" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

6- Khoảnh khắc chọn định khoa, ngành học

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Đi theo hứng thú của mình – phục tùng theo sở thích và kh năng.

* Trên đường đời có nhiều việc đành phải chịu, có rất nhiều lúng túng khó xử làm cho người ta dở khóc dở cười.


Việc chọn khoa, ngành học gần như là chọn định nghề nghiệp. Hiện nay, nói chung ở phổ thông trung học đã bắt đầu phân ban để luyện, chuẩn bị cho sau khi tốt nghiệp phổ thông thi vào Đại học.

Bạn định chọn học khoa nào? Lấy căn cứ nào để chọn? Học sinh ngày nay, đa số không tránh khỏi có tầm nhìn ngắn, nhìn tiền đồ và tương lai của mình còn thiển cận, có khuynh hướng theo chủ nghĩa vụ lợi nghiêm trọng. Anh ta chỉ nhìn thấy xã hội theo mốt nghề gì, nghề nghiệp gì dễ kiếm tiền, nghề gì dễ tìm được công việc, thì anh ta liền chọn những khoa ngành học liên quan với nghề đó, nếu như mốt là ngoại thương thì anh ta chọn ngành ngoại thương, nếu mốt là quan hệ giao tiếp công cộng, thì anh ta chọn ngành quan hệ công cộng… trái lại không hề xem xét đến tính tình và hứng thú, ưu thế và năng lực của mình. Việc này rất không có lợi đối với tiền đồ và tương lai của anh ta, việc này rõ ràng là tự vứt bỏ ý nghĩa và giá trị đời người của anh ta.

Sartre đã từng nói: “ý nghĩa của cuộc sống phải do bạn ban tặng. Giá trị đời người không phải là cái gì khác, mà là cái ý nghĩa bạn đã chọn”.

Tôi nghĩ rằng bạn không nên chỉ nhìn trước mắt khi chọn ngành học và nghề nghiệp tương lai của bạn. Có lẽ bạn hãy còn quá trẻ chưa có khả năng quyết định tiền đồ của mình, có lẽ bạn chưa có ham thích đặc biệt gì và ưu thế đột xuất, khi chọn ngành học không biết nên theo ngành gì, không biết chọn ngành nghề gì. Như thế thì bạn phải trao đổi ý kiến của mình nhiều với thầy giáo, bạn học, cha mẹ, và những người bậc trên, bạn kể lại với họ một cách chuẩn xác và thành thật ý của mình, để họ giúp bạn một vài chủ ý. Nhưng, bạn cần nhớ rằng tất cả mọi chủ ý của người khác đều chỉ có thể cung cấp cho bạn tham khảo. Chọn lựa cuối cùng cần phải do chính bạn đưa ra. Bạn chỉ cần dựa vào thực tế khách quan của mình, tổng hợp ý kiến của mọi người, thận trọng mà quyết đoán đưa ra sự chọn lựa hợp lý.

Nếu bạn có năng lực tự chủ mạnh mẽ, yêu thích và hứng thú nổi bật, tự tin ở một vài ngành học nào đó có ưu thế rõ ràng, thì khi chọn ngành học, sách lược đúng đắn nhất sẽ là: đi theo hứng thú của mình, thích ngành nghề gì thì chọn ngành nghề ấy, mặt nào có ưu thế thì chọn mặt đó. Tất cả mọi người như cha mẹ, bạn bè thân thích v.v… muốn bạn thi ngoại ngữ, thi sinh vật, thi ngành kinh tế, không muốn bạn thi lịch sử, thi văn học, thi triết học bạn đều không cần quan tâm đến lời của họ nữa, chỉ cần nghe theo mình là được. Bạn phải cố bác dư luận, ta làm theo ta.

Hồ Thích sau khi thi đi lưu học theo kinh phí quốc gia, anh trai của ông khi tiễn ông đi nước ngoài nói: nhà ta từ lâu đã bị phá sản sa sút, em ra nước ngoài phải học những ngành học hữu dụng, để sau giúp phục hưng gia nghiệp, chấn chỉnh lại gia thế. Em đi học khai khoáng hoặc học xây dựng đường sắt nhé! Những ngành học này tương đối dễ kiếm công ăn việc làm, xin đừng nên học những thứ không có cơm ăn đại loại như văn học, triết học vô dụng. Lúc đó Hồ Thích trả lời lại anh trai: Vâng! Sau khi tàu chạy, ở trên tàu Hồ Thích suy nghĩ, khai khoáng chẳng thích, xây dựng đường sắt cũng chẳng thích. Chọn một biện pháp chiết trung thì học ngành nông học chắc hữu dụng, có thể ngành này sau này sẽ có cống hiến ít nhiều cho xã hội và nước nhà. Do đó ông đã học nông học một năm. Mặc dù thành tích các môn học đều rất khá, nhưng ông lại không có hứng thú với các môn này, đã quyết định chuyển ngành chọn lại môn học. Lúc này ông lại mắc khó khăn, chọn môn học lấy gì làm tiêu chuẩn? Hay nghe lời anh trai? Hay xem nhu cầu của nước nhà? Hay dựa theo ý mình? Cuối cùng ông vẫn theo hứng thú và sở thích của mình, đã chọn văn học và triết học. Hồ Thích cuối cùng đã trở thành một người nổi tiếng về văn học và triết học. Nếu như lúc ban đầu ông trái với lương tâm nghe theo lời của anh trai, chọn ngành khai khoáng và xây dựng đường sắt đương thời rất dễ tìm kiếm công ăn việc làm, có lẽ Hồ Thích sẽ suốt đời không có tiếng tăm gì.

Hồ Thích cho rằng: Khi chọn khoa, ngành học, chỉ có hai tiêu chuẩn, một cái là “tôi”, một cái nữa là “xã hội”, xem xem xã hội cần gì? Nhà nước cần gì? Trung Quốc hiện đại cần gì? Nhưng tiêu chuẩn này – trong xã hội có ba trăm sáu mươi ngành nghề, ngành nào cũng đều cần, hiện nay có thể nói là ba ngàn sáu trăm ngành nghề, từ người được gii thưởng Nobel đến người thợ sửa giày dép, xã hội đều cần cả, cho nên tiêu chuẩn của xã hội thật ra không quan trọng. Vì vậy, khi quyết định chú ý, nên đi theo hứng thú của mình – phục tùng theo sở thích và kh năng.

Hồ Thích còn nêu ra một ví dụ: Giả dụ một người có thiên tài làm thơ lại không vào khoa Ngữ văn học làm thơ, mà lại vào Học viện Y khoa, như thế thì Viện Văn học sẽ mất một nhà thơ hạng nhất, còn giới y khoa lại thêm một bác sĩ loại xoàng, đây là một tổn thất của xã hội, cũng là sự tổn thất của chính anh ta.

Cha Galilê là một nhà Toán học nổi tiếng. Cha ông khuyên ông không nên học toán học, cho rằng nghề này không có cơm ăn, muốn ông học ngành y. Nhưng Galilê rất hứng thú đối với toán học, cuối cùng vẫn chọn toán học. Do hứng thú nồng nàn và thiên tài ông đã sáng tạo ra khoa Thiên văn học mới, khoa Vật lý học mới, cuối cùng trở thành người thầy khai phá vĩ đại của ngành khoa học cận đại. Giá như Galilê nghe lời cha học y học, thì có thể chúng ta sẽ không được nghe thấy cái tên Galilê vĩ đại này, có lẽ toàn bộ nền khoa học cận đại đều sẽ phi chậm lại vài bước.

Đương nhiên, bạn cũng thấy rõ là trên đường đời có rất nhiều, rất nhiều việc đành phải chịu, nhất là trong một môi trường dân số ngày càng tăng vọt, cơ hội học lên và vào nghề sẽ vô cùng khó khăn, khi lựa chọn nghề nghiệp, khi thi vào học các ngành nghề, nói chung người ta thường không có tự do chọn lựa, mà chỉ có tự do bị chọn lựa. Ví dụ các ngành nghề các trường đại học có kế hoạch chiêu sinh, số lượng học sinh mà kế hoạch các ngành gọi vào đều có hạn, có ngành nghề chỉ định địa điểm chiêu sinh, tất cả những việc này đều không phải do bản thân bạn chọn lựa, mà bạn khi chọn lựa ngành học, cũng không thể không xét đến những yếu tố ngoài tầm tay mình. Nếu như ngành học mà bạn cảm thấy thích thú, năm đó không có kế hoạch chiêu sinh hoặc là không chiêu sinh ở nơi trường bạn học, lúc này bạn đành phải chịu, chỉ có thể thay đổi ý ban đầu vạch lại kế hoạch cho mình.

Hứng thú của con người cũng thường phát sinh thay đổi theo hoàn cảnh thực tế bên ngoài biến đổi, nhất là những thanh niên học sinh. Người mà suốt đời dốc lòng theo đuổi ý chí của mình, trước sau không thay đổi ý ban đầu mà lại giành được thành công (điều này đương nhiên là may mắn), trong xã hội biến đổi nhanh chóng ngày nay là rất ít. Hiện nay tri thức đổi mới nhanh chóng, thế giới cũng không ngừng đổi mới đang luôn vẫy gọi bạn.

Nhà thực vật học nổi tiếng Thái Hy Đào, vốn rất yêu văn học, Lỗ Tấn gọi những tiểu thuyết của ông viết ra là viết “có khí thế của Đại Hán Quan đông”, ông mong muốn trở thành nhà văn. Nhưng vì nhà nghèo không học nổi Cao trung (tức PTTH), viết tiểu thuyết không có cách gì kiếm sống được, nên buộc phải đến Sở điều tra sinh vật Tĩnh sinh, Bắc Bình làm thực tập sinh. Sau đó không lâu ông đã yêu thích ngành này, say mê thực vật học, trong rừng đại ngàn ông làm việc vui vẻ hồ hởi đã trở thành nhà nghiên cứu thực vật á nhiệt đới có quyền uy của Trung Quốc, giành được vinh dự trong và ngoài nước.

Cho nên, trong khoảnh khắc chọn ngành học, nếu như chẳng may bạn rơi vào cảnh không còn cách nào hơn, bạn cũng có thể không nên thất vọng, không nên ta thán, hãy chờ đợi một mục tiêu mới sẽ mỉm cười với bạn. Có thể có một lĩnh vực càng thu hút bạn hơn đang chờ đợi bạn thi thố tài năng đấy!

5- Khoảnh khắc tâm tính xốc nổi không chuyên

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Ngọn gió thế tục thổi không ngã bạn, những cám dỗ mới lạ không thu hút được bạn, thậm chí bạn cam chịu vắng vẻ, chịu đựng mười năm giá lạnh ngoài song cửa. Như thế thì phỏng có việc gì không thành?

Bạn đang thuộc độ tuổi làm cho người ta hâm mộ, như thế thì tuổi trẻ bắt tay hành động như một cơn gió, đầu óc nhạy cảm, cầm chiếc máy trò chơi điện tử trong tay, chẳng mấy chốc đã biết chơi “qua chín cửa ải” đạt được mười vạn điểm. Song bạn cũng đang ở vào lúc tâm tình xốc nổi. Bạn đang đứng trước một thế giới xa lạ, khắp nơi chỗ nào cũng đều tràn ngập những điều mê hoặc mới mẻ. Tâm sự của bạn mênh mông, tràn cung mây, lại lừng chừng không có chủ kiến. ở khắp nơi bạn đều muốn gánh vác công việc chuyên môn, nhưng lại không đi sâu nghiên cứu, lăn lộn mất mấy năm khắp nơi đều chẳng nên cơm cháo gì, không có một thứ gì tinh túy, trên thực tế là không có năng lực một mặt nào. Đứng chỗ này thấy chỗ kia hơn, khi đến chỗ kia bạn lại buồn phiền hối hận.

Đây có lẽ là một quá trình tâm lý bình thường của lớp trẻ muốn tìm tòi và phấn đấu có triển vọng. Anh ta có thể trong quá trình tìm tòi, cuối cùng tìm thấy một con đường hạnh phúc, con đường thành công. Trên đời có nhiều người đều từng trải qua một giai đoạn như thế.

Nhưng cũng có không ít người nhìn lại những năm tháng lòng dạ không chuyên, xốc nổi coi thường, va chạm khắp bốn phương, không tránh khỏi nẩy sinh những điều đáng tiếc sâu sắc, cuối cùng đã lãng phí nhiều thời gian tốt đẹp, đi qua những chặng đường uốn khúc quanh co. Giá như lúc ban đầu chọn đúng đường đi, chuyên tâm dốc chí, chăm chỉ cố gắng thì đến nay có thể đã có thành tích rất to lớn.

Xe trước đổ, xe sau lấy đó làm răn. Một người say sưa với lợi lộc trước mắt, tâm tính xốc nổi, không thể hưởng thụ cuộc đời chân chính, cũng càng không thể đạt được thành tựu trong bất cứ sự nghiệp nào.

Bạn muốn thật sự đạt được thành tựu trong một sự nghiệp, trước hết cần phải loại bỏ mọi cản trở và phải kiên trì làm đến cùng. Điều cấm kỵ nhất để có thành tựu sự nghiệp là tâm tính xốc nổi, đứng ngồi không yên.

Người xưa có câu: Gỗ mục không siêng đục cũng không đứt, vàng đá năng đục đẽo cũng chạm trổ nên. Người có tâm tính xốc nổi, thuộc loại người hoặc là lang thang, vô công rồi nghề hoặc muốn chấm mút tất cả, bận rộn mà chẳng ra đâu, tất tưởi mà không chuyên. Kết quả là trống rỗng không có việc gì thành. Ngược lại, người miệt mài bền chí nhận rõ một con đường thích hợp với mình, lòng dạ không rẽ ngang, bạn có thể loại trừ tất cả mọi cản trở bạn đi theo con đường này, với ý tưởng “không đến Trường Thành không phải là hảo hán, không đến Hoàng Hà tim không ngừng đập”. Ngọn gió thế tục thổi không ngã bạn, những cám dỗ mới lạ không thu hút được bạn, thậm chí bạn cam chịu vắng vẻ, chịu đựng mười năm giá lạnh ngoài song cửa. Có thể người khác đều nói bạn là “thằng ngốc”, nói bạn là ngây ngô, nói bạn là không thức thời, đối với điều đó bạn cười cho qua chuyện, thậm chí phải trả giá to lớn sinh mệnh của bạn cũng không hề luyến tiếc. Như thế thì phỏng có việc gì không thành?

Ông Phạm Văn Lan đã dùng câu: “Ghế gỗ ngồi tựa mười năm lạnh, Văn chương không viết một câu tồi” làm cách ngôn trị học của ông. Trước tác “Trung Quốc thông sử” đồ sộ, rực sáng của ông, việc tạo dựng trên hàng loạt tính quyền uy trong lĩnh vực lịch sử Trung Quốc của ông, chính là sự kết tinh của tinh thần ghế gỗ giá lạnh này. Bạn có thể ngồi trên chiếc ghế gỗ lạnh giá trong mười năm như ông được không?

Trong lịch sử loài người, mỗi một kiệt tác văn hóa bất hủ đều là do các bậc có danh tiếng đã từng dốc hết tâm trí hàng chục năm, hàng mấy chục năm miệt mài xây dựng nên.

“Xã hội cổ đại”, Morgan trải qua 40 năm nghiên cứu viết nên.

“Nguồn gốc các loài”, Darwin qua 22 năm viết nên.

“Tư bản luận”, Marx trải qua 40 năm viết thành.

“Côn trùng học”, Fabun phải mất 30 năm để viết.

“Bản thảo cương mục”, Lý Thời Trân phải mất 30 năm để hoàn thành.

“Hồng Lâu Mộng”, Tào Tuyết Cần phải đọc đi đọc lại mười năm, cắt giảm bổ sung 5 lần.

………..

Bạn có thể không dám tham vọng tạo dựng nên những kiệt tác hùng vĩ đồ sộ như thế, nhưng bất kể bạn có lý tưởng cao xa, ý chí mạnh mẽ đến đâu, mong muốn đạt được thành tựu trong sự nghiệp nào đó, bạn đều không thể có tâm tính xốc nổi, không thể do dự lưỡng lự, phải bình tĩnh và ngồi xuống có thể nán chịu vắng vẻ.

Nếu bạn ý chí không đặt ở học vấn văn hóa, mà lại đặt ở thực nghiệp, ở chỗ lập nên một xí nghiệp có tiếng tăm, dấn thân vào hàng ngũ những người tài cán giỏi giang, dấn thân vào hàng ngũ những cự phú, bạn cũng không thể nôn nóng, càng không thể “đứng núi này trông núi nọ”. Bạn vừa phải sôi nổi bước vào xã hội, phát hiện thời cơ, phát hiện điểm đột phá của thành công, lại phải có đầu óc bình tĩnh, có tinh thần chịu khó chịu khổ bằng lòng đứng sau hàng vạn người, dốc lòng với chí hướng của mình, theo đuổi đến cùng mới có khả năng thành công.

Một trong sáu cự phú của Đài Loan, ông Từ Hữu Tường lấy 4 chữ “Thành, Cần, Phác, Thận” viết thành cách ngôn đặt bên mình.

Thành, chính là “thẳng thắn nhiệt tình, kiên định lòng tin, phát huy tinh thần đoàn kết hợp tác”.

Cần, chính là “thức khuya dậy sớm, vắt óc nặn trán tiến hành công việc có kế hoạch, có hiệu suất”.

Phác, chính là “giản dị chất phác, bình yên ổn thỏa, chấp hành nhiệm vụ một cách thực sự cầu thị”.

Thận, chính là “cẩn thận chính xác, tỉ mỉ cặn kẽ, chú ý sự an toàn của nhân viên và vật chất”.

Ông ta một đời không hút thuốc lá, không uống rượu, không đánh bài, đem toàn bộ tinh lực vào sự nghiệp cho nên đã giành được thành công

to lớn.

Vua “dương sâm hoàn” nổi tiếng thế giới Trang Vĩnh Cánh (ZHANG YONG JING), trước khi sáng nghiệp đã từng trồng rau ở ngoại ô Hồng Kông, làm công nhân vận chuyển ở xưởng dệt lụa, đào đất, khuân vác xi măng, buộc cốt thép trên công trường xây dựng… làm đủ mọi việc nặng nề, việc bẩn. Về sau có người giới thiệu đến làm thuê cho một cửa hàng dược. Chính khi làm những công việc bị người ta thường cho là ti tiện này thì ông lại vui vẻ hồ hởi, chuyên tâm dốc chí, làm việc gì giỏi việc đó, về sau cuối cùng đem toàn tâm trí và sức lực vào việc buôn bán ở cửa hàng thuốc, làm quen với khách hàng bốn phương tìm hiểu các loại giá cả thị trường, đã tích lũy được kinh nghiệm phong phú, cuối cùng lấy thuốc làm cơ hội bước vào hàng ngũ những người mạnh ở Hồng Kông, trở thành tỷ phú.

Các ví dụ minh chứng không sao kể hết. Tóm lại là tất cả mọi thành công về học vấn và thực nghiệp đều thuộc về những ai tâm tính một lòng, chăm chỉ cố gắng, tinh thông. Còn tất cả những ai tâm tính xốc nổi nóng vội thì không bao giờ có thể có triển vọng được.

Nếu như con hoẵng chạy như bay, ngựa cũng đuổi không kịp, thì nó sở dĩ thường bị bắt chỉ vì nó lúc nào cũng bận lòng quay đầu lại nhìn quanh. Hai mùa hạ và đông không thể đồng thời hình thành, cỏ dại và cây trồng không thể cùng lớn lên rừng cây hoa trái xum xuê phải lớn lên từ mầm non, người tâm tính nôn nóng tư tưởng không nhất quán khó mà thành công sự nghiệp, đây đều là quy luật của tự nhiên.

Bạn hiểu được lý lẽ dốc lòng theo đuổi chí hướng của mình, biết được hai sự vật mâu thuẫn đối lập nhau không thể đồng thời phát triển lớn mạnh, cho nên khi hoạch định sự nghiệp phải chọn lựa một cách quả quyết, một khi nhận đúng con đường thích hợp, bạn sẽ một lòng một dạ theo, không nên quay đầu trở lại. Khổng Khưu, Mặc Trác và Ninh Việt đều là bậc sĩ phu áo vải, họ đã nhận định đạo thuật của các bậc Tiên vương cao hơn tất cả, cho nên ngày đêm học tập nghiên cứu, cần mẫn không mệt mỏi. Nghe nói Khổng Khưu và Mặc Trác ban ngày đọc kinh điển chăm chú nghiền ngẫm, tâm thần tập trung đến nỗi ban đêm nằm mơ thấy gặp Văn vương, Chu Công xin các ngài chỉ bảo. Dốc lòng theo đuổi chí của mình đến mức độ tình sâu như thế thì còn việc gì không thành? Ninh Việt ngày đêm rèn luyện học nghiệp, nhẫn chịu vắng vẻ, từng chịu đựng 15 cái rét mà không một chút bận tâm, kết quả học nghiệp đại thành, Chu Uy Vương, vua nhà Tây Chu đều phải mời ông làm thầy.

Tinh thông mà thành thạo sẽ có quỷ thần chỉ bảo. Thật ra không phải có quỷ thần chỉ bảo mà chính là dốc lòng dốc chí, toàn tâm toàn ý tập luyện đạt đến mức tuyệt vời.

Nhưng mong bạn nhanh chóng khắc phục xốc nổi, dốc lòng vào sự nghiệp bạn đã chọn đúng, sau một thời gian bạn sẽ cảm thấy kỳ diệu đến khó tả, bạn sẽ giành được thành công to lớn.

4- Khoảnh khắc tự cảm thấy tốt đẹp

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

*Cuộc đời thành công thuộc về những người tự cảm thấy tốt đẹp, luôn luôn hào hứng và tràn ngập niềm hy vọng. Họ luôn mỉm cười, đối mặt với thế giới, luôn mỉm cười xử lý công viêc, luôn mỉm cười tiếp nhận tất cả mọi biến cố hoặc cơ hội của đời người; giống như bậc đại trượng phu.

Cuộc đời thành công thuộc về những người tự cảm thấy tốt đẹp, luôn luôn hào hứng và tràn ngập niềm hy vọng. Họ luôn mỉm cười, đối mặt với thế giới, luôn mỉm cười xử lý công việc, luôn mỉm cười tiếp nhận tất cả mọi biến cố hoặc cơ hội của đời người, giống như bậc đại trượng phu.

Tôi có một người bạn về các mặt sự nghiệp và gia đình đều rất thành công, tuổi đã ngoại 40, đã xuất bản trước tác về học thuật với hơn 1.000.000 chữ, những tác phẩm này của anh đều gây được tiếng vang trong xã hội. Anh đã chủ trì, đặt kế hoạch và tổ chức xuất bản ba bộ sách về học thuật đã gây được sự chú ý ở trong và ngoài nước. Anh còn có tác phẩm dịch hơn 1.000.000 chữ. Năm ngoái anh được một trường Đại học có tiếng tăm tấn phong đặc cách là giáo sư. Anh có một gia đình nhỏ hạnh phúc mỹ mãn, vợ con hiền hòa đảm đang, hai đứa con gái hoạt bát ngây thơ của anh đều là học sinh giỏi. Bất kể lúc nào anh cũng gây cho mọi người ấn tượng là: khuôn mặt hồng hào, tinh lực dồi dào, tự cảm thấy tốt đẹp.

Tôi thường xuyên đọc những lá thư anh gửi đến, trên mỗi hàng chữ trong mỗi lá thư đều tràn ngập tình cảm vui vẻ, thoải mái. Anh đối với tất cả công việc mà mình đang theo đuổi đều tràn ngập niềm lạc quan, luôn luôn tin tưởng đối với tiền đồ, đối với những người xung quanh đều tỏ thái độ kính yêu. ấn tượng nổi bật nhất như nhảy múa lên từ trong các hàng chữ: tôi tự cảm thấy rất tốt đẹp.

Bạn hãy nghĩ đến những người quanh bạn, hễ là những người trong sự nghiệp rất thành công hoặc trong cuộc sống gia đình hạnh phúc mỹ mãn, họ đều có một trạng thái tâm lý chung – tự cảm thấy tốt đẹp. Anh ta có lẽ là có cá tính dạng hướng ngoại, rất dễ dàng để người khác cảm nhận trạng thái tâm lý này của mình, giống như anh bạn kia của tôi. Anh ta có lẽ là có cá tính hướng nội, tự cảm thấy tốt đẹp của anh chỉ dấu kín sâu trong lòng, không dễ dàng để lộ ra ngoài, người khác khó mà phát giác ra. Nội tâm của hai người đều vô cùng phong phú, đối với tài năng, tri thức của mình không một chút hoài nghi. Đối với sự nghiệp mà mình theo đuổi luôn luôn tràn đầy niềm tin tất thắng. Anh chưa hề nói: “Tôi không ra gì”, hai chữ “thất bại” chưa bao giờ kết nghĩa với anh ta. Cho dù gặp phi khó khăn, bị trắc trở, anh ta vẫn không bao giờ nói “thất bại” mà chỉ nói “tạm thời còn chưa thành công, sau này nhất định sẽ thành công!”.

Tự cảm thấy tốt đẹp là một trạng thái tâm lý lành mạnh trong cuộc phấn đấu của đời người. Bạn có được khoảnh khắc thuộc trạng thái tâm lý này thì bạn hoàn toàn chín chắn có thể ung dung tham dự vào giờ phút phấn đấu của đời người.

Trên bước đường đời dài dằng dặc, không thể tránh khỏi phải trải qua phong ba bão táp, phải bước qua những con đường mòn gồ ghề lồi lõm hoặc gặp phải thiên tai nhân họa khôn lường. Vào giờ phút này, trước hết bạn phải chiến thắng bản thân, tự tin tất cả những điều đó đều khó quật ngã được bạn, đối với tất cả mọi chướng ngại nằm ngang trước mặt bạn, bạn đều có thể nhẹ nhàng lướt qua, giống như phủi mạng nhện. Bạn vẫn luôn hướng tới mục tiêu cao xa đã định, xông lên phía trước không một phút một giây quay đầu lại. Như vậy bạn sẽ có sẵn tố chất tâm lý thành công. Người khác nhìn bạn là có lòng tin gấp bội, vô hình chung cảm nhận được bạn, hoàn toàn tin cẩn vào bạn, an tâm hợp tác với bạn hoặc giao phó cho bạn.

Quá trình hình thành tố chất tâm lý tự cảm thấy tốt đẹp là một quá trình mình chiến thắng mình. Bất kể bạn ở cảnh ngộ nào, trước tiên cần mình tôn trọng mình, mình tin tưởng mình. Nếu như đến lòng tự tôn cũng mất, mình lại không tin mình nữa thì làm sao có thể nhận được sự tôn trọng và lòng tin của người khác nữa? Trước tiên về tố chất tâm lý bạn đã bại trận, đánh trống rút lui, về sau bạn làm sao có thể đánh thắng trận được?

Một thể nghiệm của cuộc đời, xét đến cùng là một thể nghiệm nội tâm của chính mình. Trong mọi sức ép cuộc đời gặp phi, nặng nề nhất là sức ép nội tâm của mình. Nội tâm được thư thái, sức ép tâm lý cũng được gii thoát, các sức ép khác trong cuộc sống cũng theo đó tiêu tan.

Người đời thường nói cuộc sống đè nặng lên đầu óc, kỳ thực là đầu óc đè nặng lên cuộc sống – một người thiếu trạng thái tâm lý tự cm thấy tốt đẹp mà lại mang theo tâm lý sợ sệt luôn luôn tự mình gây sức ép cho mình, run lên trước sức ép của cuộc sống chính mình bày đặt ra.

Câu chuyện Sứ thần của nước Tề nhỏ bé Công Tôn Hoằng dám đứng trước triều đình nước Tần lớn mạnh, trực tiếp chống trả sự sỉ nhục của Tần Chiêu Vương, vương nước Tần, cuối cùng không xấu hổ với sứ mệnh, đánh lui uy phong của Chiêu Vương, sẽ là ví dụ giành phần thắng của người tự cảm thấy tốt đẹp.

Napoléon, Bixmac đều là người tự tin rất lớn. Tiến sĩ Malton, Mỹ nói càng thấu rõ hơn, ông nói:”Trên thế giới càng không có việc đầu tư có lợi nào có thể sánh với việc bồi dưỡng bản ngã tốt đẹp”.

Còn có nhiều danh nhân khác nói như sau:

Vũ trụ cho mỗi người thù lao cần có: giá như bạn cười, nó trả lại cho bạn cũng là tiếng cười; giá như bạn âu sầu, bi quan sẽ bao trùm lên bạn; giá như bạn ca hát ngâm vịnh thì bạn sẽ được gọi nhập vào đám đông vui vẻ; giá như bạn suy tư, các nhà tư tưởng sẽ đến chiêu đãi bạn; giá như bạn yêu thế giới này, nhiệt thành theo cái chân thiện trên đời, bạn sẽ được các bạn bè thân thiết vây quanh bạn, mà trái đất này cũng sẽ đem tất cả của cái giấu trong lòng đất dốc vào túi bạn.

Chủ nghĩa lạc quan là khúc mở đầu của con đường dẫn tới thành công; không mang theo niềm hy vọng thì bất cứ việc gì cũng khó thành công.

Tôi có một bạn đồng nghiệp tuổi gần lục tuần, khi tổng kết kinh nghiệm cuộc đời của anh đã nói: “Không nên mê tín làm học vấn, có thời gian thì có thành quả; không nên mê tín làm quan to, có quyền lực thì có năng lực”. Lời nói này có thể về logic có chỗ thiếu chặt chẽ, nhưng có phần đúng, anh tự cảm thấy tốt đẹp, có giá trị khẳng định cao độ đối với tự ngã (tự mình). Quả thực anh là một người thành công – đã từng làm quan, làm quan rất giỏi, các bạn bè đồng nghiệp đều gọi anh là một lãnh đạo giỏi, một người giỏi giang công việc. Sau tuổi hơn 50, tự anh kiên quyết rút khỏi quan trường, làm học vấn, đã liên tục xuất bản 3 tác phẩm học thuật. Ông Trương Đại Niên nói thành quả nghiên cứu của anh “rất đáng khen ngợi”, và “hân hoan thán phục”.

Tự cảm thấy tốt đẹp và tự khoe mẽ, ba hoa khoác lác tự thổi phồng không có dính dáng gì với nhau. Sự khác biệt về bản chất của hai cái đó là ở chỗ có chân thành hay không. Cái trước là xuất phát từ chân thành, lấy chân thực làm cơ sở và tiền đề là một tâm thái lành mạnh, bình thường. Còn cái sau xuất phát từ giả dối, thực chất của nó là nói dối và lừa gạt. Tự cảm thấy tốt đẹp rất dễ dàng lẫn lộn với kiêu căng tự mãn và tự phụ ngông cuồng, kỳ thực không phải. Sự khác biệt của hai cái ở chỗ tầm mắt nhìn có cao xa không, bụng dạ có rộng rãi không. Một người luôn là tự cảm thấy tốt đẹp, mãi mãi không bao giờ thỏa mãn. Một khi đã thỏa mãn rồi, anh ta sẽ không có cảm giác tự cho là tốt đẹp nữa, mà có thể cho là gần cổ hủ. Chỉ những người có tầm nhìn thiển cận mới kiêu căng tự mãn, mới tự cao tự đại.

Nếu bạn là một người tự cảm thấy tốt đẹp, một người thành công, thường thường dễ gặp phải sự ghen ghét và vu cáo của những người mắc “bệnh đố kị”. Rất dễ dàng đặt lên đầu bạn “những tội” là kiêu căng tự mãn, tự cao tự đại. Biện pháp tránh đi đối với loại chửi rủa này có hiệu lực mạnh mẽ nhất là: bất chấp anh ta! Đừng nên lãng phí thời gian vào việc tranh đấu và so bì với loại tiểu nhân này. Bạn hãy nên làm việc của mình như trước đây, tin rằng anh ta nói lâu, nói mệt rồi sẽ phải tự im thôi.

Các bạn! Xin hãy nhớ câu nói này: mãi mãi giữ lấy cảm giác tự mình thấy tốt đẹp của bạn, mãi mãi không nên nói lời “không thể” đối với mình.

3. Khoảnh khắc phát hiện mình ngu đần

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

*. Bạn tự nhận là ngu đần, một phán đoán hoàn toàn sai lầm, một sự tự hiểu lầm sâu sắc.

* Dung lượng dự trữ của bộ óc con người là một số thiên văn to lớn: 1015 ~ 1021!


Con người là kiệt tác vô cùng thần kỳ của giới tự nhiên. Chỗ thần kỳ nhất của con người là nó có bộ não thông minh không thể tưởng tượng được.

Nhưng, chỉ vì mấy lần làm việc thất bại, vì thành tích học tập luôn luôn đứng sau người khác, vì cha mẹ và thầy giáo thường mắng chửi bạn “ngu xuẩn”, bạn đã cảm thấy mình không thông minh năng nổ bằng người khác, tự nhận là ngu đần.

Một lời tự phán đoán hoàn toàn sai lầm. Một việc tự hiểu lầm sâu sắc.

Bạn có biết đại não của bạn có trữ lượng và tiềm năng bao nhiêu không?

Khoa học hiện đại nghiên cứu đã chỉ rõ, dung lượng dự trữ của não người là một số thiên văn to lớn: 1015 ~ 1021! Hàm nghĩa của con số này là: Một máy tính có dung lượng dự trữ 1015, có thể tồn trữ 1.000.000 tỷ đơn vị thông tin. Nếu như một chữ Hán dùng 10 lượng thông tin để tính, một người mỗi giờ đọc được 10.000 chữ, mỗi ngày đọc 8 giờ thì 1.000.000 tỷ lượng thông tin tương đương với lượng thông tin tiếp xúc của một người đọc 3.000.000 năm.

Nói cụ thể hơn là theo dự tính số sách trong thư viện toàn thế giới có khoảng 800 triệu quyển, mỗi quyển sách lấy trung bình chứa khoảng 6 triệu bytes để tính, thì lượng thông tin chứa số sách của thư viện trên thế giới là 4,8 triệu tỷ bytes. Con số này vừa đúng với số lượng thông tin mà bộ não của một người có thể ghi nhớ.

Giáo sư Anôkxin, học trò của nhà bác học Pavlôp (Liên Xô) đã tính ra con số của đường liên tiếp tiếp xúc đột ngột và truyền xung động đi của bộ não ở một người bình thường vốn có là sau số 1 thêm 100 triệu kilômét chiều dài các số O đánh trên máy chữ tiêu chuẩn (số liệu trên trích dẫn từ sách “Khai thác nửa não bên phải của người” do Thiệu Vĩnh Phú biên soạn, Nhà xuất bản văn hóa Thượng Hải “Ngũ giác tùng thư” xuất bản năm 1988).

Việc này giống như là chuyện “Thiên phương dạ đàm” (tức chuyện A Rập “Nghìn lẻ một đêm”) rất khó làm cho bạn tin tưởng. Xin đừng sốt ruột, mời bạn hãy tiếp tục xem một số tư liệu sau.

Trong tạp chí “Cuộc sống ngày nay” (Liên Xô) đã viết: “Nếu chúng ta có thể ép buộc đại não của chúng ta đạt được một nửa khả năng làm việc của nó, thì chúng ta có thể học được 40 loại ngôn ngữ một cách nhẹ nhàng, có thể học thuộc làu làu quyển Đại bách khoa toàn thư của Liên Xô, còn có thể học hết chương trình của mấy chục trường đại học”.

Các chuyên gia tâm lý học cũng có những luận chứng tương tự. Nhà tâm lý học nổi tiếng nhất của Mỹ Viliam Damx nói: “Nếu so sánh với tiềm năng của chúng ta, chẳng qua chúng ta chỉ mới ở trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, chúng ta chỉ mới lợi dụng một bộ phận cực nhỏ của nguồn năng lượng thể xác và tâm trí của chúng ta mà thôi. Hướng về phía lớn hơn để bàn, mỗi người cách giới hạn của mình còn khá xa, anh ta có đủ mọi năng lực, nhưng thường thường vì thói quen còn chưa vận dụng hết”. Thói quen cũng là một tên đao phủ tự bóp chết tài năng

Đến đây, bạn chắc có phần nào tin tưởng rồi chứ. Đại não của bạn lại là một vật thánh thần kỳ như thế. Bạn đã khai thác và lợi dụng một phần hết sức nhỏ bé trong nó phải không? Rõ ràng là bạn chưa khai thác và lợi dụng được 1 phần mười vạn, một phần triệu đâu.

Cho nên nói người vừa sinh ra đã ngu đần đến nỗi không thể xử lý nổi công việc bình thường, không thể hoàn thành nổi nhiệm vụ học tập là cực kỳ hiếm thấy. Dựa vào tính bẩm sinh để nói thì tài năng duy trì sự sinh tồn cơ bản của mình, sự sai khác giữa người này với người khác là cực kỳ nhỏ bé, cho dù một người khi vừa mới sinh ra hơi đần một chút, anh ta cũng hoàn toàn có thể thông qua việc huấn luyện trí não và khai thác trí năng sau này để trở thành thông minh hn. Ngược lại khi là trẻ con thật ra không đần độn mà về sau này lại lười dùng não, không nghĩ đến tiến thủ hoặc tự cho mình là ngu đần, cam tâm đứng sau người khác, thì anh ta càng sống càng ngu, càng sống càng đần, chưa già đã suy sụp.

Bất kể bạn sinh ra là ngu đần hay là thông minh, bây giờ bạn đều không nên nhận định mình là ngu đần. Nếu như vì trước đây bạn chưa chú ý huấn luyện trí não và khai thác trí lực, bây giờ quả thực cảm thấy đầu óc mình không dễ điều khiển có vẻ đờ đẫn. Những điểm người ta suy nghĩ được bạn nghĩ không ra, những việc người ta làm tốt bạn làm không nên, hoặc là trí nhớ của bạn không tốt, các sách đọc qua giống như nước trôi qua khó giữ lại được điều gì trong đầu óc của mình. Quên trước sót sau, làm chỗ này thì quên chỗ kia. Hoặc bạn cố chấp trì trệ không giàu sức tưởng tượng, hoặc bạn không có cách nào tìm ra manh mối từ trong sự việc rối ren v.v… Đối với việc đó, bạn không nên thất vọng, mà phải bắt đầu từ bây giờ có ý thức huấn luyện đầu óc của mình. Chắc chắn hãy còn kịp, bất kể bạn là thuộc lứa tuổi thanh xuân, hay là đã quá trung niên hay là đang sải bước vào tuổi già, đầu óc của bạn đều có thể huấn luyện để dễ sai khiến hơn.

Huấn luyện như thế nào? Hiện nay có nhiều nhà tâm lý học, nhà tư tưởng, nhà triết học, nhà y học đã thiết kế ra đủ mọi loại phương án huấn luyện phát triển trí não. Tổng hợp các cách giải quyết của các trường phái, nhiều người cho rằng trí óc của con người do 7 loại sức mạnh có tính chất và thành phần mỗi loại khác nhau hỗn hợp tạo thành, 7 loại yếu tố cơ bản này là:

1. Khả năng vận dụng con số.

2. Khả năng sử dụng ngôn ngữ văn tự.

3. Khả năng nhớ.

4. Khả năng tưởng tượng.

5. Khả năng phân tích phân biệt.

6. Khả năng tổng hợp quy nạp.

7. Khả năng tiếp nhận lý giải.

Bảy loại khả năng này có thể huấn luyện riêng biệt, cũng có thể huấn luyện tổng hợp. Bạn có thể nhắm đúng khả năng nào đó của mình yếu để tự huấn luyện, để tự mạnh dạn khai thác – khai thác tiềm năng trí lực vô cùng vô tận trong đại não của bạn.

Nhà tâm lý học nổi tiếng SI YUAN đã thiết kế ra phương pháp huấn luyện phân biệt 7 khả năng này, đại ý phương pháp đó là:

– Huấn luyện khả năng về con số, có thể tìm tổng của 5 số khác nhau, đợi sau khi bộ não luyện thành thạo, sau đó hàng ngày ít nhất dùng khoảng 15 phút chuyên môn tính toán các bài toán phát sinh trong thực tế.

– Huấn luyện khả năng ngôn ngữ văn tự là nhận biết nhiều chữ mới, từ mới, thường ghi chép từ và không ngừng vận dụng những từ mới học trong diễn đạt ngôn ngữ.

– Phương pháp đơn giản mà có hiệu quả nhất để huấn luyện trí nhớ là đem những cái lần đầu tiên mình nhìn thấy hoặc nghe thấy nhớ lấy thật chắc chắn, khi bạn thử ghi nhớ một sự việc, bạn sẽ nhanh chóng cảm thấy trí nhớ của bạn vẫn tồn tại khá vững chắc và chưa hề bị mất. Bạn muốn nhớ một việc lâu dài thì cần phải làm cho nó tăng đậm ấn tượng của bạn. Muốn nhớ những thứ thuộc về hình tượng thì dùng khái niệm trừu tượng để giúp thêm, muốn nhớ những khái niệm trừu tượng thì dùng những cái thuộc về hình tượng để giúp thêm. Để làm tăng thêm ấn tượng, bạn không những phi xem, đôi khi còn phi đọc lên thành tiếng cho mình nghe để cho thính giác cũng có thể giúp bạn nhớ. Thêm nữa là có kế hoạch ôn tập và gợi lại ấn tượng nào đó, là phưng pháp huấn luyện trí nhớ không thể xem nhẹ.

– Huấn luyện khả năng tưởng tượng, trước hết bạn phi đem tâm tư của mình chuyên chú vào một sự nghiệp, làm cho kh năng của bạn phát triển theo một cách nhất định. Thứ hai là chú ý thu thập tư liệu, bất kể là những thứ vụn vặt bỏ đi cũng đều phi thu thập lại một cách trân trọng. Những tư liệu này chính là điểm bắt đầu của việc vận dụng trí tưởng tượng phát triển sự nghiệp. Cho nên trong túi của bạn, tốt nhất thường nên mang theo vở ghi hoặc giấy, bất kể lúc nào nhận được một ám thị – khi đọc sách nhận được, khi nói chuyện nhận được, suy ngẫm nhận được, đều nên ghi chép lại, luôn luôn ôn tập, lâu ngày sẽ có thể sản sinh khái niệm mới. Thêm nữa, vào lúc nhàn dỗi bạn thường nghĩ xa xôi trên trời dưới biển, cũng có thể huấn luyện trí tưởng tượng. Trong huấn luyện khả năng tưởng tượng, điều quan trọng nhất là học thức và kinh nghiệm không ngừng được tăng cường. Học thức và kinh nghiệm nghèo nàn hay phong phú có quan hệ chặt chẽ với trí tưởng tượng. Người có học thức nông cạn, kiến thức nghèo nàn, chịu hạn chế thực tế nhiều nhất, chắc chắn không thể vận dụng được tâm tư tỉ mỉ nghĩ ra kế hoạch đầy đủ không khiếm khuyết. Cấu thành trí tưởng tượng chắc chắn không phi được sinh ra từ số không – nguyên liệu chính cấu thành trí tưởng tượng là một bộ phận học thức và kinh nghiệm hấp thu được từ môi trường bên ngoài và biến thành tiềm thức của mình. Bất cứ ai có trí tưởng tượng phong phú đều là lấy những cái đã tồn tại trên thế giới này làm c sở.

– Huấn luyện khả năng phân tích phân biệt, có thể là khi đi trên đường phố lớn, đứng trước tủ kính của cửa hiệu, xem một lát những đồ bày trong tủ, thử nhìn lướt qua đã có thể nhìn thấy những gì bày trong đó. (Theo kinh nghiệm của tôi, thường đem một chồng các bài viết có nội dung khác nhau dùng tốc độ cực nhanh phân loại theo chủ đề, vẫn có thể xem là một biện pháp tốt để huấn luyện khả năng phân tích phân biệt).

– Huấn luyện khả năng tổng hợp quy nạp, thường thường có thể đem những cái tính chất giống nhau để nghiên cứu so sánh hoặc ôn lại những điều học được gần nhất của mình, xem trong những kiến thức hoặc sự vật này có những điểm liên quan gì.

– Huấn luyện khả năng tiếp nhận lý giải, có thể thường bỏ thời gian để suy tư, tự đặt ra vấn đề, tự tìm ra các đáp án có thể, sau đó từ trong các đáp án có thể tìm ra phương án tốt nhất.

Bạn có thể hãy làm thử một chút, có ý thức huấn luyện một thời gian, bạn sẽ có thể nhanh chóng cất bỏ được “gánh nặng ngu đần”.

2. Khoảnh khắc phát hiện mình lớn lên trông xấu xí

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

* Bạn mặc dù bề ngoài xấu xí, nhưng dựa vào lòng yêu cái đẹp bùng cháy mãi mãi của bạn, dựa vào ý chí vô cùng kiên cường, lòng nhân từ và tiết tháo cao thượng, độ lượng của bạn, dựa vào thái độ vui vẻ thoải mái luôn mỉm cười nhìn thẳng vào việc đời của bạn, bạn sẽ có sinh mệnh đẹp đẽ, nhận được cuộc đời tươi đẹp. Vận mệnh sẽ mỉm cười với bạn.

Lòng yêu cái đẹp ai cũng có, bạn chắc chắn là yêu cái đẹp.


Nhưng, tự nhiên đã rập khuôn sáng tạo ra các sinh vật khác, lại không rập khuôn sáng tạo ra con người. Sinh mệnh của các sinh vật khác được phục chế và kéo dài, bất kể là cơ chế bên trong hoặc là hình dáng bên ngoài của nó đều có tính tương tự phổ biến và tính thống nhất. Còn con người thì bất kể phẩm cách tâm tính bên trong, tu dưỡng tiết tháo hay là kích thước hình thể bên ngoài, màu da, ngũ quan của nó đều sai khác rất lớn, không có cái nào được lập lại. Giữa xinh đẹp và xấu xí thật là có sự khác nhau một trời một vực. Có người sinh ra đã xinh đẹp làm cho người khác mê hồn, trái lại có người lại xấu xí đến lạ kỳ, làm cho người khác phát sợ. Tuyệt đại đa số người ở giữa hai thái cực trên, không thể thu hút được tâm hồn người khác, nhưng cũng không đến nỗi xấu xí lắm.

Có lẽ đến một ngày nào đó bạn đột nhiên phát hiện thấy mình lớn lên trông xấu xí. Đương nhiên không loại trừ bạn xem cái xấu xí của bản thân mình quá nghiêm trọng, dưới con mắt của người khác, bạn vốn không xấu, bạn lại muốn lấy các ngôi sao điện ảnh xinh đẹp đối chiếu, tự cảm thấy xấu đi vài phần. Có lẽ một vài mặt nào đó của bạn trông xấu, còn các mặt khác thì thật ra không xấu, thậm chí cái đẹp của các mặt khác của bạn có thể bù đắp lại chỗ xấu kia, còn trong ấn tượng tổng thể của người ta thì bạn thật ra không xấu. Nếu là như vậy, bạn nên thả lỏng tinh thần căng thẳng không yên, cổ vũ lòng tin và dũng khí, uốn nắn lại cách tự đánh giá vẻ xấu của mình.

Có lẽ cái xấu xí của bạn chỉ là tạm thời, theo sự phát triển cao của y học hiện đại, kỹ thuật làm đẹp nhan sắc, bạn có thể đến Mỹ viện để thực hiện kỹ thuật làm đẹp nhan sắc vài lần thì bạn sẽ trở nên đẹp ngay hoặc ít nhất cũng không còn xấu xí nữa. Thế thì bạn nên đi Mỹ viện nhé.

Bạn vốn là người yêu cái đẹp, nếu như bạn thật sự lớn lên trông xấu xí một chút, bạn có còn yêu cái đẹp nữa không? Bạn có thể đẹp được không? Bạn còn có thể tự yêu mình không? Bạn còn có thể được người khác yêu không?

Mọi người có chút tu dưỡng văn mình đều sẽ không hề ngần ngừ trả lời bạn dõng dạc rằng: bản tính yêu cái đẹp của bạn không hề thay đổi. Bạn vẫn là xinh đẹp. Bạn cần phải tự yêu mình. Bạn nhất định có thể được tất cả mọi người yêu, yêu một cách chân thành.

Đành rằng tự nhiên đã không công bằng đối với bạn, đã cho bạn tướng mạo xấu xí, trước tiên bạn cần phải tiếp nhận sự thật đã định, không thể làm thay đổi được này (người có thể thông qua Mỹ viện để thay đổi là chuyện khác), bạn nên mỉm cười tiếp nhận nó, mỉm cười tiếp nhận số mệnh. Không cần thiết phải lẩn tránh nó, che dấu nó; không cần thiết phải ngượng ngùng, không cần thiết phải tự xấu hổ không bằng người. Tướng mạo xấu xí chắc chắn là một khiếm khuyết của sinh mệnh bạn, song bạn tính đến điều đó để làm gì? Khiếm khuyết về tướng mạo của bạn không hề tổn hại đến nhân cách và tiết tháo cao thượng của bạn, không tổn hại đến sự nghiệp tốt đẹp của bạn, không tổn hại đến thành tựu to lớn bạn có thể giành được và tất cả những cái đẹp khác trời phú cho bạn – giá trị to lớn sinh mệnh của bạn.

“Đẹp” là một khái niệm có thể khai thác theo chiều sâu vô hạn cũng có thể kéo dài ra bên ngoài vô hạn. Cái đẹp cao nhất của con người, thật ra không vẻn vẹn chỉ vẻ xinh đẹp hình thể và vẻ bề ngoài, mà là chỉ cái đẹp bên trong sinh mệnh của bạn – Bạn mặc dù bề ngoài xấu xí, nhưng dựa vào lòng yêu cái đẹp bùng cháy mãi mãi của bạn, dựa vào ý chí vô cùng kiên cường, lòng nhân từ và tiết tháo cao thượng, độ lượng của bạn, dựa vào thái độ vui vẻ thoải mái luôn mỉm cười nhìn thẳng vào việc đời của bạn, bạn sẽ có sinh mệnh đẹp đẽ, nhận được cuộc đời tưi đẹp. Vận mệnh sẽ mỉm cười với bạn.

Bạn biết, nhà văn Y Sách lưng gù mà xấu, nhà triết học Socrates (469 – 399 BC) tướng mạo cực xấu, họ vẫn được lưu danh thiên cổ, hưởng vinh dự khắp toàn cầu, chúng ta đều đang tắm trong ánh sáng của sinh mệnh họ tỏa ra. Sinh mệnh của họ không đẹp chăng? Nhân cách của họ không cao thượng chăng? Giá trị sinh mệnh của họ không to lớn chăng?

Có một nhà thơ trẻ nói, một người sinh ra trông xấu xí cố nhiên là một phần khiếm khuyết của sinh mệnh, “nhưng không có khiếm khuyết, có lẽ chính là một khiếm khuyết lớn của đời người”. Nhà thơ trẻ này đã tổng kết những người có khiếm khuyết có 4 ưu thế so với người không có khiếm khuyết, đại ý là:

1. Người có khiếm khuyết có thể làm cho người ta thể nghiệm được một loại tình cảm mà người bình thường tuyệt đối không thể nghiệm được, tính ngoan cường của sinh mệnh anh ta tồn tại càng thể hiện rõ uy lực của nhân tính, thể nghiệm được cảm giác nặng nề của sinh mệnh. Cuộc đời của anh ta càng thêm dồi dào, phong phú.

2. Người có khiếm khuyết không thể say đắm trong những năm tháng thoải mái vô vị, mà luôn luôn khát vọng mãnh liệt thu được thành công ở các mặt khác để bù đắp lại khiếm khuyết của mình, do đó càng dễ dàng kích dậy sức sống của sinh mệnh, sản sinh sức mạnh sinh mệnh vô cùng vô tận, làm cho người bình thường theo không kịp.

3. Người có khiếm khuyết nhận thức rõ ràng được những khiếm khuyết của mình, so với người bình thường có sức tự phê phán mình bình tĩnh và ngoan cường hơn, anh ta sẽ không kiêu ngạo ngông cuồng, sức sống trẻ trung mãi mãi không thể giảm sút.

4. Mỗi một thành tích mà người có khiếm khuyết giành được đều thu hút chú ý của người khác một cách đặc biệt, nhận được sự khâm phục của người khác, đồng thời không hay bị người khác ghen tỵ.

Có người lại một khi phát hiện ra mình xấu xí thì thẹn thò khi gặp người khác, hoặc suốt ngày lấy nước mắt rửa hận, thậm chí lấy việc tự sát để kết liễu cuộc đời, đó thật là quá ngu muội, quá nhỏ nhặt, quá bất hạnh.

Bạn có lẽ là một người có khí chất triết học rất mạnh mẽ, bạn cho rằng những người thật sự từng hưởng thụ lạc thú của đời người đều phải từng trải qua sự dày vò của đau khổ, bạn đã từng thưởng thức câu danh ngôn của Roman Roland:

“Chỉ có những người từng thể nghiệm đau khổ, mới có thể hiểu được giá trị chân chính của cuộc đời”.

Bạn nên nhớ lại khái niệm nổi tiếng từng bị người ta vì hiểu nhầm nên nguyền rủa của Thúc Bn Hoa: “Đau khổ và buồn chán là hai bộ phận cấu thành cơ bản nhất của đời người”.

Đứng trên ranh giới như thế nhìn bao quát đời người, bạn dù ngoại hình xấu xí sẽ càng thêm bình tĩnh tiếp nhận sự thách thức của vận mệnh đối với bạn, tiếp nhận sự đau khổ mà tự nhiên ban tặng cho bạn, bạn vẫn tỉnh táo tự nhận ra sự tồn tại của đau khổ, không hề tê liệt, không hề lẩn tránh dù chỉ trong chốc lát.

Bạn cũng không hề kiêng kị chút nào để nói với người khác rằng bạn vì xấu xí mà đã từng đau khổ, chịu đau khổ một cách sâu sắc. Nhưng bạn đã dũng cảm chịu đựng mọi đau khổ, cũng không mảy may bị đau khổ xô đẩy đến tàn tạ. Chính là đau khổ tạo nên tinh thần kiên cường ở bạn, đã tôi luyện nên phẩm cách tốt đẹp của bạn. Đau khổ đã làm cho bạn trở nên ngoan cường hơn, hoàn mỹ hơn. Sau đó bạn lại thể nghiệm sự vui sướng nhiều hơn sau khi chiến thắng đau khổ – sự vui sướng sâu sắc phát ra từ tận đáy lòng sinh mệnh.

Chính bạn – trong quá trình nhìn thẳng vào cuộc đời – cái xấu xí chiến thắng đau khổ đã đạt tới thế giới bên kia của khoái lạc, hiểu rõ cái đẹp chân chính của đời người.

Đẹp, cái đẹp hoàn toàn chân chính mãi mãi thuộc về bạn.

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.