhận thức :

Một cô gái đến phi trường với đống hành lý nặng trên tay. Trong khi chờ đợi máy bay,cô mua 1 gói bánh và mấy tờ báo, rồi chọn 1 bàn trống để ngồi. Khi đang đọc báo, cô thấy 1 người đàn ông ăn mặc lịch sự tiến đến ngồi cùng bàn với cô. Sau đó, cô thật sửng sốt khi thấy anh ta thản nhiên ăn bánh của cô. Cô chẳng múôn làm to chuyện, nên để khẳng định chủ quyền, cô cũng lấy 1 cái bánh ăn. Anh chàng nhướn mày nhìn cô rồi lấy 1 cái nữa đưa vào miệng. Thật là quá thể, chẳng coi cô ra cái quái gì cả. Cô bốc tiếp 1 cái cho hắn thấy rõ hắn đang ăn ké mà còn lớn lối. Cứ như thế cho đến cái bánh cuối cùng : anh chàng bẻ làm đôi, rồi hơi mỉm cười, đẩy 1 nửa về phía cô, ăn 1 nửa còn lại rồi đứng lên bỏ đi. Thật là tức điên người. Nhưng đã đến lúc hệ thống kiểm soát gọi tên cô để soát vé.Cô cầm mấy tờ báo và đứng dậy thì…trời ạ : gói bánh của cô vẫn còn nguyên xi dưới tờ báo,còn nãy giờ gói bánh mà cô thi nhau ăn với chàng trai lịch sự kia là gói bánh của anh ta !

Hãy xem xét tâm trạng của cô gái trong câu chuyện. Đầu tiên là cô nghĩ : « Hắn thật là quá quắt ! » rồi cuối cùng thì : « Xấu hổ chưa, anh ta thật là tốt bụng , đã chia sẻ cả miếng bánh cuối cùng cho kẻ giành lăn với mình ! ».

Điểm mấu chốt ở đây là gì ? Thật đơn giản ,nhận thức của chúng ta thường chưa đầy đủ, thiếu chính xác hoặc rất lộn xộn.Do đó đừng nên hấp tấp xét đoán, chụp mũ hay có những ý kiến khắt khe về người khác hoặc bản thân. Vì cái nhìn của chúng ta còn hạn chế nên chúng ta hiếm khi thấy được toàn cảnh của bức tranh thực tế, hoặc không có đầy đủ dữ kiện cho việc phán xét.

Hơn nữa chúng ta nên cởi mở với những thông tin mới, trải lòng ra với những quan điểm sống khác và sẵn lòng thay đổi nhận thức khi biết rõ rằng mình sai lầm.

Quan trọng hơn hết , nếu muốn có sự thay đổi lớn trong đời thì phải có sự thay đổi những nhận thức sai lầm. Cũng như thay cặp kính nhìn đời , mọi thứ sẽ thay đổi theo khi được nhìn qua 1 cặp kính mới.

Xét cho cùng, tất cả những khó khăn trong đời của bạn ( về quan hệ trong cuộc sống , về cách nhìn nhận mình, về tâm trạng…) cũng là kết quả của những nhận thức sai lệch. Ví dụ , nếu bạn có mối quan hệ không tốt lắm với cha bạn, có lẽ là cả 2 đã có quan niệm sai về nhau. Có thể bạn xem ông ấy là 1 ông già lỗi thời, lạc hậu, hoàn toàn tách khỏi thế giới hiện đại , và ông ấy nghĩ bạn là 1 đứa con hỗn xược, bất hiếu vô ơn. Thật ra, quan niệm của cả 2 đều không hoàn chỉnh và cảm trở 2 bên có 1 mối cảm thông thực sự.

Như bạn sẽ thấy, cuốn sách này sẽ thử thách rất nhiều những nhận thức của bạn , với hy vọng sẽ giúp bạn tạo ra được nhiều nhật thức chính xác và hoàn chỉnh hơn. Hãy sẵn sàng để đọc tiếp nhé .

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.