" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

57.Khoảng khắ cảm thấy cô lập không được viện trợ

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Trời không triệt hết đường của con người.

* Một học giả cao quý sau khi bị đánh đổ có thể sinh tồn tiếp trong một chuồng bò, ở trong chuồng bò vẫn có thể phát ra lời ca tiếng hát tự do.


Một trong những phẩm cách vĩ đại nhất của loài người chúng ta là phẩm cách tự lập tự trợ, mỗi người đều có thể có sẵn tinh thần độc lập tự chủ. Ở ÐÂY, MỨC ÐỘ KIÊN NHẪN của con người hầu như là vô hạn.

Sự kiên nhẫn của thể xác và sự kiên nhẫn của tinh thần đều như

thế cả.

Chính vì lẽ đó, trong hoàn cảnh không biết dựa vào ai, người ta có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh, bất kể là hoàn cảnh tự nhiên hay hoàn cảnh xã hội.

-Trời không triệt hết đường của con người!

-Con người vừa có thể sinh tồn ở Nam cực giá lạnh, cũng có thể sống ở xích đạo hết sức nóng; có thể vật lộn với phong ba bão táp, sóng dữ trên đại dương, có thể tự do đi lại trên đỉnh núi cao, sấm vang chớp giật, mưa to xối nước, cũng có thể một thân một mình sáng tạo ra điều kiện sống, sống hàng mấy mươi năm trên ốc đảo hoang vu không bóng người. Một học giả cao quý sau khi bị đánh đổ có thể sinh TỒN TIẾP TRONG MỘT CHUỒNG BÒ. Ở trong chuồng bò vẫn có thể phát ra lời ca tiếng hát tự do.

-Con người trong quá trình không ngừng thích nghi với tự nhiên và với mọi hoàn cảnh xã hội phức tạp, mài sắc nghị lực và kiên nhẫn từ đó tự mình trở nên kiên cường vô địch. Trong hoàn cảnh mở mắt nhìn không thấy người thân, cô lập hoàn toàn, anh ta có thể vui vẻ sống và phấn đấu không ngừng.

-Có người nói khi Napoleon có đầu óc điềm tĩnh nhất, tinh thần kiên cường nhất, quyết đoán thần kỳ nhất chính là lúc ông ta bị lâm vào chốn hiểm nguy không lối thoát.

-Không biết bạn đã từng đọc ?Robinson Cruxo?

-Defoe đã cho chúng ta một điển hình vĩ đại. Robinson xuất thân từ một gia đình danh giá, không cam tâm sống trong tổ ấm bình thường trong nước để kiếm tiền làm giàu, ông khát khao ngành hàng hải, khát khao giương cánh buồm sinh mệnh đến nơi xa xôi và tầm cao mà mình có thể tưởng tượng tới. Thế là hết lần này đến lần khác ông đã đi biển. Lần sau cùng, tàu của ông trên đường đi gặp bão táp, tàu chạm đá ngầm đã lật đắm, mọi người trên tàu đều bị chôn vùi xuống đáy đại dương, duy chỉ có Robinson may còn sống sót, chỉ một thân một mình trôi dạt vào một ốc đảo hoang.

-Ðứng trên ốc đảo hoang, Robinson ngẩng nhìn lên mặt trời một cách lặng lẽ như trong địa ngục, xua đuổi hết bi quan và thất vọng, chiến thắng hoang vắng và cô độc. Trên đảo nhỏ vừa cất dựng lều lên để ở, săn bắt động vật hoang dã để ăn và uống nước khe suối.

-ở trên đảo, ông đã làm lụng mọi việc như trồng cây, chăn nuôi và làm ra mọi thứ cần thiết của mình. Ông thậm chí một phút cũng không bỏ hy vọng rời ốc đảo để trở về nước Anh, ông mất nửa năm trời bỏ hết sức bình sinh chặt ngã một cây to làm thành một chiếc thuyền độc mộc, nhưng vì thuyền quá nặng nề không có cách nào lôi kéo xuống nước được, phí hết mọi công sức, đành phải làm một chiếc thuyền nhỏ khác.

-Qua 28 năm một thân một mình phấn đấu gian khổ, Robinson đã chiến thắng thiên tai, cải tạo môi trường. Ông đã cứu được một người bản xứ thoát khỏi đám người man rợ hung ác, thu phục làm người đầy tớ của mình đặt tên là ?Thứ sáu? (Friday). Về sau, có một chiếc tàu Anh neo đậu ở gần hoang đảo, ông đã giúp thuyền trưởng ngăn chặn được các thủy thủ nổi loạn, và đã đáp tàu trở về nước Anh.

-Robinson đã cho bạn những gợi ý gì?

-Một con người đứng giữa trời đất như thế, chỉ dựa vào đôi bàn tay không, một cái đầu thông tuệ, đã có thể coi thường mọi thứ, đã có thể tạo ra tất cả từ số không, đã có thể coi thường đại dương mênh mông ở xung quanh, không sợ sóng dữ cuồn cuộn ngút trời, bạn có thể chèo lái nó được chăng? Chỉ cần bạn bằng lòng.

-Giữa bằng lòng và không bằng lòng cách nhau một khoảng xa vời vợi.

-Có một chàng sinh viên, sau khi tốt nghiệp đến làm thư ký cho một văn phòng của một sở ở tỉnh. Anh ta không quen nhìn những hành vi của thủ trưởng thường dùng ô tô cơ quan và thư ký đi làm việc riêng cho ông ta, mà thường bị ức hiếp. Anh ta không muốn chịu nỗi uất ức đó, bèn xin đổi công tác đến phòng ban khác. Lãnh đạo của sở làm khó dễ không cho anh ta chuyển. Ngay lập tức anh ta thu xếp hành lý quyết định không cần phải hồ sơ nữa, quăng bản báo cáo từ chức trên bàn làm việc của Giám đốc sở, nói lời chào ?Tạm biệt? và điềm nhiên ra đi.

-Trong túi khoác của anh ta bỏ một quyển ?Robinson Cruxo?, chỉ một mình đến Thâm Quyến.

-Trước tiên bắt đầu làm việc tại phòng tiếp nhận của một khách sạn.

-Xung quanh đều xa lạ, mọi việc đều xa lạ. Anh ta có sở thích đặc biệt biến cái xa lạ thành quen thuộc.

-Tất cả mọi thứ đều không thể ngăn cản nổi anh ta, thậm chí anh ta nói: thật không ngờ, còn lâu mới phải dùng đến tinh thần của Robinson, chỉ có sau thời gian nửa năm đến Thâm Quyến, anh ta đã sống rất thoải mái. Hai năm sau, anh ta lại vượt hào trở thành Phó tổng giám đốc của một xí nghiệp.

-Tất cả mọi năng lượng đều đến từ mục đích. Chỉ cần bạn có mục đích, có ý đồ cứng rắn không đạt mục đích thì chết không nhắm mắt được, bản thân bạn sẽ có thể đưa ra dũng khí, sức mạnh và trí tuệ phấn đấu, bất kể bạn cô đơn như thế nào cũng thế.

-Có thể bạn vì theo đuổi một mục đích cao xa hơn mà tự nguyện đặt mình vào chốn cô đơn, chịu đựng mọi thử thách của nỗi cô đơn.

Ðiều cơ bản nhất đương nhiên cũng là mãnh liệt nhất trong mục đích, chính là theo đuổi sinh tồn. Khi cuộc sinh tồn của bạn bị uy hiếp, dây sinh mệnh căng đến mức độ lớn nhất, sức mạnh và trí tuệ thường thường được khích động từ đây. Cho nên người ta đều nói ?lúc nguy sinh kế?. Con người khi cô đơn vô viện, uy hiếp phải chịu trước hết là sự uy hiếp sinh tồn. Chỉ có đem đặt việc thoát khỏi nguy cơ sinh tồn lên hàng đầu, lúc này sáng tạo môi trường sinh tồn sẽ trở thành động lực hàng đầu của bạn.

Sau đó, đã đứng vững chân mới có thể theo đuổi cải thiện môi trường phát triển, thực hiện sự nghiệp của mình.

Quá trình chiến thắng cô đơn phần nhiều đều kèm theo quá trình sáng tạo môi trường sinh tồn. Bởi vì sáng tạo môi trường sinh tồn trên thực tế cũng? bao gồm sáng tạo quan hệ giữa người với người, thoát khỏi cảnh ngộ cô lập.

Con người, xét đến cùng là động vật hợp thành quần thể, là động vật xã hội. Cô đơn không biết dựa ai chỉ là một cục diện gian nan tạm thời. Người ta không thể luôn đặt mình vào chốn cô đơn được mãi. Bất kể là từ việc tự thể hiện tâm lý làm người của con người hay là từ khía cạnh phát triển và thực hiện tự ngã để xét, bạn đều không thể cô đơn một cách ?triệt để?, bạn đều không thể yên tâm vào việc mãi mãi cô đơn, nhất là trong xã hội công nghiệp hóa.

Bạn không thể biểu hiện mình với những bức tường xung quanh, cũng không thể dốc hết tình cảm sinh mệnh của bạn với sàn nhà. Mà mỗi con người hiện đại vẫn luôn luôn có cái nén không nổi những xốc nổi muốn biểu hiện và thổ lộ ra. Có lẽ đây chính là mục đích vô hình của bạn nằm trong đó, là ý nghĩa cuộc đời của bạn nằm trong đó.

Bạn có thể nhẫn chịu đơn độc tác chiến có mục đích, có ý nghĩa lâu dài, nhưng một giây lát cũng không thể chịu đựng được sự cô đơn và trùng lập vô nghĩa.

Xã hội công nghiệp hóa đã nối liền con người ta lại thành một thể hoàn chỉnh, lâu đài văn minh vật chất đã tập trung vô số nền văn minh và trí tuệ. Bạn cô lập chỉ có thể đứng trông lâu đài mà than thở. Ở ÐÂY BẠN QUÁ BÉ NHỎ.

Cho nên, Robinson khát vọng thoát khỏi ốc đảo trở về với quê hương đất nước, cảm giác sinh mệnh của ông làm cho ông không thể cứ cô đơn như thế mãi đến cùng. Chỉ dựa vào ý chí tiến thủ và tài năng vĩ đại của cá nhân ông cũng không thể chống lại được sự hấp dẫn to lớn của nền văn minh công nghiệp toàn xã hội.

Bạn cuối cùng có thể tự nguyện rơi vào sự cám dỗ của nền văn minh công nghiệp. Nếu không thì bạn chính là thần linh hoặc là dã thú.

Hãy để chúng ta có phẩm cách kiên cường, chiến thắng cô đơn, đồng thời hãy để chúng ta ôm chằm lấy tình cảm đắm đuối giữa con người với nhau, dấn thân vào hoài bão của nền văn minh công nghiệp.

Như thế, bạn mới là một con người hoàn hảo.

56- Khoảnh khắc sa ngã

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Sau lúc sa ngã, cuối cùng chỉ có chính bạn mới có thể cứu vớt được bạn.

* Tự ruồng bỏ, đây là một con rắn độc mãi mãi làm hủ bại và cắn rứt tâm linh.

* Mãi mãi không nên nói “Hỏng hết rồi” đối với mình.


Ðời người bãi bể nương dâu, việc đời dồn dập, chúng ta có một số người hoặc sa ngã vào cũng bùn tội ác; hoặc lúc thiếu thời đã vào trại cải tạo lao động; hoặc khi đang độ hào hoa phong nhã bị tù trong ngục, sống cuộc đời trong song sắt khổ sở.

Việc tốt không ra ngoài cửa, việc xấu truyền đi ngoài ngàn dặm. Bạn một khi bị sa ngã, lập tức tiếng xấu đồn đi khắp nơi. Thói đời thay đổi thất thường, nhân tình thắm nhạt khôn lường, trong thế tục có thói người vừa đi khỏi, nước chè đã nguội. Bạn bè, bạn học, thầy giáo của bạn ngày xưa thậm chí cả cha mẹ, anh chị em của bạn cũng vì bạn sa ngã mà lạnh nhạt và xa lánh bạn, người yêu, bạn đời của bạn ngày xưa cũng bỏ bạn để đi…

Sức ép tinh thần nặng nề bao nhiêu đều trút dồn hết vào bạn, giống như là núi lở, giống như là sóng thần.

Cho dù xã hội đang kêu gào: Hãy cứu vớt người thanh niên sa ngã!

Nhưng, tiếng hò hét tỏ ra đuối sức tắt nghẹn như thế kia, giống như là cách núi cách sông.

*Bạn đứng trong gió rét căm căm, ngửa mặt lên trời xanh mênh mang, bạn hổ thẹn, buồn rầu, suy nghĩ lung tung.

*Một lần sa ngã hối hận nghìn đời! Bạn nên ân hận, nên sám hối một cách sâu sắc! Tại sao lại bước vào con đường tội lỗi? Hãy để tay lên ngực tự hỏi, thẩm vấn mình 100 lần tại sao?

*Lúc này ở trước mắt bạn có hai con đường: con đường tội ác, con đường lương thiện.

* -Tự hối hận suông, không có hành động gì. Hoặc trốn tránh thế giới, bỏ đàn sống ẩn náu một mình; hoặc vẫn như xưa, chịu lôi cuốn lại vào tội ác, sa ngã vào chốn vực sâu hơn. Ðó là con đường tội ác, vào ngõ cụt của cuộc đời.

*- Lấy điều hối hận đối với hành vi sa ngã làm sự bắt đầu cứu vớt đối với sinh mệnh. Hãy để sức ép tinh thần to lớn kích thích động lực cuộc đời lớn lao, mạnh dạn sửa đổi sai lầm cũ, trở lại làm người, để cho mọi người trố mắt nhìn theo. Ðó là con đường lương thiện. Bước lên con đường này, những cái mà cuộc đời nên có, bạn vẫn có thể nên có tất cả.

*Ði theo con đường nào là tùy ở bản thân bạn.

*Sau khi sa ngã, cuối cùng chỉ có chính bạn mới có thể cứu vớt bạn. Hãy ngóc dậy cái đầu nặng nề của bạn để tự cứu vớt mình.

*Mặc dù nên hối hận, vẫn xin chớ có suốt ngày sống trong hối hận. Trên đời, ai mà không có lúc sai lầm? Ông thánh trước khi “bất hoặc” còn có thể phạm sai lầm nữa là? Hugo dùng ngữ của thi ca để diễn đạt: ÍT PHẠM SAI LẦM LÀ TIÊU chuẩn của đời người; không phạm sai lầm là mộng tưởng của kẻ ngây thơ.

*Vì thế, nên lý giải phạm sai lầm, sa ngã cũng là quá trình mà đời người không thể vượt qua. Nếu như bạn còn đang trẻ, sa ngã không đáng để ngạc nhiên. Lênin nói: Thanh niên phạm sai lầm, Thượng đế đều có thể tha thứ.

*”Kẻ đi không thể khuyên can, người về còn có thể đuổi theo”. Chỉ cần người lầm đường lạc lối biết quay lại, lãng tử quay đầu là vô cùng quý giá!

*Ðã thế, bạn cần xây dựng lòng tin, tháo gỡ sức ép, quyết không thể bị sức ép đè ngã, quyết không thể tự sa ngã.

*Ðem so sánh thấy có sút kém đấy, nhưng sa ngã không đáng sợ lắm, điều đáng sợ hơn là sau khi sa ngã tự mình ruồng bỏ!

*Tự ruồng bỏ, đây là một con rắn độc mãi mãi làm hủ bại và cắn dứt tâm linh, nó hút hết máu tươi của tâm linh và trút đổ vào trong đó dịch độc chán đời và tuyệt vọng? (Lời Marx).

*Bất kể bạn ở cảnh ngộ như thế nào, bất kể bạn sa ngã thê thảm bao nhiêu, chỉ cần bạn còn chưa ngã gục dưới họng súng của tử thần, mãi mãi đừng nên nói “hỏng hết rồi” đối với mình. Chỉ cần bạn bằng lòng, trên đời này không có việc gì bạn làm không được.

*Vừa nhớ bài học đau đớn của quá khứ, lại dũng cảm tạm biệt quá khứ để sáng tạo cái mới mẻ cho mình, đây chính là sự lựa chọn đẹp nhất

của bạn.

*Chu Sứ, người Dương Tiễn, Nghĩa Hưng thời Tây Tấn (nay là huyện Nghi Hưng, Giang Tây), thời niên thiếu từng hoành hành trong thôn xóm, làm đủ mọi điều ác. Người Dương Tiễn đem so sánh anh ta với con thuồng luồng dưới nước, với con hổ trong rừng, xem anh ta với thuồng luồng và hổ là “ba thứ hại” thì Chu Sứ là đứng đầu trong ba loại có hại đó. Người ta hận ghét anh ta đến tận xương tủy, khuyên anh ta đi chém thuồng luồng và đi giết hổ, mong anh ta bị thuồng luồng và hổ ăn thịt để khỏi phải chịu hoạn nạn. Nhưng ngoài sự mong muốn của mọi người, anh ta đã thật sự giết chết được một con hổ trong rừng ở địa phương đó. Tiếp đó lại xuống sông chém thuồng luồng, vật lộn với thuồng luồng đã 3 ngày 3 đêm mà vẫn chưa thấy người về. Thế là người trong thôn xóm tưởng là anh ta đã chết, vui sướng và ăn mừng. Ðúng lúc này, Chu Sứ chém được thuồng luồng đắc thắng trở về quê, thấy bà con thôn xóm đang ăn mừng cái chết của mình cảm thấy xấu hổ muôn phần. Từ đó lập chí sửa chữa những lỗi lầm quá khứ và tự tạo ra những cái mới. Mới đầu, anh ta sợ mình để năm tháng trôi qua, dây dưa khó có thành công. Lục Vân, người Hoa Ðình, Ngộ Quận (nay là Tùng Giang thành phố Thượng Hải) khích lệ anh ta nói:

“Người quân tử sớm mai còn nghe tiếng chiều tối chết cũng vui, huống hồ anh còn rất trẻ, tiền đồ rộng lớn, việc gì không thành” Người ta chỉ mắc bệnh không có chí, đâu mắc bệnh không thể nổi danh trong thiên hạ?

*Thế là Chu Sứ quyết tâm cố gắng sửa khuyết điểm một lòng một dạ hướng thiện. Về sau thăng chức Ðốc Vô nan nước Ngô, sau khi Tấn bình định Ngô thăng Trung thừa Ngự sử, cho tới khi dẫn binh đi Tây chinh đã vì nước hy sinh.

*Ðại thể bạn còn chưa sa chân đến mức của Chu Sứ như thế. Chu Sứ có thể làm người trở lại, tạo nên được nghiệp lớn, bạn đương nhiên cũng có thể làm được.

*Nhà sinh lý học Mỹ là Sherlington đã từng là một đứa trẻ hư trên đường phố, người ta gọi ông là “loại xấu”. Mới đầu ông không lấy việc đó làm xấu hổ, không có lòng hối cải. Nhưng có một lần ông xin cầu hôn với một nữ công nhân vắt sữa mà ông yêu dấu nồng nàn, người nữ công nhân này buông ra một câu trả lời cay đắng:

“Tôi thà nhảy xuống sông chết, còn hơn lấy người xấu như anh!”

*Sherlington không còn mặt mũi nào nữa, xấu hổ vô cùng, từ đó đã tỉnh ngộ lại mạnh mẽ. Ông đã thề: sẽ lấy thành tích xuất sắc để xuất hiện ở trước mắt mọi người. Thế là ông ta đã ôm ấp chí hướng cố gắng phấn đấu, lặng lẽ xa rời cô gái, chôn vùi triệt để tự ngã và khắc khổ học tập nghiên cứu, về phương diện nghiên cứu sinh lý học của hệ thần kinh trung khu đã giành được nhiều thành tích lớn, lần lượt nhận chức giáo sư ba trường Ðại học nổi tiếng như: London, Liverpool và Oxford, năm 1932 cùng với một người nữa nhận chung giải thưởng Nobel về sinh lý học và y học.

* Một người lập chí cố gắng phấn đấu sửa sai quá khứ tự tạo cái mới, thường thường có thể thực hiện được sáng tạo phi thường.

* Bạn không nên băn khoăn do dự, không nên vì đã từng sa ngã mà tự nhận là kém hơn người một cấp, không còn mặt mũi nào để nhìn người khác nữa. Những bộ mặt lạnh giá kia chắc chắn sẽ theo những gì mới mẻ vừa tạo ra mà nhiệt tình trở lại, chỉ xem bạn làm ra sao, chỉ xem bạn liệu có dám đem gánh nặng tư tưởng vứt vào đống rác hay không.

55- Khoảnh khắc bị bãi miễn chức vụ

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Hãy để người ta nhận thức lại bạn.

* Bạn có thể tạm thời nín lặng, đợi cho mây đen bay qua, mặt trời xuất hiện, tài hoa và năng lực xuất sắc của bạn lại có thể tỏa sáng, bạn có thể được dùng trở lại.

* Bạn ôm ấp vũ khí lợi hại, sau khi bị bãi miễn bạn có thể phủi tay áo ra đi, đến một nơi khác sẽ tái hiện lại tài ba ở đó.


Từ một chức vụ chễm trệ ở trên, có thể kêu gió gọi mưa bị bãi miễn, đột nhiên rơi xuống vị trí người bình thường hoặc đặt dưới sự cai quản của thuộc hạ mà đương thời mình quản lý, việc này đối với người bình thường, bất kể nguyên nhân bị bãi miễn của nó là gì, đều là ngượng và đau khổ.

Nếu như bạn vào năm thịnh của sinh mệnh, mà đối với thành tích công tác của mình tự mình cảm thấy rất tốt, đột nhiên vì một vài nguyên nhân không phải chủ quan mà bị bãi miễn thì sự đau khổ đương nhiên còn lớn hơn.

Lại một trận thử thách nghiêm trọng vắt ngang qua trước mắt bạn, một mùi vị khác của sinh mệnh xông vào trong cuộc sống của bạn, cay đắng cũng thế, xấu hổ cũng thế, giận dữ cũng thế, lạnh nhạt cũng thế, bạn đều không có cách gì lẩn tránh được, bạn chỉ có thể tiếp nhận nó mà thôi.

Trên đời có rất nhiều, rất nhiều người, trong quá trình ông ta bước lên vị trí lãnh đạo, khi ông ta ở vị trí lãnh đạo làm việc rất oanh liệt đã biểu hiện ra mưu lược, tài hoa và năng lực xuất sắc. Trong đó có một nguyên nhân quan trọng: ông ta tràn ngập lòng tự tin, tinh thần hăng hái, nhiệt tình sôi nổi. Một khi bị bãi miễn, tinh thần đột nhiên suy sụp, bộ mặt hoàn toàn khác trước giống như là đổi hẳn một người khác. Cánh buồm sinh mệnh đã hạ xuống, từ đó mặc cho trôi nổi, thậm chí tự ruồng bỏ mình. Việc bãi miễn chức vụ vốn không hề gì, mà mình chà đạp mình như thế thì thật đáng tiếc, thật đáng buồn.

Ở vị trí một người quản lý có thể càng dễ phát huy sở trường của bạn hơn, dễ dàng thực hiện theo đuổi của bạn hơn. Nhưng thường cũng có khả năng như thế này tồn tại: do phẩm cách và tư tưởng cá tính độc đáo của bạn cùng với tri thức tài hoa và năng lực của bạn, bạn vốn đã không thích hợp ở vị trí lãnh đạo chỉ huy người khác, mà chỉ thích nghi ở vị trí bị lãnh đạo để thực hiện mình. Ở VỊ TRÍ lãnh đạo bạn cảm thấy đi lại khó khăn, khó tiếp tục, do đó khó mà phát huy mình, khó mà giành được thành tựu to lớn, mà chỉ có thể ở vị trí bị lãnh đạo mới hái lượm được thành quả to lớn. Những người dạng học giả, những người tính cách hướng nội, những người tính tình quá nóng nảy hấp tấp, những người không khéo xã giao, không thạo nói năng v.v… đều thuộc loại người này. Mới đầu bạn ở vị trí lãnh đạo vốn chính là một sai lầm, một đoạn đường vòng của cuộc đời. Còn ngày nay bạn bị bãi miễn chức, thì chỉ có lợi mà không hề có hại gì, bạn nên vui mừng mới phải. Bãi miễn bạn, trên thực tế là tạo cho bạn một vị trí và cơ hội để bạn thực hiện mình tốt hơn, cho nên bạn đừng nên cảm thấy tiếc, đừng nên có cảm giác tâm lý không cân bằng.

Nếu như bạn đối với năng lực lãnh đạo của mình còn ôm ấp lòng tin đầy đủ, chỉ vì không công bằng, vì mâu thuẫn nhân sự phức tạp hoặc đủ mọi nguyên nhân không bình thường khác đã bị bãi miễn chức vụ, bạn cũng không cần phải phẫn nộ. Vì phẫn nộ ngoài việc làm cho bạn khổ tâm ra, không thể có bất cứ kết quả và giá trị nào khác.

?Nước chảy đụng đến vật chống lại mới có thể bắn tóe lên những bụi nước đẹp; Con người khi bị đả kích mới có thể khai quật lên tiềm ẩn của sinh mệnh?. Có một nhà thơ trẻ đã viết như vậy.

Lúc này, bạn có thể căn cứ tình huống khác nhau để cơ động linh hoạt điều chỉnh mình:

– Dùng tài hoa và năng lực xuất sắc của bạn cao hơn người khác, ở ngay đơn vị này làm ra thành tựu to hơn, để người ta nhận thức lại bạn, làm cho bạn có thời cơ trở lại địa vị.

– Bạn có thể tạm thời nín lặng, đợi khi mây đen qua đi, mặt trời hiện ra, tài hoa và năng lực xuất sắc của bạn lại có thể tỏa sáng, bạn có thể được dùng trở lại. Mọi người đều biết: Cuộc đời chính trị của Ðặng Tiểu Bình đã từng mấy lần nâng lên hạ xuống. Mỗi khi bị nhấn chìm, ông đều bình tĩnh, không lo không sợ, ?Mặc cho sóng gió dậy, ngồi vững trên thuyền câu?. Ðợi khi sóng yên gió lặng, ông đột nhiên lại xông ra, ông lại dấy lên lại làn sóng của thời đại một lần nữa. Ðặng Tiểu Bình cuối cùng là một người chiến thắng.

– Bạn ôm ấp vũ khí lợi hại, sau khi bị bãi miễn có thể phủi tay áo ra đi, sẽ đến một nơi khác, ở đó sẽ hiện lại tài ba. Li – Laikca chính là người lấy đó mà giành được sự sùng bái vĩ đại của ?tượng trưng tinh thần Mỹ?. Ðể Hãng ôtô Ford kiếm được 3,5 tỷ đôla lợi nhuận, Tổng giám đốc hãng này là Li Laikca, năm 1978 đột nhiên bị ông chủ là Henry Ford III cất chức. Chỉ vì Laikca có công lớn làm chủ hoảng sợ, Ford lo sau khi chết địa vị Chủ tịch Hội đồng quản trị của gia tộc ông bị người ngoài dòng họ Laikca uy hiếp. Laikca lúc đó mới 54 tuổi đúng là thời hoàng kim của tuổi chín chắn và sáng nghiệp của đấng nam nhi. Ông ta từ ngôi báu Tổng giám đốc với lương năm 1 triệu đôla, có thể chỉ huy hãng ôtô Ford đồ sộ, trong một đêm đã bị rụng. Lúc này, ông đã công thành danh toại vốn có thể an nhàn ngồi hưởng cuộc đời còn lại, nhưng ông kiên quyết chọn con đường đón nhận thách thức, đi khỏi hãng Ford, không chút do dự nhận lời mời của hãng ôtô Kraisle sắp sửa bị phá sản, nhận chức Tổng giám đốc của hãng này. Mấy năm phấn đấu đã làm cho hãng Kraisle khởi tử hồi sinh, năm 1984 đã tạo ra lãi ròng 2,4 tỷ đôla – tương đương với tổng lợi nhuận của hãng này trong nhiều năm qua, lại giành được phần lớn thị trường của Hãng Ford, làm Henry Ford tức điên lên.

Ðây chính là phong thái của đấng nam nhi.

Sau khi bị bãi miễn chức vụ, thiết kế hợp lý thông thường nhất là: vui vẻ tạm biệt quá khứ, thoải mái cởi mở như xưa, tràn ngập nhiệt tình của cuộc sống, đi mở một con đường khác. Trên con đường mới vẫn ngoan cường biểu hiện mình, thực hiện mình. Nixson là một điển hình thành công ở đây.

Nixson trong tiếng cười rầm rộ nhận chức tổng thống lần thứ hai, vì vụ Watergate mà lập tức từ đỉnh núi Hymalaya của vinh dự và quyền lực rơi xuống tận Thái Bình Dương, khét tiếng xấu xa, lúng ta lúng túng bị đuổi khỏi ngôi báu Tổng thống. Mới đầu, Nixson một thời lòng dạ tiều tụy, ủ rũ không ngóc dậy được. Nhưng cuối cùng vẫn là dùng triết học nhân sinh “mãi mãi không quay đầu trở lại” của ông để chiến thắng bản thân, đã mở ra một cố gắng mới ngoan cường. Sau khi ông bị hạ bệ, đã liên tiếp xuất bản mấy tác phẩm, trở thành loại sách bán chạy nhất làm chấn động thế giới. Mặc dù khó trở lại vũ đài chính trị, nhưng ông vẫn hăng hái sôi nổi trên các vũ đài của toàn thế giới, nhiệt tình không giảm so với những năm xưa. Sau khi bị hạ, ông đã từng đi thăm 18 nước từng gặp 16 nguyên thủ quốc gia và luôn luôn tiếp nhận phỏng vấn của các báo và vô tuyến truyền hình. Trong văn phòng làm việc ở phố Wall, nơi ông sinh hoạt, thường có bạn bè cấp cao đông đúc,

trung bình mỗi ngày nhận khoảng 60 cú điện thoại. Tháng 7 năm 1984 thậm chí ông còn nhận lời mời đã chủ trì hoạt động 25 năm cuộc “Biện luận nhà bếp” nổi tiếng giữa ông với Khơrútxôp. Ông đã sắp xếp sinh mệnh của mình đến mức hết sức sinh động.

Bạn chẳng lẽ không cảm thấy cuộc đời như thế cũng chưa đủ hoàn mỹ sao?

54- Khoảnh khắc thất nghiệp

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Không phải là không thê nói, khi thất nghiệp, chính bắt đầu cơ hội mới của bạn đến.

* Sau khi thất nghiệp, con đường của cuộc sống vẫn ở dưới chân bạn, chỉ cần bạn không mơ ước viển vông, chỉ cần bạn dám tiến lên, cuộc đời sẽ luôn luôn mỉm cười với bạn.


Thất nghiệp, rơi vào nghịch cảnh của cuộc sống, lại đối mặt với một nấc trắc trở của đời người. Bất kể là bạn vì nguyên nhân gì mà mất việc làm, là nguyên nhân chủ quan hay nguyên nhân khách quan đành chịu, trước khi bạn tìm lại được công việc làm, bạn đều có thể có cảm giác nhẹ nhõm hoặc nặng nề.

Nhất là khi, nếu như bạn đã từng quen bưng chiếc bát sắt men, quen ăn cơm bếp tập thể, đột nhiên bị quy luật kinh tế thị trường ép đến mức đứng hẳn sang một bên, thì cảm giác đau khổ của bạn sẽ càng thêm nặng nề hơn.

Ðể hạn chế cảm giác này, bạn xoay xở ra sao? Ðồng thời bạn tự nhận để thoát khỏi nghịch cảnh và khai thác cục diện mới như thế nào?

– Trước mắt bạn lại thêm một vấn đề khó của cuộc đời.

Lúc này, điều tồi tệ nhất, đáng sợ nhất là chán nản sa ngã, hoặc giận trời trách người, bất mãn trong lòng hoặc ngã gục không gượng dậy được nữa, từ đó lười biếng lêu lổng. Như thế, ngoài việc làm cho hoàn cảnh của bạn càng thêm tồi hơn, không thể có bất cứ một kết cục tốt đẹp nào khác.

Tư tưởng lười biếng lêu lổng sẽ phá hoại thể xác và tinh thần của bạn, làm mất đi tài năng của bạn.

Oán trời trách người, bất mãn trong lòng chẳng có giá trị gì cả. Xuất hiện thất nghiệp vốn là hiện tượng bình thường của nền kinh tế sôi động. Trong quá trình vận động của nền kinh tế thị trường, không có hiện tượng thất nghiệp mới là không bình thường. Chỉ có nền kinh tế kế hoạch như một dòng nước không chảy mới cố định người sản xuất trên một cương vị cho mãi tới lúc nghỉ hưu, không xuống chức cũng không đổi vị trí, bạn vị tất còn lưu luyến dòng nước tĩnh đó, lưu luyến cái xoong cơm tập thể ăn không no, đói không chết đó chăng? Bạn nên quăng bỏ nó đi một cách dứt khoát, thiết kế lại mình, để thích ứng với quy luật vận động của kinh tế thị trường.

“Thực hành kinh tế thị trường” quyết không phải là một câu khẩu hiệu nhẹ nhàng! Tiếp nhận hiện thực thất nghiệp, tìm lại việc làm sẽ là một trong những cái giá bạn phải trả.

Nếu như sau khi thất nghiệp, bị gục ngã không đứng dậy nổi, lười biếng lêu lổng, kết cục của nó có thể càng trực tiếp mà rõ ràng: từ lười đi đến xuẩn, từ xuẩn đi đến càng lười hơn, càng lười mà xuẩn tất sẽ dẫn đến nghèo túng – lười xuẩn nghèo ba cái làm thành một thể là quy luật tất nhiên!

Bạn cần phải vứt bỏ những tình cảm và hành vi tồi tệ đáng sợ này!

Sau khi thất nghiệp, tìm lại và phát hiện mình, thiết kế lại và biểu hiện mình, mở ra lối đi khác đợi thời cơ trở lại là cách chọn lựa đẹp nhất của bạn.

Không cần thiết phải thắt cổ mình treo trên một cái cây. Phương đông không sáng thì phương tây sáng. Trời đất vẫn bao la như thế, chỉ cần bạn không nhụt chí là luôn luôn có chỗ cho bạn đứng chân.

Không phải là không thể nói, lúc thất nghiệp chính là bắt đầu cơ hội cuộc đời mới của bạn đến. Bởi vì lần thất nghiệp này đã tạo cho bạn ưu thế phát huy tốt hơn và cơ hội đặc biệt. Cho nên sau khi thất nghiệp bạn nên bình tĩnh nhìn lại mình một cách đến đầu đến đũa.

Ðiểm mạnh của bạn ở chỗ nào, ưu thế ở chỗ nào, rốt cục thích ứng làm việc gì? Một khi phát hiện ưu điểm và ưu thế của mình chuẩn xác, kiên định đi theo con đường này thoát khỏi nghịch cảnh, bạn hoàn toàn có thể đạt tới giới hạn thành công mà bạn đã không dám ước mong trước đây.

Có một giáo sư đại học dạy lịch sử, năm1987 khi tổ hợp tối ưu đội ngũ giáo sư bị phòng giáo vụ đào thải, ông ta bị ném vào hàng ngũ những người tự đi kiếm việc. Sau khi mất việc ông ta đã căn cứ vào sở trường của mình về văn vật thư họa, đã hợp tác với người khác mở một cửa hàng vẽ chữ kiêm phục chế văn vật, bán đồ dùng văn phòng và đồ trang sức của phụ nữ, phù hợp với nhu cầu tiêu dùng của hàng loạt cư dân thành thị, cộng thêm có phương pháp kinh doanh nên càng buôn bán càng hưng thịnh. Ông rất nhanh chóng trở thành người giàu có nhất trong số các bạn cùng lớp thời học đại học. Mà trong con mắt của các bạn giáo sư trường ông dậy cũ, ông là một người giàu kếch xù. Ðồng thời ông còn phát biểu trên mấy tờ báo trong toàn quốc mấy bài viết về phương diện giám định và thưởng thức thư họa của Trung Quốc. Nếu như không thất nghiệp, ông ta tất nhiên chỉ là một giảng viên lịch sử loại 3. Chính vì thất nghiệp đã cho ông một cơ hội thể hiện mình chân chính.

Hệ số bảo hiểm của cuộc sống quá lớn, không có cảm giác nguy cơ, không có ý thức cạnh tranh, thường thường làm cho người ta trở nên lười biếng mà ngu xuẩn. Một khi sợi dây bảo hiểm bị đứt, anh ta tay chân có thể chẳng biết làm gì. Có một căn cứ cách mạng cũ, trước đây Chính phủ hàng tháng đều cung cấp cho nhân dân địa phương đó một khoản sinh hoạt phí nhất định. Sau hội nghị Trung ương lần thứ 3 khóa XI, nông thôn đã thực hiện chế độ khoán, đời sống của nhân dân vùng căn cứ địa cũng giống như nông thôn toàn quốc đã phát sinh biến đổi long trời lở đất, còn những người dựa vào sinh hoạt phí cố định thì phần nhiều vẫn như cũ, vẫn trong nghèo khổ.

Cho nên, thất nghiệp chính là cơ hội cực tốt để rèn luyện năng lực của bạn. Thất nghiệp sẽ ép buộc bạn dâng lên cảm giác nguy cơ, tham gia vào cuộc cạnh tranh của cuộc sống, thúc ép bạn phát huy mình, sáng tạo mình một cách thật sự. Bạn cần phải lợi dụng cơ hội này để tỏ rõ bản sắc anh hùng của bạn, quyết không thể tự nhận là kẻ bạc nhược.

Trước khi tìm được một công việc lý tưởng, vì nhu cầu cuộc sống, bạn cũng có thể dũng cảm vứt đi tâm lý chuộng hư vinh để đi làm một số công việc bình thường nhất hoặc không hợp với chí thú của mình. Ðừng tưởng là bạn đã từng là nhân viên cơ quan sẽ không thể đi làm những việc buôn nhỏ ở đầu phố. Ðừng tưởng là bạn đã từng là công nhân chính thức của nhà nước mà không thể đi làm một công nhân quét rác tạm thời. Ðừng tưởng là bạn là sinh viên mà không thể làm một tiếp viên ở khách sạn.

Có tới ba trăm sáu mươi nghề, mà nghề nào cũng xuất trạng nguyên. Chưa biết chừng bạn sẽ từ cương vị công tác bình thường đó đứng lên trở thành người có tầm cỡ, trên thế giới có vô số nhà cự phú chẳng phải đều đã bắt đầu từ những người cu li nhỏ hèn, người buôn bán nhỏ đó sao?

Hoắc Anh Ðông lúc 18 tuổi còn là một công nhân đốt lò trên phà, hơn nữa chẳng bao lâu còn bị ông chủ sa thải. Sau khi sa thải ông ta đi đến sân bay để làm phu, mỗi ngày được trả công 7 xu. Về sau, lại đi làm công nhân tán rivê, công nhân chế biến đường. Hoắc Anh Ðông đã tôi luyện ý chí ngoan cường trên vị trí của những người cu li nhỏ hèn như thế, đã hình thành phẩm cách vĩ đại. Không có những tôi luyện này rất khó nghĩ đến ông ta về sau có thể trở thành cự phú công thương.

Croc, nhà triệu phú, ông chủ tịch kỳ đầu tiên của công ty Midanlaw, đầu tiên bắt đầu kinh doanh bánh Hamburger giá 15 – 20 xu một cái, ở thành phố Chicago.

Chen Bi Shen (Trần Bật Thần) có danh hiệu là “người giàu hàng đầu ở Thái Lan” đã cất bước đi lên từ người phu khuân vác ở Bang Kok, người buôn bán lặt vặt và nhân viên nhà bếp.

Ngoài ra, mở ra con đường khác, gián tiếp thành công cũng là một thiết kế tốt đẹp sau khi thất nghiệp.

Trong sách “Lã Thị Xuân thu” có ghi chép một câu chuyện như sau: Nước Tề có một người thích đi săn, vì con chó săn không làm được việc gì, dây dưa thời gian mãi vẫn không bắt được thú săn, về nhà thì thẹn với người trong nhà, đi ra thì xấu hổ với láng giềng và bạn bè, muốn đi mua một con chó săn thì nhà lại nghèo túng chẳng có tiền nên không thể làm gì được. Thế là, anh ta không nản lòng, tạm thời cất súng săn, vứt bỏ sở thích của mình đi đến đồng ruộng siêng năng trồng trọt. Hai năm sau, gia đình giàu có, lại đem tiền mua được một con chó săn tốt, lại trở lại nghề cũ, săn được rất nhiều vượt hẳn bạn bè.

Nếu như người đi săn lúc mới đầu không có một con chó săn tốt, gia đình lại nghèo không thể mua được, hết đường xoay sở, anh ta tất nhiên không thể có bước ngoặt của đời người. Chỉ có khi anh ta mở ra một con đường sống khác, lần hồi tìm đường thắng, làm việc cật lực và siêng năng trên đồng ruộng không mệt mỏi sau hai năm mới giải thoát vòng khốn quẫn thực hiện được nguyện vọng.

Ðấy là một câu chuyện nhỏ rất có ý nghĩa gợi ý của cuộc đời. Người ta thường có thể gặp cảnh khó khăn, thậm chí đôi khi hầu như rơi vào cảnh ngộ không có lối thoát. Khăng khăng làm theo ý mình, tất nhiên tuyệt vọng, chỉ có cách đi tìm một ?con đường khác?. Con đường này sẽ tiềm ẩn trong đời sống của bạn, chỉ có bạn tự đi tìm, tự đi đào bới, tất nhiên có thể núi lượn đường vòng dẫn đến được một mảnh trời riêng.

“Suốt ngày tìm xuân chẳng thấy xuân”, bỗng nhiên, “Quay về lại thấy xuân treo đầu cành”.

Sau khi thất nghiệp, con đường của cuộc sống vẫn ở dưới chân bạn, chỉ cần bạn không mơ ước viển vông, chỉ cần bạn dám tiến lên, cuộc đời sẽ luôn luôn mỉm cười với bạn.

53- Khoảnh khắc đau ốm liên miên

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Danh ngôn của Roosevelt: Tôi không tin cái bệnh trẻ con này (bệnh tê liệt trẻ em) có thể đốn ngã một trang nam tử đường đường.

* Y nghĩa của đời người chỉ có thể do ý chí của từng người tìm ra, rèn luyện ra.


Mọi người đều biết, thể chất rắn rỏi mạnh khỏe, tinh lực hưng vượng tràn trề có ý nghĩa trọng đại biết mấy đối với thành tựu sự nghiệp của một người. Có danh nhân đã nói:

“Người có một phần bản lĩnh, thân thể cường tráng có thể thắng hơn người có mười phần bản lĩnh, thân thể yếu đuối nhiều tật bệnh”.

Từ một khía cạnh nào đó để xét đương nhiên như thế.

Song, ở đây nói là ?có thể thắng hơn?, chứ không phải là chắc chắn thắng hơn.

Chúng ta cũng có thể nói như thế này:

Người có một phần bản lĩnh, thân thể cường tráng, không nhất định thắng hơn người có mười phần bản lĩnh thân thể yếu đuối nhiều bệnh tật.

Chúng ta cũng hoàn toàn có thể nói như thế này:

Người có mười phần bản lĩnh, thân thể yếu đuổi nhiều bệnh tật, có thể thắng hơn người có một phần bản lĩnh, thân thể cường tráng.

Chúng ta thậm chí có thể nói như thế này:

Người chỉ có một phần bản lĩnh mà thân thể yếu đuối nhiều bệnh tật, có thể thắng người có mười phần bản lĩnh thân thể cường tráng.

Tại sao?

Ở đây ẩn náu một tiền đề quan trọng: ý chí của con người. Ý CHÍ BÁM dựa trong sinh mệnh một cách vô hình, trở thành sức mạnh to lớn khống chế thành BẠI SỰ NGHIỆP CỦA BẠN. Ý chí, thân thể và bản lĩnh cấu thành ba yếu tố lớn của sự thành bại của đời người.

Với điều kiện thân thể và bản lĩnh như nhau, người có chí kiên cường thắng hơn người có ý chí nhu nhược.

Với điều kiện ý chí và thân thể như nhau, người có bản lĩnh thắng hơn người có bản lĩnh nhỏ.

Với điều kiện ý chí và bản lĩnh như nhau, người có thân thể cường tráng thắng hơn người có thân thể yếu đuối nhiều bệnh tật.

Ý chí trong ba cái đó luôn luôn có vai trò quyết định chủ đạo.

Người có bản lĩnh nhỏ, ý chí kiên cường, có thể thắng hơn người có bản lĩnh lớn, ý chí nhu nhược. Người thân thể yếu đuối bệnh tật nhiều, ý chí kiên cường có thể thắng hơn người thân thể cường tráng, ý chí nhu nhược.

Cho nên, chỉ cần bạn có ý chí kiên cường, cho dù bạn đau ốm liên miên, cho dù bạn bản lĩnh bình thường, bạn vẫn có thể trở thành kẻ mạnh của cuộc sống như thường, ôm ấp cuộc đời thành công. Vô số sinh mệnh kiểu Trương Hải Ðịch đều đã chứng thực lý lẽ này.

Nếu như bạn có ý chí kiên cường, mà lại có bản lĩnh xuất sắc, cho dù bạn đau ốm liên miên, bạn vẫn có thể làm nên sự nghiệp long trời lở đất như thường.

Helen Kelle sinh ra sau 19 tháng đã bị mù mắt, tai điếc và miệng câm đã dựa vào ý chí kiên cường của bà và tình yêu to lớn của những người xung quanh bà, 17 tuổi đã thi được vào trường Havard, đã học được 4? loại ngôn ngữ: Anh, Pháp, Latin và HyLạp, 14 tác phẩm nổi tiếng đã được dịch ra hơn 50 thứ tiếng vang dội toàn thế giới, được ca tụng là nhân vật kiệt xuất thế giới của thế kỷ 19 có thể ngang tầm với Napoleon.

Xuônkôpski thời thiếu niên bị sốt phát ban (scarlet fever) nên tai bị điếc, bị đuổi? khỏi trường, đã dùng ý chí và nghị lực phi thường, dựa vào thư viện tự học cuối cùng đã trở thành tài năng toán học thần kỳ, trong lĩnh vực khoa học vũ trụ đã giành được thành công to lớn, được gọi là ?cha đẻ của ngành vũ trụ? Liên Xô.

Trê-Khôp từ 28 tuổi đã bị bệnh tật xâu xé, đồng thời trong 16 năm vật lộn với bệnh tật đã viết ra hàng loạt truyện ngắn kiệt xuất nổi tiếng

thế giới.

Heine trong 8 năm cuối cùng của cuộc đời, chân tay không thể cử động được, mắt cũng bị mờ đã ngoan cường nằm trong ?nấm mồ chăn đệm? ngâm bài thơ nổi tiếng toàn cầu.

Bethôven khi hai tai bị điếc, bệnh tật liên miên chịu hết nổi đau khổ giày vò, ý chí kiên cường của ông đã làm ông trở nên như một con sư tử dũng mãnh, đã sáng tác hàng loạt bản nhạc vĩ đại lừng danh toàn thế giới: “anh hùng”, “vận mệnh”, “điền viên”, “Bản giao hưởng số 9”.

Roosevelt sau khi bị viêm tủy sống không khuất phục bệnh tật, ông nói: “Tôi không tin cái bệnh trẻ con này (bệnh tê liệt trẻ em) có thể đốn ngã một trang nam tử đường đường”. Cuối cùng ông đã vinh dự bước lên ngôi Tổng thống thứ 32, ngồi xe lăn vào Nhà trắng.

Ý chí tại sao lại thần kỳ như vậy?

Cái thân thể bằng xương bằng thịt chúng ta vốn chẳng có ý nghĩa gì đáng nói, mượn lời của Hồ Thích để bàn, nó chỉ là “một sự thật CỦA SINH VẬT HỌC”. Ở đây, sự tồn tại của chúng ta và sự tồn tại của một con khỉ, một con ngựa vốn chẳng có khác biệt gì cả. Ý NGHĨA CỦA ÐỜI NGƯỜI CHỈ CÓ THỂ DO Ý CHÍ của từng người tìm ra, rèn luyện nên: cao thượng hay ti tiện, trong sạch hay ô uế, tài cán hay vô dụng v.v… hoàn toàn dựa vào ý chí của chính chúng ta để quyết định. Anh ta đem cái đống thịt kia của anh ta đặt vào mục tiêu ăn uống chơi bời, ăn không ngồi rồi, đây chính là ý nghĩa cuộc đời của anh ta. Bạn vật lộn, phấn đấu, tranh giành làm kẻ mạnh của cuộc sống, đây sẽ thành ý nghĩa cuộc đời của bạn.

Cho nên Hồ Thích nói: “Sinh mệnh vốn không có ý nghĩa, bạn muốn cho nó ý nghĩa gì thì nó sẽ có ý nghĩa đó”.

Một người ý chí bạc nhược, hoặc nói người thiếu tự chủ theo đuổi ý thức mạnh mẽ, ý nghĩa sinh mệnh mà anh ta phó thác cho anh ta là nông cạn, như thế thì anh ta cũng sẽ tất nhiên bị dòng lũ việc đời xung quanh nhấn chìm.

Ngược lại, người có ý chí kiên cường, người có ý thức tự thực hiện và tự giác theo đuổi mạnh mẽ, ý nghĩa mà anh ta phó thác cho sinh mệnh của anh ta là cao thượng, anh ta có thể trổ hết tài năng, vượt hẳn người khác làm nên sự nghiệp vĩ đại.

Thế giới vô biên, biển người mênh mang, trong đó đang tồn tại một hiện tượng phổ biến là: người càng nghèo càng thành công về sau.

Nói một cách tương đối, khi thân thể bằng xương bằng thịt này của chúng ta tồn tại với trạng thái bình an mạnh khỏe, thì ý thức nguy cơ của sinh mệnh dễ dàng nhạt nhẽo, ý chí cũng dễ dàng trầm lắng xuống, việc tìm ý nghĩa đối với sinh mệnh cũng thường thường không phải là bức thiết và mạnh mẽ như thế.

Còn khi thân thể xương thịt này của chúng ta chịu sự giày vò của bệnh tật, hoặc có khiếm khuyết tàn tật nào đó, thân thể tồn tại với trạng thái không yên ổn tử thần chằm chằm nhìn ngó chúng ta, ý thức nguy cơ sinh mệnh phần lớn có thể tỉnh ngộ lại, ý chí theo đó cũng kiên cường, việc tìm ý nghĩa đối với sinh mệnh cũng sẽ theo đó bức thiết và mạnh mẽ hơn.

Cho nên người thân thể bị bệnh tật thời gian lâu dài hoặc người bị tàn tật thường thường có thể giành được thành quả phi thường. Họ lấy ý nghĩa thực hiện sinh mệnh của mình để có được một dạng cân bằng tâm lý.

Ở khoảnh khắc bệnh tật liên miên, có theo đuổi này là một phẩm chất vô cùng quý báu. Nếu như không có sự theo đuổi này, sinh mệnh chỉ có thể càng thêm đau khổ, năm tháng tất nhiên càng chịu đựng không nổi.

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.