" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

Chương 9 Claudia Cardinale – Ngôi sao điện ảnh Ý

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng của ý – Claudia Cardinale đã từ Liên Xô trở về, sau khi cùng với một nhóm nghệ sĩ, những người làm công tác khoa học và giới trí thức tham dự cuộc tọa đàm về đề tài hòa bình và giải trừ quân bị tại thủ đô Matxcơva.

“Đây chính là những vấn đề mà tôi hết sức quan tâm, Claudia nói: Người phụ nữ sinh ra là để tạo nên cuộc sống, lẽ nào họ lại có thể chấp nhận tư tưởng bạo lực và sự chết chóc?”.

Chị dừng chân ở thủ đô Roma để thăm những người thân trong gia đình, rồi đáp máy bay trở lại Paris để thực hiện chương trình lồng tiếng cho bộ phim “La Storia” của Luigi Comencini.

Suốt thời gian 5 tháng trời, ngôi sao điện ảnh ý này, cùng với các đồng nghiệp của mình, tham gia quay bộ phim “La Storia”, rồi tiếp tục bộ phim “Người đàn ông đa tình” của Diane Kurya, “Chiếc mũ chó” của Pasquale Squitieri. Đối với Claudia Cardinale, năm 1986 là một năm lao động cật lực. Thế nhưng, sau 85 bộ phim, chị không hề biểu hiện dấu hiệu mệt mỏi nào đối với nghề nghiệp của mình. “Tôi sẽ tiếp tục làm phim khi bản thân còn cảm thấy hứng khởi”.

– Khi làm việc, tôi có cảm giác như mình đang nghỉ mát. ở nhà, mọi công việc đều đến tay, và những việc vặt vãnh ấy lại vất vả hơn nhiều, tôi không có thời gian để nghỉ ngơi nữa.

Rồi chị cười nói tiếp:

Pasquale rất muốn tôi ở hẳn nhà. Điều đó buộc tôi phải hứa với anh ấy trong mỗi lần đóng phim rằng đây là bộ phim cuối cùng.

Nhưng rồi, chị vẫn tiếp tục, bởi vì chị là người phụ nữ dịu dàng, hiền lành, nhưng cũng rất bền bỉ trong việc theo đuổi sự nghiệp của mình.

Có một thời gian dài, Claudia Cardinale từng là một cô gái thụ động. Chị kể lại, lòng đầy chua chát:

– Suốt mười lăm năm trời tôi đeo đuổi một hợp đồng đặc biệt. Khi ấy tôi phải chấp nhận tất cả những gì mà người ta bắt tôi làm. Như một biện pháp đối phó, tôi có một đội ngũ thư ký và lái xe bảo vệ mình. Tôi đã trải qua một cuộc sống hoang tưởng, được bao bọc trong nhung lụa. Bản thân tôi lúc đó có đầy đủ tất cả, nhưng tôi nghĩ rằng mỗi người cần phải sống theo điều mình cảm nhận.

Rồi âm thầm, lặng lẽ, cô “người yêu bé nhỏ” của mảnh đất ý ấy đã hủy bỏ hợp đồng và xuống đường hòa mình vào dân chúng để biểu thị sự ủng hộ đối với vấn đề ly hôn và được quyền phá thai của phụ nữ thời đó bị cấm ngặt ở ý, một nước theo Thiên chúa giáo.

Cũng vào thời điểm đó, Claudia Cardinale gặp nhà đạo diễn Pasquale Squitieri: “Hai chúng tôi gần như nước với lửa ấy – chị thổ lộ. Tôi là một phụ nữ trầm lặng, còn anh ấy thì tính tình luôn luôn thay đổi. Đó là một người dễ xúc động nhưng cũng đầy nhiệt huyết. Chúng tôi tranh luận với nhau cũng nhiều, nhưng thường không đồng nhất với nhau trên một số lĩnh vực. Song, giữa hai người vẫn giữ được một quan hệ khá chặt chẽ và bền vững”.

Họ có một cháu bé gái – tên là Claudia, lên tám tuổi.

Mới gặp Claudia Cardinale người ta không thể tin là chị đã bước vào tuổi 48 dù cho chính bản thân chị khẳng định điều ấy. “Không phải vì tôi thích mình trẻ hơn – Claudia lý giải, mà ngược lại chấp nhận tuổi tác chính là bí quyết của sự trẻ lâu, và điều này tôi đã học được qua năm tháng”.

Với tính hiếu kỳ, Claudia đã chu du khắp thế giới để được tận mắt nhìn thấy những gì chị hằng ước mơ khám phá. Song, gia đình vẫn là nơi chị cảm thấy hạnh phúc nhất. Claudia sống trong một trang trại cũ đã được tu sửa lại thuộc vùng ngoại ô Rôma. – Sống ở đó có Pasquale, tôi và đứa em gái của tôi; cô ấy mười năm qua sống ở Nantes, nay chuyển về một biệt thự nhỏ nằm sâu trong trang trại thuộc quyền sở hữu của tôi. Các em tôi cũng ở gần đấy, còn mẹ tôi thì sống trong một căn nhà kiểu nông thôn ngay cạnh chúng tôi. Bất cứ ở đâu, hàng ngày tôi đều gọi điện thoại cho mẹ tôi. Nếu tôi không gọi về, bà sẽ nổi giận ngay. Tôi vốn là một người luôn sống độc lập, nhưng với tôi, gia đình là điều vô cùng quan trọng. Gia đình tạo cho người ta sự cân bằng, nghị lực và chỗ đứng chắc chắn trong cuộc đời(1).

=======================

(1) H.T.H sưu tầm theo Báo Thể thao và Văn hóa số 28 – Thứ bẩy 19-9-1987.

Chương 8 Một phụ nữ đẹp và nhà máy cho con em những người nông dân

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Lời dẫn: Chưa bao giờ chúng ta lại có nhiều Công ty TNHH như bây giờ. Chân dung của nhiều vị giám đốc các công ty này na ná giống nhau: to béo, oai vệ, giỏi hùng biện, uống rượu như thụi, hát karaoke như ca sĩ, trả lời phỏng vấn rất thạo, quảng cáo tung ra như xổ số, và nợ ngân hàng Nhà nước như chúa Chổm. Rồi sau đó không ít các vị chạy nợ, phá sản, vào tù… Bởi thế mà người đời thường gọi một cách mỉa mai là Công ty vô trách nhiệm vô hạn.

Trong tình hình như vậy, tôi được biết có một công ty không vay vốn của Nhà nước, không có đầu tư của nước ngoài, đó là Công ty TNHH Vinh Hạnh, và chi nhánh sáng giá nhất của Công ty là nhà máy nhựa Vinh Hạnh, đóng ở thị xã Hà Đông – Hà Tây.

Nhà máy nhựa Vinh Hạnh có 1.800 công nhân. Mục tiêu của nhà máy sẽ là 3.000 công nhân vào năm 2000. Và giám đốc của nhà máy là một phụ nữ xinh đẹp, tài ba. Năm 1986, vợ chồng bà giám đốc này còn ở trong một căn hộ 16m2, còn bây giờ công ty của họ là một trong rất ít các công ty TNHH sáng giá.

Lời dặn của người cha

Nhà máy nhựa Vinh Hạnh là chi nhánh của Công ty Vinh Hạnh. Tổng giám đốc Công ty là một người gầy, nhỏ, quê ở huyện ứng Hòa – Hà Tây.

Cuộc đời tỉ mỉ của Tổng giám đốc Đỗ Công Sơn nếu kể ra thì giống như một nhân vật tiểu thuyết. Suốt cả tuổi ấu thơ, anh ngụp lặn trên cánh đồng vùng chiêm trũng Hà Tây; móc cua nát cả mười đầu ngón tay, nhổ mạ đập đến mòn cả mắt cá chân, và món ăn mà Đỗ Công Sơn nhớ mãi là món rau muống khô kho tương. Thường là đến mùa rau muống, bà anh cắt rau muống về phơi khô kho tương ăn với khoai luộc. Rồi Đỗ Công Sơn vào đại học, rồi làm kinh doanh và tư vấn, rồi trở nên giàu có.

Trước khi mất, ông Đỗ Công Uyển, bố đẻ của Đỗ Công Sơn đã gọi anh đến và dặn: “Con là người giàu có, đó là một phần lớn nhờ phúc đức của đất nhà. Con hãy về quê hương làm một chút gì đó để giúp đỡ những người dân quê hương mình”.

Đỗ Công Sơn và vợ đã ghi nhớ lời dặn của người cha. Họ đã dựng lên nhà máy nhựa Vinh Hạnh bây giờ trên quê hương họ, và người giám đốc nhà máy này chính là vợ anh. Vốn đầu tư ban đầu cho nhà máy là ba triệu đôla và đến nay là gần năm triệu đôla. Số tiền này là của vợ chồng Đỗ Công Sơn và anh em trong nhà. Có nhiều nơi thuận tiện về cả tài chính và hành chính cho việc xây dựng và phát triển nhà máy, nhưng vợ chồng Đỗ Công Sơn chọn Hà Tây – quê hương của họ. Sự lựa chọn này đã làm họ xúc động và cả tự hào. Sự lựa chọn này cũng là một phẩm chất quan trọng của các nhà doanh nghiệp.

Nhà máy cho những người nông dân

Nhà máy nhựa Vinh Hạnh có 1.800 công nhân, 80% công nhân là người Hà Tây… trong số 1800 công nhân, nữ chiếm 90%, con em nông dân chiếm gần 100%…

Lương của công nhân từ 400.000đ/tháng đến 1.000.000đ/tháng (ngoài ra còn có thưởng). Tính trung bình theo số người được hưởng hai mức lương trên thì mỗi tháng mỗi công nhân thu nhập khoảng 500.000đ/người. Số công nhân con em nông dân khoảng 1.600. Như vậy là họ đại diện cho 1.800 công nhân.

Mỗi tháng, mỗi công nhân tiết kiệm được chừng 300.000 – 500.000đ. Số tiền này đóng góp hết sức quan trọng cho một gia đình nông dân ở nông thôn hiện nay trong việc chống đói và phát triển kinh tế gia đình. Mỗi một công nhân, như số công nhân người làng tôi, trở thành một tiểu ngân hàng cho gia đình họ.

Một thực tế cho thấy, đất canh tác cho mỗi đầu người ở nông thôn ngày một ít đi. Số thanh niên nông thôn đổ xô về thành phố kiếm việc làm ngày càng đông. Nếu kiểm tra các nhà hàng và quán karaoke, ta sẽ thấy khoảng 70% nhân viên phục vụ ở đó là các thôn nữ. Những gì sẽ đến với các cô thôn nữ ở loại công việc kia? Có lẽ chúng ta đều hình dung được.

Bởi thế, một nhà máy như Vinh Hạnh mọc lên quả là một giải đáp đầy hiệu quả, đóng góp vào chương trình xóa đói giảm nghèo của Đảng và Chính phủ.

Các công nhân tuyển vào nhà máy nhựa Vinh Hạnh có tuổi từ 18 đến 28. Tháng đầu tiên họ được học nghề. Nhà máy giành một khoản tiền phụ cấp cho các công nhân học nghề là 100.000đ/tháng. Từ tháng thứ hai, công nhân bắt đầu hưởng lương theo sản phẩm. Công việc của các công nhân nữ là lắp ráp, sơn vẽ các đồ chơi trẻ em. Số đồ chơi nhỏ này được phủ kẹo chocolate. Bởi thế, đòi hỏi đầu tiên với sản phẩm của Vinh Hạnh là phải vệ sinh. Vệ sinh từ công nhân sản xuất và từ nguyên liệu để sản xuất, đó là nhựa và sơn. Nếu những chỉ tiêu này không đạt chất lượng của Đức và Italia, sản phẩm sẽ bị trả lại, hợp đồng sẽ bị xóa bỏ, và nguy cơ phá sản là hiển nhiên với bà chủ nhà máy. Bởi thế, kỷ luật của nhà máy được đặt lên hàng đầu. Tôi lang thang trong khu vực nhà máy sạch bong không một mẩu rác. Cây xanh trong sân nhà máy tươi tốt như rau. Tổng giám đốc Đỗ Công Sơn trồng một cây hồng xiêm lớn, cây trĩu quả. Thi thoảng, lái xe lại lấy một giỏ quả về cho anh. Anh chỉ ăn hồng xiêm do anh trồng trong nhà máy. Vì anh thích thưởng thức sản phẩm tự tay anh làm ra.

Tôi có một băn khoăn về các công nhân nhà máy: khi già yếu thì họ sẽ sống như thế nào? Sự băn khoăn đã được giải tỏa khi biết những công nhân khi hết tuổi lao động sẽ có lương hưu. ở nhà máy nhựa Vinh Hạnh, các quyền lợi của người lao động được bảo đảm đầy đủ theo quy định của Nhà nước, trong đó có việc nhà máy đóng BHXH và BHYT cho công nhân. Nhà máy cũng đã lập ra công đoàn để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Công nhân được hưởng các chế độ Nhà nước quy định như ốm đau, thai sản, nghỉ mát… Tháng 6/97 nhà máy đã xây dựng nhà ở cho công nhân theo hình thức căn hộ khép kín. Hiện nay nhà máy đã giải quyết được nhà ở cho hơn 500 công nhân. Số còn lại thuê nhà dân xung quanh nhà máy.

Tháng 7/1998, nhà máy lại tuyển một đợt công nhân nữa. Dự tính của nhà máy cần có 3.000 công nhân. Chủ trương của nhà máy vẫn là tuyển trước tiên con em nông dân, những người đang gặp khó khăn trong đời sống kinh tế.

Chân dung bà giám đốc

Phần cuối bài viết này, tôi muốn phác thảo đôi nét về bà giám đốc nhà máy nhựa Vinh Hạnh. Gọi là bà nhưng thực tế giám đốc Trần Thị Lan Hương mới chỉ 37 tuổi. Chị là vợ của anh Đỗ Công Sơn. Trần Thị Lan Hương quê gốc Bình Lục – Nam Hà. Chị là người ủng hộ, thúc đẩy mạnh mẽ nhất trong việc xây dựng nhà máy nhựa Vinh Hạnh trên quê hương chồng. Và khi nhà máy ra đời, người phụ nữ đẹp này đã thay chồng quản lý, điều hành toàn bộ nhà máy. Cái đói nghèo của những người nông dân và của chính bản thân họ trong một thời luôn ám ảnh họ nay không còn nữa. Với số vốn tự có, họ có thể mở kinh doanh ở hướng khác có lợi nhuận cao hơn và nhanh hơn, nhưng họ đã làm điều mà họ luôn bị day dứt. Trong khi không ít kẻ đã dùng tên gọi “Công ty” để phá hoại Nhà nước và móc túi của những người dân khốn khổ như Nguyễn Văn Mười Hai, Tăng Minh Phụng.

Hàng ngày, sau khi lo xong phần việc của một người vợ, người mẹ trong gia đình, giám đốc Trần Thị Lan Hương tự lái xe hơi vào nhà máy để điều hành công việc. Chị vừa điều hành các dây chuyền sản xuất qua camera từ phòng giám đốc, vừa trực tiếp kiểm tra tận mắt công nhân làm việc, kiểm tra công nhân ăn, kiểm tra công nhân mặc. Chị tự tay vặn một vòi nước công nhân sơ ý để nước còn chảy. Đến nhà máy nhựa Vinh Hạnh, nhìn công nhân làm việc với tính kỷ luật cao, tôi lại thấy buồn cho nhiều công sở của chúng ta hiện nay làm việc lười nhác, kém kỷ luật.

Một công việc nữa mà Trần Thị Lan Hương đặt ra như là một trong những nhiệm vụ quan trọng của nhà máy. Đó là công tác từ thiện. Tuy chị không nói ra nhưng tôi được biết chị thường đến Hội bảo trợ Trẻ em Mồ côi ở Hà Tây và một số tỉnh khác, chị đi thăm các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, các vợ Liệt sĩ tiêu biểu. Chị đến những nơi đó như một đứa con, một người em, người bạn gái, người chị, người mẹ với tình cảm và sự trợ giúp vật chất.

Khi được hỏi: “Chị mong ước gì trong tương lai?”. Chị khẽ khàng trả lời:

“Tôi mong muốn tạo được càng nhiều việc làm cho con em nông dân càng tốt. Muốn đi tiên phong trong các nhà doanh nghiệp hiện nay. Tôi muốn chứng minh rằng: Có những doanh nghiệp tư nhân Việt Nam thành công trên con đường của họ và đóng góp vào sự phát triển của xã hội. Và tôi muốn tìm cách sản xuất đồ chơi cao cấp cho trẻ em Việt Nam”.

Với tài năng và những đóng góp của chị, Trần Thị Lan Hương được bầu vào Ban chấp hành Hội liên hiệp Phụ nữ tỉnh Hà Tây lần thứ VII trong đại hội đại biểu phụ nữ toàn tỉnh tháng 3/97 và tháng 5/97 chị được chọn là đại biểu chính thức của tỉnh Hà Tây trong Đại hội Phụ nữ Toàn quốc lần thứ VIII nhiệm kỳ 1997-2002.

Và nếu bạn nhìn thấy một phụ nữ rất đẹp, lái một chiếc xe hơi trên đường Hà Nội – Hà Đông hàng ngày, thì đấy là giám đốc Trần Thị Lan Hương(1).

============================

(1) Quang Thiều (Tiền phong chủ nhật) 1999.

Chương 7 Nhạc trẻ: Céline Dion và sự giàu có

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Ngày 30-3-1968, Céline Dion chào đời ở Charlermagne, một khu ngoại ô của thành phố Montréal (Québec – Canada), trong một gia đình đông con. Bố mẹ cô – Adhémar (46 tuổi) và Thérèse (41 tuổi) lúc đó đã có 13 đứa con: chị cả 22 tuổi, còn cặp sinh đôi nhỏ tuổi nhất vừa mới ăn sinh nhật 6 tuổi. Gia đình nhà Dion không dư giả gì. Adhémar làm đủ nghề: thợ đốn cây, thợ mộc, nhân viên kiểm tra thịt, bảo vệ… với đồng lương chẳng đáng là bao. Còn Thésère ở nhà chăm sóc lũ trẻ. Nhưng họ không bao giờ xin trợ cấp xã hội, bởi vì nhà Dion vốn rất kiêu hãnh. “Đơn giản” là khẩu hiệu trong cuộc sống của họ. Không phải ngày nào họ cũng có thịt ăn, nhưng không sao hết. Thésère rất biết cách thay đổi các món ăn. Chỉ riêng khoai tây mà bà biết làm tới 12 món khác nhau. ở chợ Quital của khu phố, mọi người thường mỉm cười khi nhìn họ đi chợ mua hàng chục cân khoai tây và thịt bò. Một số người nói: “Họ sẽ không thể nuôi thêm một miệng ăn thứ 14 đâu”. Chính nhà Dion cũng lo như vậy. Khi cặp sinh đôi ra đời, Thésère đã nói: “Lần này sẽ là lần cuối cùng”. Tuy nhiên, việc bé gái Céline ra đời vẫn được mọi người vui mừng đón nhận. Bà đã chọn cái tên này vì khi mang thai bà thường hát bài có mang tên “Céline”.

Nhà Dion là một gia đình rất ấm cúng. Nhà họ nằm bên bờ một dòng sông. Chính bố của Céline đã tự mình xây dựng căn nhà bằng những vật liệu mua chịu. Tuy thế, ngôi nhà vẫn bé xíu cho 16 nhân khẩu. Mọi người sống chen chúc trong các phòng, 3-4 người ngủ trên một giường. Chính trong môi trường đó, Céline đã học những bước đi đầu tiên, học hát những câu đầu tiên. Cô là cô bé búp bê trong tay các anh chị mình, họ cãi nhau để tranh dành ru cô ngủ. Không khí trong gia đình Céline lúc nào cũng đầy ắp những nốt nhạc. Bữa tối đến, Thésère bắt nhịp bằng cách gõ nhịp trên chiếc bát trộn salad. Bọn trẻ biến các xoong, nồi thành chũm chọe. Họ cùng nhau hát những bài hát thịnh hành thời đó và cả những bài hát dân gian. Adhémar biết chơi accordeon từ bé, còn Thésère cũng tự nhủ sẽ chơi lại violon như hồi còn trẻ.

Khi Céline mới vài tháng tuổi, mẹ cô đã hiểu ra rằng cô bé không chịu được những âm thanh chói tai. Chỉ cần hai người anh sinh đôi của cô la hét là cô bắt đầu òa lên khóc. Thế là Thésère ra lệnh rằng từ nay mọi người trong nhà phải ăn nói nhẹ nhàng. Năm lên 2, Céline vẫn ghét những âm thanh chói tai, nhưng cô bé đã rất yêu thích âm nhạc. Đến giờ rửa bát, cô cũng thích gõ lên xoong, nồi như các anh chị của mình.

Năm 1970, bố cô lập ra ban nhạc “A.Dion và gia đình”. Thésère chơi violon, các con trai chơi ghi ta, trống, đàn ooc và bộ gõ. Họ chơi các bài hát của Janis Joplin, Barbara Streisand và những điệu nhạc chachacha, blu, rock. Cô bé Céline rất thích xem các buổi tập. Cô vừa xem vừa vỗ tay, cười mà đung đưa theo điệu nhạc.

Buổi tối ở nhà, cô cầm một chiếc bút chì làm micro bắt chước các anh chị mình. Cô nhảy lên bàn ăn và hát cho cả nhà nghe. Mọi người vỗ tay và cùng hát điệp khúc với cô. Nhưng chỉ cần có một người ngoài đến là lập tức cô bé nhút nhát im bặt. Thế giới bên ngoài làm cô sợ hãi, cô không thích tiếp xúc với những người bên ngoài “bộ lạc” của mình. Đây là một nét cá tính mà Céline sẽ giữ trong suốt cuộc đời cô.

Thế nhưng mùa hè năm 1973, cô bé nhút nhát Céline đã chuẩn bị một món quà bất ngờ cho ngày cưới của anh trai Michel. Bữa tiệc hôm đó là lần đầu tiên cô hát trước “khán giả” là toàn bộ khách dự đám cưới. Xúng xính trong bộ váy mới, cô bé chậm rãi tiến về phía chiếc piano do anh trai cô đàn, và cô hát “Du fil, des aiguilles et du coton”. Mọi người nín thở, Céline hát thật thoải mái, cổ họng cô mở ra. Thésère thì thầm: “Con gái tôi sẽ trở thành ca sĩ”. Ngày hôm đó, số phận cô đã được định đoạt. Một tài năng đã ra đời. Năm đó cô 5 tuổi.

Hết năm 1973, Thésère bắt đầu đi tìm việc làm vì bọn trẻ đã lớn và đi học. Bà trở thành người bán hàng trong một cửa hàng chuyên bán quần áo mưa. Thésère hay về rất muộn vì bận việc ở cửa hàng. Nhiều lần Céline phải đi ngủ cùng các chị gái. Cô bé bị khủng hoảng và rất hay khóc vì phải xa rời mẹ. Vì rất thương yêu con nên vợ chồng Dion sau khi bàn luận đã quyết định mở một quán hàng cho riêng mình, trở thành chủ cửa hàng để luôn được ở nhà cùng con cái.

Đầu năm 1974, với chút ít vốn liếng tiết kiệm được, Adhémar và Thésère mua Le Vieux Baril, một cửa hàng ăn kèm sân khấu biểu diễn. Cả hai bỏ việc để chăm lo quán nhà mình. Céline vui sướng được gặp lại bố mẹ sau giờ học ở trường. Cứ mỗi tối, vợ chồng Dion lại đón khách hàng của mình là những người yêu âm nhạc và những món ăn đặc trưng của Québec. Thésère là chủ nhà bếp. Bia hâm nóng không khí quán ăn, còn trên sâu khấu “D si D” (tên mới của nhóm Dion) biểu diễn. Adhémar chơi accordéon, các con trai chơi đàn và hát. Nhiều lần Céline ngủ thiếp trên ghế băng trong khi chờ đợi cả nhà biểu diễn. Le Vieux Baril nhanh chóng trở nên nổi tiếng. Khách hàng đặt biểu diễn trước một năm cho những buổi lễ hay đám cưới. Adhémar được trả thù lao 100 đôla cho mỗi lần biểu diễn.(1)

==============================

(1) Vũ Thủy tổng hợp từ Femme Actuelle và Paris Match và Báo Tiền phong Chủ nhật số 21 – ngày 23-3-1999.

Chương 6 Di sản giàu có của John Huston

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Ngày 28-8-1987 thần chết đã cướp đi một tài năng đa dạng: nhà đạo diễn, diễn viên và nhà viết kịch bản phim tài năng người Mỹ: John Huston.

Huston đã duyên nợ với điện ảnh 50 năm trời và đã hoàn thành 40 bộ phim. Ông là người chỉ đạo nhiều bộ phim đã trở thành kinh điển như: “Con chim ưng xứ Malte”, “Kho báu ở Sierra Madre” hay “Bà Hoàng Phi châu”.

Ông là con của đạo diễn Walter Huston, người đóng vai chính trong bộ phim “Kho báu ở núi Mẹ” cùng với Humphrey Bogart – John Huston đã nhận được 13 giải thưởng Hàn lâm trong nghề làm phim. Ông định đóng vai chính trong bộ phim đang quay “Ngài North” nhưng vì ốm, đành phải giao vai đó cho diễn viên Robert Michum. Về nghề nghiệp diễn viên, ông đã xuất hiện trong các bộ phim cổ điển như: “Làn gió và con sư tử” hay “Thị trấn người Hoa”.

Sinh năm 1906, ông đã trải qua nhiều nghề: Võ sĩ quyền anh, sĩ quan kỵ binh Mêhicô, rồi viết văn. Ông bắt đầu viết kịch bản điện ảnh năm 1929. Những kịch bản thành công của ông có “Tên chỉ điểm” với Victor Mc Laglen, “Jesebel” với BeHe Davis và Trung sĩ (hay Viên đội) York” với Gary Cooper. Ông bắt đầu cộng tác với Bogart trong các phim “Bác sĩ Clitterhouse ghê gớm” và “Núi cao”, “Con chim ưng xứ Malte” cũng do Bogart đóng, và được thừa nhận rộng rãi là cuốn phim hay nhất về huyền thoại từng có đến nay.

Huston cũng đã làm nhiều phim tài liệu cho các binh chủng Mỹ trong Đại chiến II. Trong những năm 50, ông sản xuất và đạo diễn các phim “Huy chương trái tim đỏ của lòng dũng cảm”, “Máy xay đỏ”, “Thằng quỷ sứ” và “Bà Hoàng châu Phi”… qua đó Bogard đã nhận được giải thưởng Hàn lâm. Trong thập kỷ 60 và 70, ông làm phim: “Những kẻ lỡ thời”, “Danh sách của sứ giả Adrian”, “Đêm của người Iguana”, “Kinh thánh”, “Con người sẽ trở thành Vua”, và “Những gì nói lên trong cặp mắt vàng”.

Vừa mới đây, ông đạo diễn phim “Chiến thắng”, “Annie” và “Vinh dự của Prizzi” trong đó con gái ông là Angelica đóng vai chính.

Tài năng, sự cống hiến và nghị lực của ông dành cho điện ảnh quả khó ai bằng và đối với mỗi bộ phim, ông đã đưa vào đấy dấu ấn của tài năng đặc biệt của mình.(1)

============================

(1) K.C sưu tầm theo Báo Thể thao văn hóa số 37 – Thứ bẩy 12-9-1987.

Chương 5 Madonna: Các chuyến lưu diễn và những bài hát tủ

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Trong chuyến lưu diễn ở một số nước trên thế giới, tối 29-8 nữ ca sĩ nhạc Rock Mỹ – Madonna nổi tiếng đã biểu diễn trước 120.000 khán giả tại công viên Sceaux gần Paris.

ở Pháp, Madonna đã được Thủ tướng Jacques Chirac tiếp. Nữ ca sĩ đã tặng một ngân phiếu trị giá 500.000 franc cho tổ chức chống bệnh SIDA mang tên nữ nghệ sĩ tạp kỹ Pháp Lina Renaud.

Ban tổ chức đã chi 600.000 franc để thuê sân bãi, 3 triệu franc để xây dựng khu biểu diễn, 750 nghìn đô la tiền thù lao cho đoàn Madonna. Ngoài ra còn phải thuê 500 người làm nhiệm vụ bảo vệ trật tự, phục vụ nhân viên kỹ thuật của đoàn.

Trước hôm biểu diễn, tại sân vận động thành phố Nice ở miền Nam nước Pháp, 50.000 người đã mua vé chờ để xem.

Ngày 18, 19 và 20 tháng 8 vừa qua, đoàn nhạc Rock Mỹ đã biểu diễn tại sân vận động Wembley (gần Luân Đôn), thu hút 240 nghìn khán giả. Mỗi lần biểu diễn, Madonna thường trình bày trong 1 giờ 35 phút những bài được thanh niên Mỹ và châu Âu ưa thích là: “Open your heart”, “La isa bonita”, “True blue”, “Papa don’t preach”, “Material girl”, “Like a virgin”, “In to the Groove”, “Who’s that girl”… (tạm dịch: “Mở rộng cõi lòng”, “Hòn đảo đẹp đẽ”, “Xanh thật là xanh”, “Bố không cầu nguyện đâu”, “Cô gái chạy theo vật chất”, “Như một trinh nữ”, “Vào lối mòn”, “Người con gái ấy là ai”…).

Các Album nhạc Madona đã bán ra tới 25 triệu bản trong bốn năm qua. Bài hát “True Blue” được thanh niên ưa chuộng bán ra tới 800 nghìn bản tại Pháp. Madonna còn là một diễn viên chính trong một số phim: “A Certain Sacrifice”, “Recherche Susan Désespèrement”, “Shanghai Surprise”, “Who’s that girl” (Tạm dịch là: “Một sự hy sinh nào đó”, “Tuyệt vọng đi tìm Susan”, “Sự bất ngờ của Thượng Hải”, “Người con gái ấy là ai”).

Năm nay 28 tuổi – Madonna tên thật là Louise Vernocia Ciccone, người con gái duy nhất trong một gia đình đông con ở ngoại ô thành phố Detroit, bang Michigan (Mỹ). Cha cô gốc ý, làm nhân viên trong một nhà máy ôtô. Mồ côi mẹ khi mới 6 tuổi, Madonna đã phải chăm sóc bố và 6 đứa em trai.

Vì Madonna có tính hiếu động và thích tự do phóng túng, ông bố đưa cô vào ở nội trú trong trường. Cô bé không ham mê học chữ mà chỉ say mê học múa. Được một giáo sư tận tình giúp đỡ, cô khám phá dần bí quyết của nghệ thuật múa. Năm 16 tuổi, Madonna kết bạn với Stevebray, một thanh niên da đen đánh trống cho một ban nhạc “Rhythm and Blue”. Hai người biểu diễn trong một số hộp đêm.

Năm 17 tuổi, Madonna từ giã Michigan lên New York, trong túi chỉ có 35 đô la. Bắt đầu cuộc sống lang thang, cô biểu diễn trong một số tiệm nhảy và tiếp tục học múa. Để trả tiền học, Madonna phải làm hầu bàn cho quán ăn và có thời kỳ phải làm người “mẫu” cho một số nhà nhiếp ảnh.

Năm 1970, Madonna gặp Petrick Hernandez, một ca sĩ Pháp hồi đó đã nổi tiếng thế giới với bài hát “Born to be Alive” (tạm dịch là: Sinh ra để vùng vẫy). Patrick đến New York tuyển một số diễn viên biết hát và biết múa. Trong số hàng trăm cô gái được sát hạch chỉ có Madonna được Hernandez chọn đưa về Paris, Madonna phải tập những bài hát do Hernandez chọn, nhưng cô vẫn tiếp tục nhảy 8 giờ và chạy 8 km một ngày. Tham vọng duy nhất của Madonna lúc đó là mau chóng trở thành ngôi sao múa và không nghĩ rằng mình có thể trở thành ca sĩ.

Trở về New York, Madonna thấy rằng mình có thể hát được và muốn phát triển khả năng này. Cô sáng tác ca khúc và học thêm nhạc. Cùng một người bạn trai, cô thành lập Câu lạc bộ Âm nhạc và làm người đánh trống. Sau đó, cùng với người bạn trai cũ Steve Bray, cô đi biểu diễn ở một số câu lạc bộ trong thành phố. Chẳng bao lâu, Madonna có bài hát được thu đĩa, và ký hợp đồng với một hãng sản xuất đĩa. Năm 1983, Madonna lại có thêm bài hát được thu đĩa, và bài hát bắt đầu có tiếng vang. Mùa xuân năm 1984 Madonna nổi tiếng khắp nước Mỹ với bộ sưu tập bài hát nhan đề “Like A Virgin”. Từ một ca sỹ bình thường, Madonna trở thành “nhân vật” mới trong xã hội. Nhiều tờ báo đăng bài nêu bật lối sống, trang phục và phong cách biểu diễn của Madonna; bắt đầu xuất hiện ở Mỹ những Câu lạc bộ nữ thanh niên để tóc và ăn mặc theo kiểu Madonna.

Ngày 16-8-1985, Madonna kết hôn với diễn viên điện ảnh Sean Pann.

Madonna là người đã đưa vào nghệ thuật tạp kỹ cổ điển những yếu tố hiện đại, vào trào lưu mới (New Wave) của nhạc disco và đặc biệt chọn lựa những người đồng diện với mình để làm nổi bật vai chính của mình trong mọi buổi trình diễn.

Dư luận chung cho rằng Madonna là một nghệ sĩ trẻ tài năng, có nghị lực và nhiều triển vọng (1).

=======================================

(1) Phóng viên TTXVN tại Paris, Báo Thể thao văn hóa số 37 – Thứ bẩy 12-9-1987.

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.