" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

Chương 19 Cô con dâu gốc Italia chiếm vị trí nổi bật trên chính trường Ấn Độ

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Trong nhiều năm trời, bà Xônhia Găngđi xem thường chính trị và ẩn mình trong bóng tối. Khi mẹ chồng của bà là cố thủ tướng Inđia Găngđi bị sát hại vào năm 1984, bà đã cầu khấn chồng là Ragíp Găngđi đứng ra làm thủ tướng thay cho người mẹ bất hạnh của ông. Và khi Ragíp Găngđi cũng bị sát hại vào năm 1991, bà Xônhia lánh mình khỏi thế giới bên ngoài, tránh xa những chính khách nào thiết tha đề nghị bà đứng ra chèo lái con thuyền của Đảng Quốc đại, một đảng mà trong suốt hơn nửa thế kỷ vừa qua vẫn do những người thuộc dòng họ Găngđi đứng mũi chịu sào.

Nhưng cách đây hơn một năm, bà Xônhia miễn cưỡng bước ra khỏi bóng tối để tiếp nhận di sản của dòng họ Găngđi. Vào lúc đó, Đảng Quốc đại đang lao vào cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất trong lịch sử của mình. Vậy mà giờ đây, cô con dâu góa bụa gốc Italia này rất có thể sẽ trở thành thủ tướng Ấn Độ.

Chính trường ấn Độ hiện đang rơi vào tình trạng xáo động. Thủ tướng tiền nhiệm Vaxpaiy buộc phải từ chức sau khi quốc hội bỏ phiếu bất tín nhiệm ông. Người đã trực tiếp góp phần “lật đổ” Chính phủ Vaxpaiy không phải là Xônhia Găngđi (mặc dù Đảng Quốc đại là đảng đối lập mạnh nhất) mà lại là một phụ nữ khác không kém phần nổi tiếng ở ấn Độ là bà Gailalita Glairam trước đây đã từng là diễn viên điện ảnh và nay là người đứng đầu đảng lớn nhất trong liên minh cầm quyền của thủ tướng Vaxpaiy. Khi đảng này quyết định rút khỏi liên mình thì chính phủ Vaxpaiy mất đa số ghế ở quốc hội. Với tư cách là người đứng đầu đảng đối lập lớn nhất, bà Xônhia được giao nhiệm vụ thành lập chính phủ mới. Nhưng nỗ lực của bà không thành, bởi vậy trong vòng vài tháng tới, ở ấn Độ sẽ diễn ra cuộc bầu cử quốc hội trước thời hạn.

Dĩ nhiên là bà Xônhia sẽ phải chỉ đạo chiến dịch vận động bầu cử của Đảng Quốc đại. Bà được coi là nhà chiến lược chính của Đảng và có tiếng nói quyết định trong việc hoạch định các chính sách quan trọng nhất của Đảng. Mặc dù bà bước vào chính trị chưa lâu lắm và cho tới thời gian gần đây vẫn ít khi phát biểu trước công chúng. Không tổ chức các cuộc họp báo hoặc trả lời phỏng vấn, nhưng không ai có thể phủ nhận vai trò nổi bật của bà trên chính trường ấn Độ. Tuy chiến dịch vận động bầu cử năm 1998, về thực chất, bà đã cứu thoát được Đảng Quốc đại là Đảng vào thời điểm đó đang bị mất uy tín nghiêm trọng. Sau đó, bà đồng ý giữ cương vị chủ tịch Đảng và tập trung chú ý vào việc phục hồi ảnh hưởng của Đảng Quốc đại vốn đã sa sút nhiều vì một số vụ bê bối trong nội bộ và do sự lãnh đạo thiếu hiệu quả.

Mặc dù bà tìm mọi cách giấu kín cuộc sống riêng tư của mình nhưng người Ấn Độ luôn luôn khâm phục bà. Hình ảnh của bà xuất hiện thường xuyên trên bìa các tạp chí. Ngay cả vào những năm bà lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, mỗi cuộc gặp gỡ riêng tư của bà, mỗi nụ cười và mỗi cử chỉ gật đầu chào công chúng của bà đều trở thành đề tài thảo luận trên các phương tiện thông tin đại chúng. Họ ra sức phỏng đoán xem bà ủng hộ hoặc không ủng hộ nhân vật nào. Các vị khách quan trọng nước ngoài thường tới thăm bà tại nhà riêng, chẳng khác gì bà là thủ tướng hay tổng thống.

Một trong những khía cạnh thuộc tiểu sử cá nhân của bà đang bị các đối thủ chính trị của bà thổi phồng lên để làm giảm uy tín của bà – đó là nguồn gốc Italia của bà. Bà làm quen với người chồng tương lai của bà – ông Ragíp Găngđi – khi bà mới 18 tuổi và đang theo học trường Kembrítgiơ tại Anh. Trong một thời gian dài sau khi quen biết nhau, bà vẫn không hề biết rằng Ragíp Găngđi là con trai của thủ tướng ấn Độ Inđira Găngđi. Sau khi theo chồng về ấn Độ, bà đã mau chóng chinh phục được thiện cảm của đông đảo người dân ấn Độ nhờ hiểu biết sâu sắc các phong tục tập quán lâu đời của nước này và hòa nhập vào nếp sống ở đây cũng như nếp sống của gia đình nhà chồng. Không một ai gần gũi với mẹ chồng – nữ thủ tướng Inđira Găngđi được như bà. Khi Inđira Găngđi bị một trong những vệ sĩ của mình bắn trọng thương thì chính Xônhia đã ôm đầu người mẹ chồng đang hấp hối trong vòng tay mình. “Mẹ chồng tôi là trung tâm của cả gia đình và là ngôi sao dẫn đường cho tất cả chúng tôi”, Xônhia đã thừa nhận như vậy.

Tuy nguồn gốc là người công giáo nhưng bà Xônhia bao giờ cũng bày tỏ thái độ kính trọng sâu sắc đối với đạo Hinđu, đạo của đa số người dân Ấn Độ. Bà nói được tiếng Hinđu, mặc dù âm sắc còn nặng. Như vậy, tuy gốc là người Italia nhưng bà Xônhia đã thực sự trở thành người Ấn Độ.

Chính trường ấn Độ, còn diễn biến phức tạp và Đảng Quốc đại cũng chưa lấy lại được uy tín và ảnh hưởng như thời kỳ vàng son của mình. Nhưng bà Xônhia Găngđi vẫn hoàn toàn có khả năng trở thành tủ tướng ấn Độ để kế tục sự nghiệp rực rỡ của người mẹ chồng nổi tiếng – nữ thủ tướng Inđira Găngđi. (1)

=====================

(1) Thanh Quang sưu tầm theo “ở nước ngoài” – 5/99, Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999

Chương 18 Elizabeth Lindermayer – Đặc sứ hòa bình

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Ở Liên hiệp quốc (LHQ), Elizabeth là người luôn theo dõi những vụ xung đột, tranh chấp căng thẳng nhất như ở Irak, Somalie, Ruwanda. Hôm nay, bà là người đang đương đầu với cuộc chiến tranh ở Koxovo. Bà là cố vấn chính trị của Tổng thư ký LHQ Kofi Annan và là người rất có ảnh hưởng đến mọi quyết định của “ông chủ LHQ”.

Bà là người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu, tóc hung hung, thường xuất hiện trên vô tuyến sau Tổng thư ký LHQ. Khi đang chuẩn bị luận án tiến sĩ ngôn ngữ học thì LHQ tìm đến bà vào năm 1977, người phụ trách việc này là Kofi Annan. Bà đã nhanh chóng thăng tiến trên từng nấc thang của công việc. Đặc biệt là luôn quan tâm đến những hoạt động gìn giữ hòa bình ở Irak, Koweit, Somalie, Ruwanda. Elizabeth Lindermayer sinh ra ở Gaoa, trong một ngôi làng nhỏ ở Burkin, và hiện nay vẫn là cố vấn chính trị của Tổng thư ký LHQ.

Elle: Bà là người thân cận nhất của Tổng thư ký LHQ nhưng ít người biết đến bà. Bà có thể cho biết công việc của bà là gì?

Elizabeth Lindermayer: Cương vị của tôi là cương vị của “niềm tin”. Khi xem xét tất cả những hồ sơ, tôi phải có khả năng nắm bắt nhanh các vấn đề và phán đoán được những gì xảy ra. Kofi Annan và tôi hiểu nhau trong từng lời nói. Vai trò của tôi là đưa cho ông tất cả những yếu tố tích cực và tiêu cực mà ông cần trước khi đưa ra quyết định về một vấn đề gì, và tôi không giấu ông một điều gì cả.

Elle: Theo Tổng thư ký, bà là người phụ nữ Pháp duy nhất dám “đương đầu” với ông?

EL: Đúng vậy, tôi luôn nói với Kofi Annan những gì tôi suy nghĩ, cũng như những điều có lúc không dễ nghe lắm nhưng quả thật ông ta thường xuyên có lý.

Elle: Bà đến với chính trị như thế nào?

EL: Tôi xuất thân trong một gia đình quân đội, cha tôi là sĩ quan nhảy dù được cử đi công tác ở châu Phi. Tôi thích làm những công việc nhân đạo, tôi hiểu sâu sắc nỗi đau của nhân dân ở những vùng chiến sự vì tôi đã từng sống trong một thời kỳ sôi động của lịch sử Pháp. Giai đoạn cuối cùng của chủ nghĩa thực dân. Từ đó, mong muốn của tôi là giúp đỡ những ai không có tổ quốc. Tôi đã sống ở châu Phi và tôi tự hào về nơi đó. Khi nào về hưu, tôi dự định quay về đó giảng dạy và hưởng cuộc sống thanh thản của tuổi già.

Elle: Koxovo hiện là “điểm nóng” được mọi người quan tâm. Mọi người đều tự đặt câu hỏi: liệu chiến tranh thế giới lần thứ ba sẽ nổ ra ở đây không?

EL: Khả năng đe dọa này là hiện thực. Ngay khi cuộc chiến ở Serbia bùng nổ, sự cân bằng trong toàn khu vực bị rối loạn. Nguy hiểm có thể đến từ Macedonia. Lượng người tị nạn gốc Albani tràn vào đất nước này đã phá vỡ sự cân đối mong manh giữa người Serbia và Albani. Ngày nay, số người Albani đã áp đảo và để tự bảo vệ, người Serbia ngày càng đề cao chủ nghĩa dân tộc. Nếu nội chiến xảy ra, đó sẽ là một thảm họa. Bằng mọi giá phải tránh cho cuộc khủng hoảng lan rộng ra khu vực Bancăng vì đó là nguy cơ gây ra cuộc khủng hoảng chính trị thực sự. Hơn nữa, việc ném bom phá hủy các cầu ở Beograt đã làm phong tỏa hoạt động kinh tế thương mại trên sông Danuyp. Những nước láng giềng như Rumani, Ucraina… mất đi một lượng tiền lớn, môi trường bị hủy hoại. Thật là khủng khiếp. Mặt khác, nếu sau đó, bất chấp lệnh cấm vận của Mỹ và NATO, một số nước vẫn tiếp tục cung cấp xăng dầu và vũ khí cho Nam Tư hay cho lực lượng vũ trang KLA thì khi đó chiến tranh thế giới thứ ba vẫn có nguy cơ bùng nổ.

Elle: Vậy vai trò của LHQ như thế nào?

EL: ở thời điểm hiện tại, NATO và Liên minh Châu Âu đang tham dự “cuộc chơi”. Nhưng người nhìn xa trông rộng và những người đang căm phẫn chỉ nhìn thấy một điều: bom đạn NATO đã ném xuống Nam Tư, gây thiệt hại cho người và của ở đất nước này. Hiển nhiên, ở vai trò của Tổng Thư kýLHQ – ông Kofi Annan cũng đã nghĩ đến việc tìm ra giải pháp hòa bình cho cuộc chiến. Chính ông quyết định phá vỡ sự im lặng bằng cách đưa ra tuyên bố 5 điểm giúp ông Milosevic một bưóc trong việc tìm ra giải pháp hòa bình.

ELLE: Chúng ta có thể hy vọng giải quyết các cuộc xung đột trên thế giới như thế nào?

EL: Chính trị không phải là phạm trù trừu tượng. Những cuộc tranh chấp cá nhân cũng là nghững cuộc tranh chấp chính trị. Khi hai thực tế cùng tồn tại nghĩa là đã thiết lập một quan hệ quyền lực. Nhưng cần biết xử lý như thế nào khi tranh chấp phát sinh để tránh hồi kết thúc như ở Somali. Tình hình hiện nay rất giống với tình hình của chiến tranh thế giới thứ hai. Cần phải bắt đầu cho cuộc tái thiết khổng lồ ở Bancăng và đưa đến đó những đội quân gìn giữ hòa bình dưới sự chỉ đạo của LHQ. Nhưng cần phải có thời gian và không được mất niềm tin.

ELLE: Bà đã giữ niềm tin như thế nào?

EL: Tôi nghĩ rằng chúng ta phải luôn luôn hành động. Tôi đã trải qua cuộc sống của mình trong lòng các cuộc tranh chấp và tìm cách giải quyết các tranh chấp đó. Và xa hơn nữa, tôi nghĩ rằng mình luôn muốn làm việc cho hòa bình. Đôi khi tôi cảm thấy mình bị đổ vỡ niềm tin, song tôi tự nhủ rằng người ta không thể không giúp đỡ đồng loại đang sống trong đau khổ tột độ, hẳn cuộc sống sẽ không có ý nghĩa gì cả. Tôi luôn lạc quan và không bao giờ đầu hàng.

Elle: Bà làm việc 15 tiếng mỗi ngày, bà có mặt ở mọi “điểm nóng”. Bà đã có chồng là bác sĩ và hai con 18 và 23 tuổi. Vậy bà làm thế nào để tạo sự cân bằng giữa hai cuộc sống riêng tư và nghề nghiệp?

EL: Tôi vẫn làm đúng những thiên chức của người phụ nữ như tôi có thể. Tôi cũng đã sống với nghề của mình. Bây giờ nếu cho tôi chọn giữa nghề nghiệp và gia đình, tôi sẽ không do dự mà trả lời rằng:

“Tôi chọn gia đình”.

=============================

P/s: Ngô Thị Thu Sương sưu tầm theo “Elle” và Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999.

Chương 17 Nữ công chúa nhạc Pop của nước Anh

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Mới chỉ 16 tuổi, Billie đã được mệnh danh là “nàng công chúa nhạc Pop”. Khi Briney Spears đang làm nên cơn sốt ở nước Mỹ thì Billie lại đại náo ở nước Anh. Trong các số báo Top of the Pops (tạp chí âm nhạc rất nổi tiếng của Anh). Không số nào lại không thấy sự xuất hiện của Billie, mỗi lúc một khác, rất trẻ trung, xinh đẹp. Vậy điều gì làm cho Billie nổi tiếng đến thế? Billie còn rất trẻ, hát hay, nhảy múa điêu luyện, phong cách biểu diễn độc đáo, và rất có cá tính. Billie là hình ảnh của thanh thiếu niên hiện nay:

– Tại sao các bạn lại chơi nhạc to thế?

– Vì chúng tôi muốn thế!

– Tại sao các bạn lại tụ tập đông vậy?

– Vì chúng tôi muốn thế!

– Vì sao các bạn phải nhảy múa suốt đêm?

– Vì chúng tôi muốn thế!

– Tại sao các bạn luôn nói ra những điều mình nghĩ?

– Vì chúng tôi muốn thế!

Chúng ta có thể làm những gì chúng ta muốn, tự do làm những gì chúng ta thích. Chỉ cần nói với bản thân là bạn có thể làm được!”.

Billie đã thể hiện ý nghĩ của mình qua ca khúc “Because we want to…” như thế đấy!

Kể đến những thành công của Billie thì thật đáng nể! Các single “Because we want to Girlfriend. She wants you” đã giữ vị trí số 1 trong bảng xếp hạng 10 bài hát hay nhất của Anh. Và mới nhất là “Honey to the Bee” đã đạt đĩa Bạch kim (Platinium) và đang giữ vị trí số 3 trong bảng xếp hạng này, cạnh tranh gay gắt với “Thanks Abba for the music”.

Tại châu á, “Honey to the Bee” cũng đang tiến nhanh về phía bảng xếp hạng Asia Hit List. Bản thân single này đã được bán hết 100.000 bản ngay trong tuần lễ đầu phát hành và đến tuần thứ hai thì con số này đã lên tới gần 200.000 bản. Hiện nay Billie đang được đề cử cho giải British Award rất có uy tín.

Trong năm 1999, Billie mong muốn sẽ thành công hơn nữa với “nhiều vị trí thứ 1 hơn” ở mọi nơi và cả ở Anh. Billie còn dự định tiếp tục hợp tác với Virgin record cho phát hành một album mới và có thể là một chuyến lưu diễn trước Thiên niên kỷ mới. Tuy vậy, “nàng công chúa” vẫn tỏ ra là một cô bé con khi ao ước được bố mẹ cho mình độc lập hơn nữa, dự định trang trí cho ngôi nhà mình, để tóc dài ra, hay thi lấy bằng lái xe vào tháng 9.

Ngoài ra, Billie còn hết sức ngưỡng mộ Madonna và đã được tham gia một vai nhỏ trong phim Evita. Và Billie đã nảy ra ý định hóa trang cho giống Madonna, Billie nói: “Tôi không nghĩ là tôi giống chị ấy, quần áo đã giúp đỡ rất nhiều!”.

Dẫu vậy, Billie vẫn là Billie với cá tính và phong cách riêng. Và chẳng có gì có thể cản bước Billie trong năm 1999 này!

Hãy viết thư cho công chúa nhỏ với địa chỉ:

Offical Billie Fan Club PO Box 170 SWINDON SN 59NX UK.

Tên đầy đủ: Billie Paul Piper

Ngày sinh: 22-9-1982

Sao chiếu mạng: Virgo

Nơi ở: Swindon – UK (Anh Quốc).(1)

=============================

(1) Hà Anh sưu tầm theo Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999.

Chương 16 Người phụ nữ giàu nhất nước Pháp

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Đó là bà Liliana Bettancourt, năm nay 73 tuổi, người thừa kế duy nhất của người sáng lập ra tổ hợp sản xuất mỹ phẩm Oréal là Engène Sehueller. Nhờ mỹ phẩm là loại hàng được tiêu thu nhiều nhất trên thế giới, tài sản của bà Liliane Bettencourt mỗi năm một tăng và năm ngoái bà trở thành người giàu nhất nước Pháp theo bảng xếp loại của tạp chí “Capital”. Mặc dù cuộc khủng hoảng thị trường chứng khoán đã gây thiệt hại ghê gớm cho bà, khiến trị giá tài sản của bà bị giảm từ 77 tỷ franc xuống còn 57 tỷ franc nhưng so với năm 1997 thì tăng thêm được 13 tỷ franc. Và do đó, bà vẫn là người có tài sản lớn nhất nước Pháp. Với tài kinh doanh khôn khéo và năng động của bà, tất cả số tiền khổng lồ bà có trong tay đều sinh lời: với 24 franc, mua một cổ phiếu, chỉ riêng tổ hợp Oréal hồi năm ngoái đã đem lại cho bà 427 triệu franc để sở hữu vùng trồng nho lớn nhất nước Pháp ở Saint Emilion với diện tích kỷ lục là 20 triệu ha.

Trái với cách làm ăn rắc rối, phức tạp của nhiều thành viên khác thuộc “câu lạc bộ tỷ phú Pháp” kết cấu tài sản của bà Liliane Battancourt khá đơn giản: thông qua liên hiệp tài chính Gesporal, bà nắm trong tay 27,38% tổ hợp mỹ phẩm Oréal (14 tỷ franc) và sở hữu trực tiếp 3% (13 tỷ franc) tổ hợp Nestlé, tổ hợp thực phẩm nông nghiệp hùng mạnh nhất thế giới.

Tại sao bà lại tham gia tổ hợp Nestlé của Thụy Sĩ này? Đó là vì những lý do lịch sử: sau khi bố bà qua đời năm 1953, bà thừa kế tổ hợp Oréal và sau khi điều hành tổ hợp này thì bà trở thành cổ đông chính. Năm 1974, đi tìm kiếm đối tác, bà đưa 51% tổ hợp Oréal vào liên hiệp tài chính Gesparal mà trong đó 49% lại thuộc tổ hợp Nestlé. Để đổi lại, bà nhận được 5% cổ phần của tổ hợp Nestlé. Sở dĩ 5% này nay giảm xuống 3% là do bà phải thanh toán trước một phần quyền thừa kế của cô con gái duy nhất của bà là Francois Bettencourt – Meyers.

Không ít người đồn đại là sắp tới đây tổ hợp Oréal của bà sẽ đặt dưới quyền kiểm soát của tổ hợp Nestlé. Tuy nhiên bà luôn cam đoan là bà sẽ suốt đời điều hành tổ hợp Oréal. Song chẳng ai biết bà sẽ quyết định ra sao trong thời gian tới, bởi lẽ kinh doanh là lĩnh vực chứa đầy những xáo động bất ngờ.(1)

===================================

(1) Thanh Quang sưu tầm theo “Capital” Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999.

Chương 15 Khách sạn phụ nữ

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Ở Anh có khách sạn phụ nữ khá độc đáo – khách sạn Lifu. Trước cửa khách sạn có dựng tấm biển đập vào mắt: “Hoan nghênh phụ nữ các nước, không tiếp khách nam”. Nghe nói, đây là khách sạn duy nhất chỉ đón tiếp phụ nữ tại nước Anh.

Chủ khách sạn là Calo, đã từng là một giáo viên. Do bà nhận thấy các phụ nữ độc thân trọ tại khách sạn không tiện, nên bà quyết định bỏ nghề dạy học chuyển sang ngành quản lý khách sạn. Sau khi tốt nghiệp, bà còn bỏ ra thời gian nửa năm đến các khách sạn học tập. Sau khi thu được một số kinh nghiệm, bà đã dùng ngôi nhà cao 4 tầng kiến trúc theo kiểu thời Victoria để mở khách sạn phụ nữ này.

Bà Calo nói: “Nhiều năm nay, những phụ nữ độc thân trọ tại khách sạn thường bị người ta cho là gái điếm, hoặc là một phụ nữ dâm đãng. Do vậy, họ được phục vụ ở khách sạn rất tồi. Thêm vào đó, các phòng khách trong khách sạn thường chật ních nam và nữ. Đối với một phụ nữ trẻ mà nói, tất cả những điều đó đều không thuận mắt, thậm chí cảm thấy không thoải mái. Tôi đã từng tiếp rất nhiều phụ nữ độc thân, họ đều nói trọ ở những khách sạn lẫn lộn nam và nữ thì đành đến các phòng khách lớn và ăn cơm ở trong phòng. Câu nói đó khiến tôi nảy ra ý định mở khách sạn chuyên phục vụ phụ nữ, và cuối cùng đã mở khách sạn này”.

Từ ngày khách sạn khai trương đến nay, đã được các tầng lớp phụ nữ hoan nghênh, hàng ngày khách ra vào tấp nập. Nhiều phụ nữ, sau khi trọ ở khách sạn này, đã phát hiện đấy là nơi vui chơi của họ. Ở đây, phụ nữ độc thân không bị quấy rối tình dục hoặc chọc ghẹo, hoặc bị nhìn trộm… Tất cả phụ nữ trọ ở đây đều được phục vụ tốt, lại còn kết được nhiều bạn cùng chí hướng. Thậm chí, một số phụ nữ theo chủ nghĩa nữ quyền thỉnh thoảng còn tới đây mít tinh.

Thành công về kinh doanh của khách sạn phụ nữ làm cho tiếng tăm của bà Calo lan truyền khắp nơi, và thu được hiệu quả kinh doanh tương đối tốt.(1)

====================

(1) Trần Thanh Hà sưu tầm theo “Thế giới phụ nữ” – TQ và Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999.

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.