" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

Chương 17 Nữ công chúa nhạc Pop của nước Anh

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Mới chỉ 16 tuổi, Billie đã được mệnh danh là “nàng công chúa nhạc Pop”. Khi Briney Spears đang làm nên cơn sốt ở nước Mỹ thì Billie lại đại náo ở nước Anh. Trong các số báo Top of the Pops (tạp chí âm nhạc rất nổi tiếng của Anh). Không số nào lại không thấy sự xuất hiện của Billie, mỗi lúc một khác, rất trẻ trung, xinh đẹp. Vậy điều gì làm cho Billie nổi tiếng đến thế? Billie còn rất trẻ, hát hay, nhảy múa điêu luyện, phong cách biểu diễn độc đáo, và rất có cá tính. Billie là hình ảnh của thanh thiếu niên hiện nay:

– Tại sao các bạn lại chơi nhạc to thế?

– Vì chúng tôi muốn thế!

– Tại sao các bạn lại tụ tập đông vậy?

– Vì chúng tôi muốn thế!

– Vì sao các bạn phải nhảy múa suốt đêm?

– Vì chúng tôi muốn thế!

– Tại sao các bạn luôn nói ra những điều mình nghĩ?

– Vì chúng tôi muốn thế!

Chúng ta có thể làm những gì chúng ta muốn, tự do làm những gì chúng ta thích. Chỉ cần nói với bản thân là bạn có thể làm được!”.

Billie đã thể hiện ý nghĩ của mình qua ca khúc “Because we want to…” như thế đấy!

Kể đến những thành công của Billie thì thật đáng nể! Các single “Because we want to Girlfriend. She wants you” đã giữ vị trí số 1 trong bảng xếp hạng 10 bài hát hay nhất của Anh. Và mới nhất là “Honey to the Bee” đã đạt đĩa Bạch kim (Platinium) và đang giữ vị trí số 3 trong bảng xếp hạng này, cạnh tranh gay gắt với “Thanks Abba for the music”.

Tại châu á, “Honey to the Bee” cũng đang tiến nhanh về phía bảng xếp hạng Asia Hit List. Bản thân single này đã được bán hết 100.000 bản ngay trong tuần lễ đầu phát hành và đến tuần thứ hai thì con số này đã lên tới gần 200.000 bản. Hiện nay Billie đang được đề cử cho giải British Award rất có uy tín.

Trong năm 1999, Billie mong muốn sẽ thành công hơn nữa với “nhiều vị trí thứ 1 hơn” ở mọi nơi và cả ở Anh. Billie còn dự định tiếp tục hợp tác với Virgin record cho phát hành một album mới và có thể là một chuyến lưu diễn trước Thiên niên kỷ mới. Tuy vậy, “nàng công chúa” vẫn tỏ ra là một cô bé con khi ao ước được bố mẹ cho mình độc lập hơn nữa, dự định trang trí cho ngôi nhà mình, để tóc dài ra, hay thi lấy bằng lái xe vào tháng 9.

Ngoài ra, Billie còn hết sức ngưỡng mộ Madonna và đã được tham gia một vai nhỏ trong phim Evita. Và Billie đã nảy ra ý định hóa trang cho giống Madonna, Billie nói: “Tôi không nghĩ là tôi giống chị ấy, quần áo đã giúp đỡ rất nhiều!”.

Dẫu vậy, Billie vẫn là Billie với cá tính và phong cách riêng. Và chẳng có gì có thể cản bước Billie trong năm 1999 này!

Hãy viết thư cho công chúa nhỏ với địa chỉ:

Offical Billie Fan Club PO Box 170 SWINDON SN 59NX UK.

Tên đầy đủ: Billie Paul Piper

Ngày sinh: 22-9-1982

Sao chiếu mạng: Virgo

Nơi ở: Swindon – UK (Anh Quốc).(1)

=============================

(1) Hà Anh sưu tầm theo Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999.

Chương 16 Người phụ nữ giàu nhất nước Pháp

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Đó là bà Liliana Bettancourt, năm nay 73 tuổi, người thừa kế duy nhất của người sáng lập ra tổ hợp sản xuất mỹ phẩm Oréal là Engène Sehueller. Nhờ mỹ phẩm là loại hàng được tiêu thu nhiều nhất trên thế giới, tài sản của bà Liliane Bettencourt mỗi năm một tăng và năm ngoái bà trở thành người giàu nhất nước Pháp theo bảng xếp loại của tạp chí “Capital”. Mặc dù cuộc khủng hoảng thị trường chứng khoán đã gây thiệt hại ghê gớm cho bà, khiến trị giá tài sản của bà bị giảm từ 77 tỷ franc xuống còn 57 tỷ franc nhưng so với năm 1997 thì tăng thêm được 13 tỷ franc. Và do đó, bà vẫn là người có tài sản lớn nhất nước Pháp. Với tài kinh doanh khôn khéo và năng động của bà, tất cả số tiền khổng lồ bà có trong tay đều sinh lời: với 24 franc, mua một cổ phiếu, chỉ riêng tổ hợp Oréal hồi năm ngoái đã đem lại cho bà 427 triệu franc để sở hữu vùng trồng nho lớn nhất nước Pháp ở Saint Emilion với diện tích kỷ lục là 20 triệu ha.

Trái với cách làm ăn rắc rối, phức tạp của nhiều thành viên khác thuộc “câu lạc bộ tỷ phú Pháp” kết cấu tài sản của bà Liliane Battancourt khá đơn giản: thông qua liên hiệp tài chính Gesporal, bà nắm trong tay 27,38% tổ hợp mỹ phẩm Oréal (14 tỷ franc) và sở hữu trực tiếp 3% (13 tỷ franc) tổ hợp Nestlé, tổ hợp thực phẩm nông nghiệp hùng mạnh nhất thế giới.

Tại sao bà lại tham gia tổ hợp Nestlé của Thụy Sĩ này? Đó là vì những lý do lịch sử: sau khi bố bà qua đời năm 1953, bà thừa kế tổ hợp Oréal và sau khi điều hành tổ hợp này thì bà trở thành cổ đông chính. Năm 1974, đi tìm kiếm đối tác, bà đưa 51% tổ hợp Oréal vào liên hiệp tài chính Gesparal mà trong đó 49% lại thuộc tổ hợp Nestlé. Để đổi lại, bà nhận được 5% cổ phần của tổ hợp Nestlé. Sở dĩ 5% này nay giảm xuống 3% là do bà phải thanh toán trước một phần quyền thừa kế của cô con gái duy nhất của bà là Francois Bettencourt – Meyers.

Không ít người đồn đại là sắp tới đây tổ hợp Oréal của bà sẽ đặt dưới quyền kiểm soát của tổ hợp Nestlé. Tuy nhiên bà luôn cam đoan là bà sẽ suốt đời điều hành tổ hợp Oréal. Song chẳng ai biết bà sẽ quyết định ra sao trong thời gian tới, bởi lẽ kinh doanh là lĩnh vực chứa đầy những xáo động bất ngờ.(1)

===================================

(1) Thanh Quang sưu tầm theo “Capital” Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999.

Chương 15 Khách sạn phụ nữ

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Ở Anh có khách sạn phụ nữ khá độc đáo – khách sạn Lifu. Trước cửa khách sạn có dựng tấm biển đập vào mắt: “Hoan nghênh phụ nữ các nước, không tiếp khách nam”. Nghe nói, đây là khách sạn duy nhất chỉ đón tiếp phụ nữ tại nước Anh.

Chủ khách sạn là Calo, đã từng là một giáo viên. Do bà nhận thấy các phụ nữ độc thân trọ tại khách sạn không tiện, nên bà quyết định bỏ nghề dạy học chuyển sang ngành quản lý khách sạn. Sau khi tốt nghiệp, bà còn bỏ ra thời gian nửa năm đến các khách sạn học tập. Sau khi thu được một số kinh nghiệm, bà đã dùng ngôi nhà cao 4 tầng kiến trúc theo kiểu thời Victoria để mở khách sạn phụ nữ này.

Bà Calo nói: “Nhiều năm nay, những phụ nữ độc thân trọ tại khách sạn thường bị người ta cho là gái điếm, hoặc là một phụ nữ dâm đãng. Do vậy, họ được phục vụ ở khách sạn rất tồi. Thêm vào đó, các phòng khách trong khách sạn thường chật ních nam và nữ. Đối với một phụ nữ trẻ mà nói, tất cả những điều đó đều không thuận mắt, thậm chí cảm thấy không thoải mái. Tôi đã từng tiếp rất nhiều phụ nữ độc thân, họ đều nói trọ ở những khách sạn lẫn lộn nam và nữ thì đành đến các phòng khách lớn và ăn cơm ở trong phòng. Câu nói đó khiến tôi nảy ra ý định mở khách sạn chuyên phục vụ phụ nữ, và cuối cùng đã mở khách sạn này”.

Từ ngày khách sạn khai trương đến nay, đã được các tầng lớp phụ nữ hoan nghênh, hàng ngày khách ra vào tấp nập. Nhiều phụ nữ, sau khi trọ ở khách sạn này, đã phát hiện đấy là nơi vui chơi của họ. Ở đây, phụ nữ độc thân không bị quấy rối tình dục hoặc chọc ghẹo, hoặc bị nhìn trộm… Tất cả phụ nữ trọ ở đây đều được phục vụ tốt, lại còn kết được nhiều bạn cùng chí hướng. Thậm chí, một số phụ nữ theo chủ nghĩa nữ quyền thỉnh thoảng còn tới đây mít tinh.

Thành công về kinh doanh của khách sạn phụ nữ làm cho tiếng tăm của bà Calo lan truyền khắp nơi, và thu được hiệu quả kinh doanh tương đối tốt.(1)

====================

(1) Trần Thanh Hà sưu tầm theo “Thế giới phụ nữ” – TQ và Báo Thế giới phụ nữ số 71 ra ngày 10-7-1999.

Chương 14 Phụ nữ Mỹ có thành công trong kinh doanh không?

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Một phần ba trong số các công ty Mỹ hiện nay nằm dưới quyền các “nữ tướng”. Các nhà điều tra đã nghiên cứu quy mô và sức mạnh kinh tế của gần 8 triệu doanh nghiệp có “thủ trưởng bà” trên toàn nước Mỹ. Các doanh nghiệp này thu nạp hơn 15 triệu công nhân và ngày càng phát triển cả về số lượng lẫn hiệu quả kinh tế. Nghiên cứu còn cho thấy tốc độ tăng trưởng của các công ty này còn cao hơn tốc độ trung bình của các doanh nghiệp toàn liên bang và khả năng chính không hề thua kém các doanh nghiệp có các “sếp nam”.

72% các doanh nghiệp có “sếp nữ” chủ yếu tập trung ở 2 ngành công nghiệp: dịch vụ và buôn bán. Tuy nhiên, các nữ doanh nghiệp không chỉ dừng lại ở đó, họ bắt đầu tham gia mọi lĩnh vực của nền kinh tế bao gồm nông nghiệp, xây dựng, sản xuất, giao thông vận tải và viễn thông với quy mô ngày càng tăng.

Năm ngoái, tạp chí “American Working Woman” đã tiến hành điều tra để tìm ra nơi nào trên nước Mỹ thực sự là “đất dụng võ” của các doanh nghiệp nữ.

Thành phố có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất và số lượng các doanh nghiệp nữ thành đạt nhất là Boston. Các doanh nghiệp nữ ở đấy hoạt động thành công trên các lĩnh vực: công nghệ tin học, dụng cụ y tế và các dịch vụ môi trường. Xếp thứ hai là thành phố New York, nơi có số lượng nữ doanh nghiệp lớn nhất liên bang với con số 1 triệu, bao gồm các dịch vụ y tế, xuất bản, ăn uống và sản xuất quần áo. Nơi có nhiều chương trình hỗ trợ của chính quyền dành cho các công ty dưới quyền các “sếp” nữ, nhất là thành phố Columbus. Các công ty này chủ yếu vận chuyển hàng hóa bằng xe tải và sản xuất các phụ tùng xe hơi. ở thành phố San Francisco, phụ nữ khởi đầu sự nghiệp kinh doanh của mình luôn nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ của Tổ chức doanh nghiệp nữ bang và của các “bà chủ” công ty kỳ cựu. Lĩnh vực hoạt động của họ thường là trong ngành máy tính và một số công nghệ hiện đại khác. Đứng thứ năm trong danh sách là Philadenphia nơi phụ nữ thể hiện khả năng của mình trong buôn bán và dịch vụ. Tiếp đến Chicago là thành phố có tới 5% các dự án của Chính phủ do phái yếu triển khai, chủ yếu ở các ngành giáo dục, y tế và cho vay vốn. Còn các lĩnh vực điện tử và cầu đường lại là “đất làm ăn” của các nữ doanh nghiệp thành phố Indianapolis. ở Los Angeles, phụ nữ quản lý khá thành công trong công nghiệp điện ảnh và may mặc, và ở Baltimore là các ngành hóa chất, dịch vụ y tế và giáo dục. Đứng cuối danh sách là San Diego nơi phụ nữ điều hành thành thạo các văn phòng du lịch và các cửa hàng.

Tạp chí “Working Woman” hàng năm cũng đưa ra danh sách 5 doanh nghiệp nữ thành công nhất dựa vào doanh thu hàng năm của công ty. 50 công ty thành công nhất có tổng doanh thu lên tới 18 tỷ USD, trong đó có 43 công ty có thu nhập từ 100 đến 500 triệu USD, 4 công ty – 1 tỷ USD mỗi năm. Tạp chí này công bố có 19 nữ doanh nghiệp tự lập khởi xướng sự nghiệp của mình, 22 người tiếp tục công việc của cha hoặc người chồng quá cố, 9 người cùng cộng tác với chồng, 11 trong số 50 công ty hàng đầu này hoạt động trong lĩnh vực công nghiệp, 8 công ty ăn uống và thực phẩm. Trong số các nữ doanh nghiệp có 2 người là luật sư, chỉ có 1 người đã tốt nghiệp đại học thương mại và 7 người khác chưa hề bước chân tới cổng trường đại học.

Nữ luật sư Louis được tạp chí “Working Woman” bầu là nữ doanh nhân thành đạt nhất nước Mỹ. Bà lãnh đạo công ty TLC Beatrice sau khi người chồng qua đời cách đây 2 năm. Đây là công ty có tầm cỡ quốc tế lớn nhất do người Mỹ gốc Phi làm lãnh đạo. Donna Stigerwatt với công ty may mặc Jackie International đứng thứ 2 trong danh sách xếp hạng. Bà kế tục sự nghiệp của cha mình từ năm 1978. Công ty này đã bắt đầu sản xuất chủ yếu quần áo từ năm 1930, và hiện nay quần áo lót là thế mạnh của họ. Tiếp theo là Helen Copply, giám đốc Nhà xuất bản chuyên phát hành ở California và Illinois với tờ báo nổi tiếng “San Diego Union Tribune”. Ban đầu Helen làm việc cho tờ báo này, sau đó bà kết hôn với ông James Copply và thay chồng làm lãnh đạo công ty sau khi ông qua đời năm 1973. Đứng thứ 4 là Elma Aldhor, giám đốc hãng sản xuất xe hơi ở Detroit (Michigan). Giống với Helen Copply, bà cũng đứng vào vị trí của chồng từ năm 1983 sau cái chết của ông. Khó có thể tin được rằng bà nội trợ Elma lại có thể đưa doanh thu của công ty từ 35 triệu lên 560 triệu USD hàng năm. Sylvia Mialant trong chiến tranh thế giới thứ hai đã từng làm việc cho CIA, từ năm 1955 bà cùng một người bạn mở công ty Internatinal Protein, chuyên chế biến các sản phẩm từ cá. Năm nay bà 75 tuổi và mới đây bà đã quyết định nhường quyền lãnh đạo cho 4 nhân viên của mình. Cathay Necki, 36 tuổi, là người trẻ nhất trong danh sách. 10 năm trước, cô khởi đầu sự nghiệp của mình ở Huston (Texas). Công ty của cô thu mua dầu và cung cấp cho các trường học, công ty vận tải và các cửa hàng.

A.Welfree là người phụ nữ nổi tiếng nhất trong bảng danh sách. Bà lãnh đạo tổ hợp giải trí nổi tiếng nhất Chicago, bà đảm nhiệm một chương trình Tolk Show trên đài truyền hình. Theo tờ “Working Woman”, có rất ít phụ nữ được bổ nhiệm lên vị trí cao ở những công ty do nam giới lãnh đạo. Đó chính là một trong những lý do ngày càng có nhiều phụ nữ tự lập khởi đầu sự nghiệp kinh doanh của mình(1).

=======================

(1) Hiền Anh sưu tầm theo Báo KHKT-KT Thế giới tháng 6 và 7 năm 1995.

Chương 13 Văn hóa gia đình

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Gia đình là gốc rễ của xã hội, là tế bào của cơ thể xã hội. Tế bào có lành mạnh, hạnh phúc thì đất nước mới an khang, thịnh vượng.

Xã hội ổn định và phát triển luôn cần những gia đình văn minh, tiến bộ, bình yên, những mái nhà che chở ấm êm và hạnh phúc, để con người sống và làm việc góp ích cho đời.

Trong lịch sử phát triển của xã hội loài người, cho đến bây giờ, có 6 kiểu mô hình gia đình tiêu biểu:

1. Loại gia đình “tháp ngà”, gia đình với mô hình khép kín, được xây dựng trên cơ sở lý tưởng hóa cuộc sống. Đó là những cặp vợ chồng mơ mộng và tận hưởng kiểu “một túp lều tranh, hai trái tim vàng”, luôn cặp kè bên nhau và nhấm nháp những kỷ niệm của tình yêu. Mô hình gia đình này thường dễ bị sụp đổ khi cuộc sống vợ chồng có biến đổi, khó khăn. Tình yêu lãng mạn không chấp nhận nổi sự phũ phàng. Nó có thể tắt ngấm sau một lần xung đột vợ chồng.

2. Loại gia đình thứ hai là nếp nhà gia trưởng “trên bảo dưới nghe”: người chồng, người bố áp đặt và cấm đoán sự phát triển nhân cách tự do của các thành viên. Người ta so sánh mô hình gia đình kiểu này như “cây sồi và dây leo trường xuân”. Người chồng là cây sồi sừng sững, là chỗ dựa cho người vợ, là chủ đối với vợ. ở đây không có sự bình đẳng, dân chủ, do đó, kiểu gia đình này thường không hạnh phúc; mối quan hệ vợ chồng chủ yếu là nghĩa vụ, trách nhiệm và vì con cái.

3. Mô hình gia đình “đấu tranh” thể hiện rõ trong các gia đình luôn tranh giành quyền lực, xem ai là chủ gia đình. Cả người vợ và người chồng đều cảm thấy mình xứng đáng là chủ cai quản và áp đặt ý kiến trong gia đình. Ai cũng cảm thấy mình có lý hơn, tài giỏi hơn trong các cuộc tranh cãi. Trong gia đình này, mỗi cớ nhỏ đều là nguyên nhân của các cuộc xung đột. Kỳ lạ thay, mô hình gia đình kiểu này mặc dù không hạnh phúc, song vẫn tồn tại lâu dài.

4. Hay gặp hơn cả là kiểu gia đình “độc lập-liên kết”. Vợ chồng là hai cá thể độc lập cả về kinh tế lẫn về tính cách. Ai cũng quý tự do cá nhân của mình, nên sẵn sàng hy sinh mọi điều (trừ con cái), kể cả chuyện quan hệ yêu đương với người khác. Họ sống biệt lập với nhau trong một mái nhà, chung những đứa con, chung tài sản mà vẫn có quỹ đen. Khen thay họ không mấy khi cãi cọ, to tiếng, mọi điều có thể dàn xếp, hiểu nhau miễn là “đừng có xía vào chuyện của tôi”. Họ có thể sống ly thân với nhau mà hàng xóm cũng chẳng biết. Đây là mô hình gia đình không hạnh phúc và hôn nhân có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.

5. Mô hình gia đình “gia giáo gia phong”, được kế thừa, nuôi dưỡng bởi một truyền thống tốt của ông bà, cha mẹ để lại. Quan hệ vợ chồng và các thành viên theo thứ bậc, tôn ti, nhưng họ vẫn tôn trọng tự do cá nhân. Dòng họ, tổ tiên, ông bà là một giá trị đáng tự hào. Hạnh phúc của họ là noi gương cha ông, dòng họ, hướng thiện, học hành, làm ăn, sống phúc đức.

6. Mô hình gia đình hạnh phúc thể hiện nhiều ở các cặp vợ chồng trẻ là “liên minh thần thánh vợ chồng cả về thể xác lẫn tâm hồn và kinh tế”. Đó là “hôn nhân tình yêu, chia sẻ và trách nhiệm cao”, “hôn nhân giữa các chiến hữu”. vợ chồng dân chủ trên mọi phương diện, giúp đỡ nhau phát triển trình độ văn hóa, thẩm mỹ và cá tính. Tính lãng mạn kết hợp với tính hiện thực, sự say mê và sự tỉnh táo. Mặc dù có khi xung đột, nhưng vì dựa trên nền tảng vững chắc của tình yêu, đạo đức, trách nhiệm, cho nên giông tố qua mau và hạnh phúc lại ngự trị trong gia đình. Đây là mô hình mơ ước và phấn đấu của các cặp uyên ương trẻ.

Cho đến nay, có thể mô tả được 6 kiểu gia đình như vậy, nếu tiếp cận từ góc độ tâm lý xã hội. Mặc dù vậy, ta không được quên rằng, thời đại lịch sử đổi thay và gia đình luôn biến đổi, thậm chí tan vỡ, mất ý nghĩa. Nhưng đơn vị gia đình như một giá trị vĩnh hằng: trải bao biến cố xã hội, bao nhiêu triều đại đổi thay từ khi thoát ra khỏi chế độ quần hôn cộng sản nguyên thủy cho đến tận ngày nay, gia đình vẫn tồn tại vững bền. Ngay ở một số nước tư bản chủ nghĩa phát triển, vật chất dư thừa, khoa học kỹ thuật văn mình, có thời đề cao chủ nghĩa cá nhân, chạy theo lối sống thực dụng, chối bỏ gia đình, sống tự do bừa bãi, nay mới vỡ mộng nhận ra một điều: không thể phá bỏ đơn vị gia đình. Phá bỏ gia đình cũng có nghĩa là tự sát. Phải quay về xây dựng nền tảng gia đình để cứu nguy cho sự bế tắc của cá nhân và xã hội.

Tại sao vậy?

Bởi lẽ, sự hình thành gia đình là một lịch sử tiến hóa tự nhiên. Xưa nay, gia đình vẫn là “Tổ ấm”, là “Ngôi Nhà của Mình” như con chim có tổ. Từ xưa đến nay, bao giờ gia đình cũng là đơn vị cơ bản tạo nên xã hội: nó thực hiện chức năng kinh tế, sinh học và giáo dục con người. Gia đình là nơi các thành viên hợp tác với nhau trong lao động sản xuất làm ra của cải để nuôi sống mình và xã hội; nơi sinh con đẻ cái để duy trì nòi giống; nơi nuôi dưỡng giáo dục và hoàn thiện nhân cách con người.

Gia đình là mái nhà, là ngọn lửa ấm, thức ăn và những con người sum vầy vui sống. Một cộng đồng đặc biệt của những con người cùng huyết thống (cha con, anh em), một liên mình thần thánh giữa hai người khác giới (vợ chồng) tự nguyện. Những đứa trẻ lang thang bụi đời, không cha không mẹ, không gia đình là một bất hạnh lớn nhất của loài người. Sự trống vắng hơi ấm gia đình, thiếu tình mẫu tử là một thiệt thòi hơn thế nữa, nó thường gây ra khủng hoảng khó bề khắc phục được.

Gia đình là nơi bảo tồn, giữ gìn, truyền thụ văn hóa của dân tộc và thời đại, cái bệ phóng để con người bước vào đời, bay cao, bay xa.

Gia đình là nơi sinh ra ta, nuôi dưỡng ta và chi phối toàn diện đến sự phát triển nhân cách mỗi chúng ta, quy định nội dung, đường hướng, những khát vọng và ước mơ của mỗi chúng ta.

Cái gì là căn bản, gốc rễ tạo nên cốt cách gia đình, để gia đình là tổ ấm, là ngôi nhà hạnh phúc đầy ắp tiếng cười và tình yêu thương?

Đó là văn hóa gia đình, là nếp nhà, gia phong, gia giáo, gia huấn truyền thống đã xây dựng nền tảng cho sự phát triển nhân cách. Đây là lý do giúp chúng ta hiểu tại sao trong cộng đồng dân tộc, qua các thời kỳ lịch sử, những nhân tài có công với đất nước phần đông đều xuất thân từ những gia đình gia giáo, từ những dòng họ có bề dày truyền thống văn hóa. Điều này cũng giải thích tại sao trong lịch sử nước ta có nhiều gia đình có hai, ba, bốn thế hệ nối tiếp nhau cống hiến tài năng, sức lực cho đất nước.

Điều đáng nói là lớp trẻ, lớp thanh niên ngày nay thường chỉ thấy gia đình là “nền tảng vật chất sinh học” của nó mà không hiểu rõ cốt cách văn hóa tinh thần, cái hồn của gia đình. Khi hỏi về mô hình lý tưởng để phấn đấu là gì, chúng ta chỉ nghe được câu trả lời dí dỏm: “Sao cho có được Một – Hai – Ba – Bốn là tuyệt vời”. Đó là “một vợ, hai con, nhà ba tầng, xe bốn bánh”. Sự xâm nhập của lối sống thực dụng chạy theo đồng tiền bằng bất cứ giá nào đã làm xói mòn, hoen ố, thậm chí đánh mất bản sắc văn hóa truyền thống của gia đình. Họ cho rằng, gia đình là một căn hộ mà mọi thành viên chung sống ở đó phải có đầy đủ tiện nghi vật chất như xe máy, ti vi màu, đầu video, máy nghe nhạc CD rồi máy vi tính đời mới.

Không ai phủ nhận vai trò của các tiện nghi đó – những sản phẩm của trí tuệ con người, của thời đại văn minh đã làm thỏa mãn nhu cầu của con người, trau dồi các năng lực cảm thụ văn hóa… nhưng thực tế thật phũ phàng và đau xót: trong căn nhà chứa đầy đủ tiện nghi đắt tiền cao sang ấy là những con người không có văn hóa, thiếu nhân cách. Do đó, chỉ cần có một xung đột vợ chồng, khủng hoảng tình cha con thì cả tòa nhà năm tầng cũng có nguy cơ sụp đổ. Có khi tiền mất tật mang, vợ chồng chia ly, con cái tan đàn xẻ nghé. Không phải do thiếu tiền, thiếu ăn, không phải do không thành đạt vẻ vang bằng người… mà cái chính là nếp nhà đã mục nát, đạo đức gia phong hoen ố. Bởi vì, một điều thật đơn giản, tiện nghi chỉ là phương tiện để con người sử dụng, có thể mua sắm ngay nếu có tiền; còn văn hóa gia đình thì phải vun trồng, chọn lọc, tập luyện và trau dồi, không thể một sớm một chiều mà có được. Một nhà có thể giàu lên nhanh chóng sau một đêm nhưng để có gia phong mẫu mực, đạo đức gia đình thì phải hàng chục năm, hàng thế hệ. Thực tế trong xã hội ta hiện nay không thiếu những gia đình sống trong căn nhà to, đầy đủ tiện nghi sang trọng, con người ăn mặc đúng mốt, đẹp đẽ mà bất hạnh, đối xử với nhau thô bạo, phi đạo đức. Bởi vì ở đó, những nề nếp căn bản, những chuẩn mực đạo đức tiến bộ không còn, thay vào đó là sự hoành hành của thói ích kỷ, lai căng vô đạo, vô tình của văn hóa đen.

Văn hóa gia đình Việt Nam hiện này phải là sự chung đúc của văn hóa truyền thống kết hợp với tiếp thu, lĩnh hội những giá trị mới của gia đình hiện đại. Trong tình hình hiện nay, phải cố mà giữ gìn và phát huy những nét văn hóa đã thành truyền thống như:

– Tục thờ cúng tổ tiên, uống nước nhớ nguồn.

– Lòng hiếu đễ với cha mẹ.

– Tình nghĩa vợ chồng thủy chung, “thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”. Người phụ nữ mới nhưng vẫn trau dồi tứ đức: Công, dung, ngôn, hạnh.

– Tình “anh em như thể tay chân”, “chị ngã em nâng”, “môi hở răng lạnh”, “máu chảy ruột mềm”.

– Truyền thống tôn sư trọng đạo, “tiên học lễ, hậu học văn”.

– Phương pháp “dạy con từ thuở còn thơ”, “bé không vin, cả gẫy cành”, “phải biết trên kính dưới nhường”, “đi thưa về bẩm”.

– Quan hệ với xóm giềng “tối lửa tắt đèn có nhau”, đoàn kết giúp nhau trong lao động và phát triển…

Đây là những chuẩn mực đạo đức vẫn chưa lỗi thời mà còn thấm đậm chất nhân văn cao cả, thể hiện khát vọng vươn tới cái chân, cái thiện, cái đẹp của con người. Bên cạnh đó, chúng ta cũng phải thừa nhận rằng có những giá trị mới của gia đình hiện đại cần phải tiếp thu, đó là:

– Tôn trọng cá tính và tự do cá nhân trên cơ sở pháp luật và chuẩn mực đạo đức xã hội.

– Quan hệ dân chủ và bình đẳng giữa các thành viên. Phong cách gia trưởng “trên bảo dưới nghe”, áp đặt con người tuân theo chuẩn mực đạo đức bảo thủ của lễ giáo phong kiến đã lỗi thời, cần phải loại trừ.

– Mỗi cá nhân đều tự khẳng định mình một cách mạnh mẽ và xu hướng độc lập về kinh tế đã trở nên phổ biến. Đặc điểm này làm cho quỹ thời gian để các thành viên trong gia đình sum họp tâm tình: vợ chồng ít gần nhau, con cái xa cha mẹ, người già cô đơn…

Muốn có một gia đình gia giáo, hạnh phúc, một vấn đề trung tâm là phải giáo dục, rèn luyện năng lực ứng xử có văn hóa phù hợp với các chuẩn mực đạo đức truyền thống cũng như yêu cầu của xã hội hiện đại, ứng xử phù hợp với quy luật tâm sinh lý của con người. Ngày nay, con người và gia đình trong xã hội hiện đại luôn bị tác động mạnh mẽ của kinh tế thị trường, của sự phát triển khoa học và công nghệ, đồng thời luôn bị chi phối bởi những mối quan hệ xã hội phong phú, đa dạng và luôn biến đổi. Nghĩa là, các thành viên của gia đình luôn được đặt vào những tình huống khó xử, đó là:

– Khó xử trong quan hệ vợ chồng.

– Khó xử trong giáo dục con cái.

– Khó xử trong quan hệ với cha mẹ đẻ, ông bà, người thân, láng giềng.

Những tình huống đời thường mà rất phức tạp, nếu không có năng lực ứng xử tốt thì “cái sảy nảy cái ung” dẫn đến nguy hại khôn lường. Muốn ứng xử thành công, bạn cần phải có một trình độ văn hóa nhất định, có kiến thức phổ thông về tâm lý học ứng dụng, về sinh lý học, sư phạm và đạo đức học.

« Về Lại Trang TrướcXem Tiếp Trang Sau »

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.