" Đừng đứng một chỗ rồi sợhãi – Cứ đi sẽ có đường – Never Stop Action "

Clip 2 – Loạt Clip 3000 câu học 3000 từ Anh ngữ cốt lõi

Filed under: Phổ biến kiến thức — tonyfan @

Bạn có biết rằng khi học từ vựng tiếng Anh thì không cần phải cố gắng nhớ tất cả các từ ? Thật ra bạn chỉ cần nhớ và dùng tốt những từ có tần suất sử dụng thường xuyên, được gọi là CORE VOCABULARY (từ vựng cốt lõi) — chỉ chiếm 5% lượng từ được in trong các cuốn từ điển. Nó chính là 3000-4000 từ được dùng PHỔ BIẾN nhất trong tiếng Anh, là nền tảng để xây dựng hệ thống từ vựng trong tiếng Anh. Nắm được chúng, bạn có thể hiểu đến 95% những cuộc giao tiếp hoặc các tài liệu mà bạn đọc và bạn không còn phải lo lắng gì nhiều trong việc học tất cả các kỹ năng: nghe, nói, đọc, viết.

Loạt Clip tuyển tập 3000 câu Anh ngữ bao quát đầy đủ 3000 từ Anh ngữ thông dụng này sẽ giúp bạn mau chóng nắm bắt hệ thống từ vựng Anh ngữ Cốt lõi.

Clip 1 – Loạt Clip 3000 câu học 3000 từ Anh ngữ cốt lõi

Filed under: Phổ biến kiến thức — tonyfan @

Bạn luôn tìm mọi cách để học và nhớ được càng nhiều từ càng tốt?  Bạn đã cố gắng hết sức nhưng nhận thấy càng học lại càng quên hầu hết những từ vựng bạn đã cố gắng học, kể cả khi đã viết đi viết lại thật nhiều lần cho nhớ?

Và sau nhiều cố gắng học từ không thành, bạn cho rằng kết quả đó là do: trí nhớ của bạn thật kém; bạn không có năng khiếu học tiếng Anh; hay tiếng Anh rất khó chinh phục.

Vấn đề của bạn hoàn toàn không do lý do nào nêu ở trên cả, mà nguyên nhân chính là:

1. Bạn chưa có phương pháp học đúng vì bạn chưa hiểu cơ chế hoạt động của trí nhớ.

2. Bạn chưa biết rằng khi học từ vựng tiếng Anh thì không cần phải cố gắng nhớ tất cả các từ. Bạn chỉ cần nhớ và dùng tốt những từ có tần suất sử dụng thường xuyên, được gọi là CORE VOCABULARY (từ vựng cốt lõi) – chỉ chiếm 5% lượng từ được in trong các cuốn từ điển. Nó chính là 3000-4000 từ được dùng PHỔ BIẾN nhất trong tiếng Anh, là nền tảng để xây dựng hệ thống từ vựng trong tiếng Anh. Nắm được chúng, bạn có thể hiểu đến 95% những cuộc giao tiếp hoặc các tài liệu mà bạn đọc và bạn không còn phải lo lắng gì nhiều trong việc học tất cả các kỹ năng: nghe, nói, đọc, viết.

Khi bạn hiểu rõ 2 nguyên nhân trên, bạn sẽ có 1 kế hoạch vô cùng rõ ràng để học, và lưu giữ các từ vựng đó vĩnh viễn trong trí nhớ của bạn.

Loạt Clip tuyển tập 3000 câu Anh ngữ bao quát đầy đủ 3000 từ Anh ngữ thông dụng này sẽ giúp bạn mau chóng nắm bắt hệ thống từ vựng Anh ngữ Cốt lõi.

Tìm hiểu thêm về : Các bí quyết lưu loát Anh ngữ

Đạođức kinh – Lão Tử

Filed under: Truyện chia sẻ — tonyfan @

Truyện chia sẻ ở Blog là sản phẩm trí tuệ của nhiều tác giả. Vì nhiều lý do, Blog chưa liên lạc được với các tác giả để xin phép đăng tải. Xin vui lòng lượng thứ. Truyện chia sẻ để giúp mọi người review, tham khảo. Bạn đọc có điều kiện hãy tìm mua và đọc sách xuất bản vừa đẹp vừa bảo vệ mắt vừa để ủng hộ và tri ân đến các tác giả viết sách. Trân trọng cảm ơn !

Có một vật hỗnđộn mà thành trước cả trờiđất. Nó yênlặng, vôhình, đứng một mình mà không thayđổi vĩnhcửu, vânhành khắp vũtrụ không ngừng, cóthể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiênhạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên cho nó là đạo. Đạo mà diễntả được thì đó không còn là đạo bất biến nữa, tên mà gọira được thì đó không còn là tên bất biến nữa.

(Ta gọi tiếng “trâu” để chỉ con trâu là do quyước từ xưa đến nay, tiếng “trâu” không phải là tên bất biến. Nếu từ xưa ta quyước gọi tiếng “bò” để chỉ con trâu thì ta sẽ gọi con trâu là “bò”. Đạo thì không như vậy. Đạo bất biến nên ta khôngthể diễntả rõràng được, chỉ cóthể dùng trựcgiác để hiểu).

Đạo trời không tranh mà khéo thắng, không nói mà khéo đáp, không gọi mà vạn vật tự chuyểnđộng, bìnhthản vôtâm mà khéo sắpđặt mọi việc. Đạo trời không thiênvị ai, luôn giúpđỡ cho người lươngthiện. Lưới trời lồnglộng, tuy thưa nhưng khó lọt (Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất thất).

Không tên là gốc trời đất, có tên là mẹ vạn vật. Đạo trời ví như cánhcửa khépmở, vạn vật từ đó đi ra rồi lại trởvề đó. Đạo có tínhchất trừutượng, nó không có hìnhthù cụthể, không thể nắm rõ, không sáng ở nơi rựcrỡ, không mờ ở nơi tốităm và cũng không có tiếngđộng. Đạo vĩnhviễn không có tên gọi. Vạn vật chuyểnđộng theo một vòngtròn khépkín. Tấtcả bắtđầu từ “có”, có lại bắtđầu từ “không”. Lờinói hợp đạo nghe như ngượcđời.

Đạo lớn bị bỏ rồi mới có nhânnghĩa, mưutrí xuấthiện rồi mới có trángụy, giađình bấthòa rồi mới sinhra hiếuthảo, nướcnhà rốiloạn rồi mới có tôitrung. Đạo ứcchế vật cao, nângđỡ vật thấp. Đạo trời lấy chỗ thừa mà đắpvào chỗ thiếuhụt. Đạo người thì lấy của người nghèo mà thêm cho người giàu, đây chính là nguồngốc của sựhỗnloạn. Người khônngoan chỉ muốn một điều là không muốn gì cả.

Trời có đạo mà xanh, đất có đạo mà yên, thần có đạo mà linh, biển nhờ có đạo mà đầy, vạn vật có đạo mà thành, đếvương có đạo mà được thiênhạ.

Lời nói chânthật thì không hoamỹ, lời nói hoamĩ thì không chânthật. Người thiện thì không mắc lỗi nên không cần phải biệnbạch, người nào phải biệnbạch cho mình là người “không thiện”. Người biết thì không nói, người nói là người không biết [tri bất ngôn, ngôn bất tri].

Người ta sinhra thì mềmyếu mà khi chết thì cứnglại. Thảomộc sinhra thì mềmdịu mà khi chết đi thì lại khôcứng. Cho nên cứngrắn, cáugiận là biểuhiện của chết, mềmyếu, khiêmnhường là dấu hiệu của sống. Binh mạnh thì không thắng, cây cứng thì lại bị chặt. Cứng mạnh thì phải ở dưới, mềmyếu lại được ở trên.

Răng cứng thì chóng gãy, lưỡi mềm thì bềnlâu

Mạnh về dám làm [canđảm, cươngcường] thì chết, mạnh về không dám làm [thậntrọng, nhunhược] thì sống. Hai cái đó cùng là mạnhmẽ, mà một cái thì được lợi, một cái lại bị hại; ai mà biết được tạisao trời lại ghét cái quảcảm, cươngcường ? Danhdự với sinhmệnh, cái nào mới thậtsự quý ? Người khônngoan không baogiờ vì trọng cái danhhão mà xem nhẹ tínhmạng mình.

Lờihứa dễdàng thì khó tin, người nào cho việc gì cũng dễ làm thì sẽ gặp nhiều cái khó. Cho nên người hiểu đạo coi việc gì cũng khó mà rốtcuộc không gặp cáigì khó. “Không” có nghĩa là “không có gì” nhưng phải “có cáigì” thì mới có cái “không có”. Trong tựnhiên, ngaycả những việc khókhăn nhất cũng cóthể thựchiện theo cách dễdàng, việc lớn thànhtựu từ những hànhđộng nhỏ hơn. Người khônngoan đạt những thànhtựu vĩđại là nhờ biết chia nhỏ hànhđộng của mình.

Cái gì ở yên thì dễ nắm, giòn thì dễ vỡ, nhỏ thì dễ phântán. Ngănngừa sựtình từ khi chưa manhnha, trịloạn từ khi chưa thành hình. Cây lớn sinhra từ một cái mầmnhỏ; tháp cao chín tầng khởiđầu từ một sọt đất, đi xa ngàn dặm bắtđầu từ một bước chân. Thường gần tới lúc thànhcông thì lại dễ thấtbại, vì không cẩnthận như lúc banđầu, dè sau như trước thì không hỏng việc.

Người hiểu đạo trị thiênhạ theo chínhsách “vôvi” (taking no action), luôn giữ tháiđộ điềmđạm. Xem cái nhỏ cũng như cái lớn, cái ít như nhiều, lấy đức báo oán. Giảiquyết việc khó từ khi còn dễ, thựchành việc lớn từ khi còn nhỏ [vì việc khó trong thiênhạ khởi từ chỗ dễ, việc lớn khởi từ nhỏ]. Cho nên người đắcđạo trướcsau không làm việc gì lớn mà thựchiện được việc lớn. Người đắc đạo làm việc mà không tưlợi.

Trờiđất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm; thánhthần bất nhân, coi trămhọ như chó rơm [Luật thiênnhiên không có tìnhthương của conngười, cứ thảnnhiên, vôtâm với vạn vật, mùaxuân tươi tốt, mùađông điêutàn…].

Khoảng giữa trờiđất như cái ốngbễ lòrèn; hưkhông mà không kiệt, càng chuyểnđộng hơi lại càng ra. Càng nói nhiều lại càng khốncùng, không bằng giữ sựyêntĩnh.

Người giảndị nhất thì không phải là người giảndị

Người khiêmtốn nhất thì không phải là người khiêmtốn – Lão Tử

Muốn cho vật gì thurút lại thì tất hãy mởrộng nó ra đã. Muốn cho ai yếu đi thì tất hãy làm cho họ mạnh lên đã. Muốn phếbỏ ai thì tất hãy đềcử họ lên đã. Muốn cướp lấy vật gì thì tất hãy cho đã. Hiểu như vậy là sâukín mà sángsuốt. Vì nhunhược thắng cươngcường.

Người đánh xe giỏi không xôngbừa tới trước. Người chiếnđấu giỏi không giậndữ, khéo thắng địch là không tranh với địch, khéo dùng người là hạ mình ở dưới người. Đó là cái đức của sự không tranh, đó là cái khéo của sự dùng người, đó là hợp với chỗ cùngcực của Đạo Trời.

Ngũ sắc làm ngườita mờmắt; ngũ âm làm ngườita ùtai; ngũ vị làm ngườita têlưỡi, hưởngthụ làm cho ngườita mêmuội, vàngbạc làm cho hànhvi ngườita xấuxa. Cho nên bậc đắcđạo cầu nobụng mà không cầu vuimắt, bỏ cái xaxỉ, đadục mà chọn cái chấtphác, vô dục. Bậc đắcđạo bận áo vảithô mà ôm ngọcquý trong lòng.

Trời đất vĩnhcửu. Trờiđất vĩnhcửu được là vì không sống riêng cho mình, nên mới trườngsinh được.

Người đắcđạo đặt thân mình ở sau mà thân lại được ở trước, đặt thân mình ra ngoài mà thân mới còn được. Như vậy chẳngphải vì họ không tưlợi mà thành được việc riêng của mình ư?

Người cực khéo thì dường như vụng. Người nói giỏi thì dường như ấpúng. Cửđộng thì thắng được lạnh. Nhưng yêntĩnh thì thắng được nóng. Vậy cứ thanhtĩnh thì mọi vật sẽ đâu vào đấy.

Người quântử gặp thời thì mặc áogấm mà ngồi xengựa, không gặp thời thì mặc áo vảithô mà đi chân đất. Người tốt thậtsự không ýthức được tính thiện trong việclàm của mình, tráilại kẻ dạidột (the foolish) luôn cốgắng tỏra là mình tốt.

Không trọng ngườihiền để dân không tranh, không quý củahiếm để dân không trộmcắp, không phôbày cái gợi hammuốn để lòng dân không loạn.

Chínhtrị của thánhnhân là làm cho dân lòng thì hưtĩnh, bụng thì no, không hammuốn, không tranhgiành, xương thì mạnh.

Khiến cho dân không biết, không muốn, bọn thôngminh, mưutrí thì không dám hànhđộng. Theo chínhsách “vô vi” thì mọiviệc đều yênổn.

Không học thì không phải lo. Đem cái hữuhạn xét cái vôhạn, há chẳng phải là ngốc lắm sao? Càng theo học thì mỗi ngày dụcvọng, lòng “hữu vi” càng tăng, theo đạo thì mỗi ngày dụcvọng càng giảm, lòng “vô vi” càng tăng.

Conngười có ba vậtbáu mà tôi ômgiữ cẩnthận, một là lòng nhânái, hai là tính tiếtkiệm, ba là không dám đứng trước thiênhạ. Vì nhânái mà sinhra dũngcảm, vì tiếtkiệm mà sinhra sungtúc, rộngrãi, vì không dám đứng trước thiênhạ mà làm chủ được thiênhạ.

Nếu không nhânái mà mong được dũngcảm, không tiếtkiệm mà mong được rộngrãi, không chịu đứng sau mà tranh đứng trước người thì tất hỏngviệc. Trời muốn giúp ai thì cho người đó lòng nhânái để tự bảovệ, lấy lòng nhânái mà giúp người đó.

Người sángsuốt nghe đạo thì cốgắng mà thihành, người thường nghe đạo thì nửa tin nửa ngờ, người tốităm nghe đạo thì cườirộ. Nếu không cười thì đạo đâu còn là đạo nữa ?!

Vật cực mềm mà lại thắng được vật cực cứng [nước chảy đá mòn]. Nước là vật cực mềm, nó luôn tìm chỗ thấp mà tới [khiêmnhường], ngày đêm chảy không ngừng, bốclên thì thành mưa, chảy xuống thì thành sôngrạch, thấmvào lòngđất để nuôi vạn vật. Nó không ngừng biếnđổi, lại sinhra mọiloài. Nó không tranh với ai, lựa chỗ thấp mà tới, gặp cái gì cản thì nó uốnkhúc mà tránhđi, cho nên đâu nó cũng tới được. Đạo cũng ví như nước vậy.

Yếu thắng được mạnh, mềm thắng được cứng, ai cũng biết như vậy nhưng không ai thựchành được.

Vật bénnhọn thì dễ gẫy. Giữ cho chậu đầy hoài, chẳng bằng thôi đi; con dao cố mài cho bén thì lại không bén lâu. Nghèohèn chính là gốc của giàusang. Vàng ngọc đầy nhà [kim ngọc mãn đường], sao mà giữ nổi ? Nên biết khi nào là đủ [tri túc]. Giàu mà kiêucăng, khoekhoang là tự rướchọa vào thân.

Ba mươi nanhoa cùng quivào một cái bánhxe, nhưng chính nhờ khoảng trốngkhông trong cái bánh mà xe mới dùng được. Nhồi đấtsét để làm chén bát, nhưng chính nhờ cái khoảng trốngkhông ở trong mà chénbát mới dùng được. Đục cửa, cửa sổ để làm nhà, chính nhờ cái trống không đó mà cửa nhà mới dùng để ravào được, nhờ có cửasổ mà nhà không tối. Vậy ta tưởng cái “hữu” [bánh, chén bát, nhà] có lợi cho ta mà thựcra cái “vô” mới làm cho cái “hữu” có ích.

Vinh hay nhục thì lòng cũng sinhra rốiloạn, sợ vạ lớn thì sinhra rốiloạn. Là vì vinh thì được tôn, nhục thì bị hèn; được thì lòng rốiloạn [mừngrỡ mà!]; mất thì lòng rốiloạn [rầurĩ mà!]; cho nên mới bảo là vinh, nhục sinhra rốiloạn. Vậy phải làmsao ? Chúngta sỡdĩ sợ vạ lớn là vì chúngta có cái thân. Nếu chúngta quên cái thân mình đi, thì còn sợ gì lòng rốiloạn nữa ?!

Chonên người nào coitrọng sự hysinh thân mình cho thiênhạ, thì cóthể tincậy vào kẻ đó được.

Người nào giữ được đạo thì không tựmãn, không cốchấp, cũng không tựái. Vìvậy nên mới cóthể bỏ cái qua cái cũ mà chấpnhận cái mới được. Khi xemxét sựvật, không được quên mặt đốilập của nó. Nghĩ đến cái hữuhạn thì đừng quên cái vôhạn.

Đứng một chân thì khôngthể đứng được lâu, giang chân ra thì khôngthể đi được, tự biểuhiện thì không baogiờ chóilọi, tự kểcông thì không có công, tựphụ thì chẳng khuyênbảo được ai, kẻ vẽ rắn thêm chân thì không trườngtồn. Tháiđộ đó được vínhư thức ăn thừa, ungnhọt, ngườingười đều ghét. Thiên bất dung gian.

Cho cáiđẹp là đẹp dođó mới có cái xấu; cho cái thiện là thiện do đó mới có cái ác. Là vì “có” và “không” sinhra lẫnnhau, “dễ” và “khó” tạonên lẫnnhau, cao thấp dựavào nhau mà tồntại.

Biết người là khôn, tự biết mình là người sángsuốt. Thắng được người là có sức mạnh, thắng được mình là kiêncường. Biết thếnào là đủ là người giàu; biết gắng sức là người có chí. Kẻ nào không rời bỏ những điều trên thì sẽ được lâudài, chết mà không mất là trườngthọ. Người hiểu đạo làm việc tuântheo quyluật tựnhiên, chỉ làm những việc cầnthiết cho bảnthân.

Hồnnhiên vôtư, vôdục như đứatrẻ mới sanh là có đứcdày, ai cũng yêuquý. Đứatrẻ mới sinh độctrùng không chích, mãnhthú không ăn thịt, ácđiểu không vồ. Xương yếu gân mềm mà tay nắm rất chặt, suốt ngày gàohét mà giọng không khản, như vậy là khí cực hòa.

Tuyệt thánh, bỏ mưutrí dân lợi gấp trăm; dứt nhân bỏ nghĩa, dân trở nên hiếuhòa; dứt tríkhôn, bỏ lợilộc, không còn trộmgiặc

Ba cái đó (mưutrí, nhânnghĩa, xảolợi) vì chỉ là cái vẻ bênngoài không đủ để trị dân nên phải bỏ; khiến cho dân quy về điều này: ngoài thì mộcmạc, trong thì giữ sự đơngiản, giảm tưtâm bớt dụcvọng mới là tíchcực.

Đạo trời không thiênvị ai, luôn banơn cho người có đức – Lão Tử

Giọng kínhtrọng khác với giọng xemthường bao nhiêu ? Thiện với ác khácnhau như thếnào ? Cái mọi người sợ ta không thể không không sợ. Vũtrụ thật rộnglớn, khôngthểnào hiểu hết được.

Mọingười hớnhở như dự bữatiệc lớn, như mùaxuân dạochơi; bậc đắcđạo điềmtĩnh, không lộ chút tìnhý gì như đứa trẻ chưa biết gì, thảnnhiên mà đi như không có nơi để về. Mọi người có thừa, riêng bậc đắc đạo như thiếuthốn, trong lòng thì trốngrỗng! Mọi người đều có chỗ để dùng, riêng bậc đắc đạo luôn bảothủ. Người hiểu đạo khác người mà quý mẹ của muôn loài (tức đạo).

Vạn vật tuầnhoàn, trong dương có âm, âm cực dương sinh, có sinh ắt có tử, trăng tròn trăng khuyết. Vạn vật biếnđổi rồi trởvề với đạo. Từ xưa đến nay, đạo tồntại hoài, nó sángtạo ra vạn vật. Chúngta do đâu biết được vạn vật ? Là nhờ đạo.

Có câu: “Khiêmtốn là gốc của caoquý”. Người khônngoan giữ lấy đạo làm phéptắc cho thiênhạ. Không tự biểuhiện cho nên mới sángtỏ, không tự cho là phải nên mới chóilọi, không tự kểcông nên mới là có công, không tựphụ cho nên mới hơn người. Vì không tranh với ai nên không ai tranh với mình được.

Có câu: “Cong (chịu khuấtphục) thì sẽ được bảotoàn”, há phải hưngôn! Nên chânthành giữ lấy đạo mà về với nó. Trong trờiđất có bốn cái vĩđại là Đạo, tựnhiên, trờiđất và conngười. Luật conngười nên bắtchước tựnhiên, luật tựnhiên bắtchước luật của trờiđất, luật trờiđất bắtchước Đạo.

Ít nói thì hợp với tựnhiên. Cơn gió lớn không thể thổi suốt buổisáng, cơn mưa lớn không kéo dài suốt ngày. Ai làmra những cái ấy? Chính là do trờiđất. Trờiđất còn khôngthể lâu được, huốngchi là conngười ? Người hiểu đạo biết rằng không ai cóthể đoán trước những gì tươnglai nắmgiữ.

Vũkhí là vật gây losợ, ai cũng ghét cho nên người hiểu đạo không dùng binhkhí. Chỉ dùng đến nó khi bất đắc dĩ, khi bảovệ hòabình, mà dùng đến thì điềmđạm là hơn cả. Chiếnthắng mà vuimừng tức là thích giết người. Thích giết người thì không trị được thiênhạ. Chỗ nào đóng quân thì gaigóc mọc đầy. Sau cuộc chinhchiến tất có mấtmùa.

Việc lành thì trọng bên trái, việc dữ thì trọng bên phải. Giếthại nhiều người thì nên lấy lòng thươngtiếc mà khóc, chiếnthắng thì nên lấy tanglễ mà xử. Thắng mà không bức người, vì vật mạnh thì có lúc suy. Nếu không như vậy thì là trái Đạo. Trái Đạo thì sớm bị tiêudiệt. Trị nước phải được tiếnhành cẩnthận, giống như việc nấu cá nhỏ. Người khônngoan làmviệc mà không baogiờ xảotrá, tưlợi.

LÃO TỬ

Lão Tử tức Thái Thượng Lão Quân là một nhà tưtưởng vĩđại của TrungHoa cổđại, là người sánglập trườngphái Đạogia (đạo Lão). Ông tên thật là LýNhĩ, tên thường gọi là lão Đam, người làng Khúc Nhân, hương Lệ, nước Sở. Ông làm chứcquan giữ sách nhà Chu, học rộng biết nhiều, sau về quê ở ẩn. Tươngtruyền, trướckhi về ở ẩn đến cửaquan, viênquan coi cửa là Doãn Hỉ bảo:”Ông sắp đi ở ẩn, ráng vì tôi mà viết sách để lại”. Thế là Lão Tử viết một cuốnsách chỉ gồm khoảng năm ngàn chữ bàn về “Đạo” và “Đức” (tức ĐạoĐức Kinh). Viết xong rồi bỏ đi, về sau không ai còn nghe đến, không biết sống chết ra sao.

Tươngtruyền, KhổngTử qua Chu thăm Lão Tử. Lão Tử cởi trâu ra tận đầu làng đón Khổng Tử. Hai người đàmđạo vớinhau trong ba ngày về Đạo. Đến khi chiatay, Lão Tử bảo với Khổng Tử rằng: “Những người ông nói đó, thịt xương đều nát cả rồi, chỉ cònlại lời của họ mà thôi. Tôi nghe nói người giàusang tiễnnhau bằng vàngbạc, người nhân tiễnnhau bằng lờinói. Tôi không phải là người giàusang, tạm coi mình là người nhân mà tiễn ông bằng lời này: Người buôn giỏi thì giấu kĩ vật quý, xem ngoài như không có gì; người đức cao thì tướngmạo như nguđộn. Ông nên bỏ cái khí kiêucăng, cái lòng đadục, cái vẻ hămhở cùng cái chí quá hăng của ông đi, những cái đó không có ích gì cho ông đâu. Tôi chỉ khuyên ông có bấy nhiêu thôi”

Khổng Tử về đến nhà suốt ba ngày không ra khỏi cửa, bảo với mônsinh rằng:

“Loài chim, ta biết nó bay được; loài cá ta biết nó bơi được; loài thú ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẫy, bơi thì dùng câu để bắt, bay thì dùng tên để bắn. Còn loài rồng cưỡi gió cưỡi mây mà bay lên trời thì ta không sao biết được. Nay ta gặp ông Lão Tử; ông là con rồng chăng ?”

Thực là ngượcđời, cái triếthọc “ngượcngạo” của Lão tử lại sảnsinh ra cái lýtưởng caothượng nhất về hòabình, khoandung, giảnphác và tritúc. Giáohuấn của ông gồm bốn điểm: trítuệ nên như nguđộn, đờisống nên ẩndật, xửthế nên nhunhược và tánhtình nên giảnphác. Ngay đến nghệthuật TrungHoa, từ ý thơ, ảotưởng đến những lời tántụng đờisống bìnhdị của tiềuphu, ngưphủ cũng khôngthể thoátly triếthọc đó mà tồntại. Nguồngốc của chủnghĩa hòabình của TrungHoa là do cái quanniệm chịu nhận sựthấtbại tạmthời để chờ cơhội thuậntiện, và do lòngtin rằng vạnvật trong vũtrụ đều tuântheo cái luật vậnhành phảnphục; dođó không một kẻ nào vĩnhviễn “umê” baogiờ.

Tôi camchịu mọi sựnhục trong thiênhạ – Lão Tử

Bí quyết luyện Anh ngữ lưu loát.

Filed under: Phổ biến kiến thức — tonyfan @

Vai trò của tiếng Anh quan trọng như thế nào trong thời đại tri thức và internet hiện nay có lẽ ai cũng biết và không cần phải bàn nhiều đến nữa.

Thất bại trong việc học Tiếng Anh khiến bạn thiếu tự tin, mất đi nhiều cơ hội thăng tiến trong công việc cũng như trong cuộc sống.

Có thể bạn đã từng cố gắng rất nhiều để học tiếng Anh nhưng không thành, bạn cho rằng kết quả đó là do: trí nhớ của bạn thật kém; bạn không có năng khiếu học tiếng Anh; hay tiếng Anh rất khó chinh phục.

Chắc chắn với bạn một điều là không phải như vậy. Nói tiếng anh lưu loát không phải là một điều gì ghê gớm như lâu nay bạn vẫn nghĩ. Tất cả mọi người ai cũng có thể học và nghe nói được tiếng Anh như người bản xứ.

Bạn thất bại là do bạn chưa biết phương pháp để thành công mà thôi. Mọi nổ lực sai phương pháp đều sẽ mất công vô ích, thậm chí còn mang những tác động xấu đến cho bạn ( sự tự ti, chán nản, mất niềm tin …)

Chính vì thế hy vọng rằng sự chia sẻ những bí quyết học anh ngữ được nghiên cứu và đúc kết từ nhiều năm kinh nghiệm của bản thân này sẽ giúp bạn biết cách để nổ lực học tập một cách đúng phương pháp thành công và chinh phục được mục tiêu Anh ngữ của mình.

Trân trọng và chúc bạn thành công!

5 BÍ QUYẾT GIÚP BẠN CHINH PHỤC ANH NGỮ THÀNH CÔNG

1 – Bí quyết thứ nhất:  Tập tư duy trực tiếp bằng Anh ngữ. (kỹ năng học hiểu)

Muốn tư duy trực tiếp bằng tiếng Anh, trước hết bạn cần phải hiểu và có thể định nghĩa các từ tiếng Việt. Từ vựng, ngôn ngữ chỉ là phương tiện để diễn đạt khái niệm, cho nên khi bạn đã thực sự hiểu nghĩa của các từ trong tiếng Việt là gì rồi thì việc bạn tư duy bằng tiếng Anh hay tiếng Việt là như nhau. Học từ vựng tiếng Anh không đơn giản chỉ là học đọc các từ tương ứng trong tiếng Việt. Việc học tiếng anh của bạn sẽ công cốc nếu bạn không chịu học nghĩa của các từ tiếng Việt trước tiên. Vì thế hãy luôn đặt câu hỏi cho các từ mới trong Tiếng Việt mà bạn chưa hiểu “từ này nghĩa là gì ?” và tập định nghĩa cho chúng. Hãy hiểu Tiếng việt trước đã khi đó tự khắc bạn sẽ biết cách học để tư duy trực tiếp bằng tiếng Anh.

Nếu bạn chưa có khả năng định nghĩa cho các từ Tiếng Việt hãy ra hiệu sách và mua về cho mình một cuốn từ điển tiếng Việt ngay đi. Khoan học tiếng Anh đã khi bạn chưa hiểu hết tiếng việt của mình.

2 – Bí quyết thứ hai: Tập viết đa âm theo sự đánh chữ.( kỹ năng Spelling)

Sự đánh chữ: là việc đọc liệt kê lần lượt theo thứ tự từ trái qua phải các chữ cái cấu tạo nên từ.

Cách “Tập viết đa âm theo sự đánh chữ” như sau : Đọc hết các âm của từ, sau đó đánh chữ và viết lần lượt hết các chữ cái của từ để tạo thành từ.

Ví dụ: Viết từ English, bạn đọc cả từ English sau đó vừa Spelling (đánh chữ) vừa viết : E-n-g-l-i-s-h

Nếu bạn chưa đọc thuộc được bảng chữ cái tiếng Anh thì hãy học ngay hôm nay đi đừng chần chừ nữa.

Tại sao bạn nên ” Tập viết đa âm theo sự đánh chữ”?

Thứ nhất, tập viết đa âm theo sự đánh chữ sẽ giúp bạn chủ động học từ vựng và nhớ từ vựng một cách hiệu quả.

Thứ hai, tập viết đa âm theo sự đánh chữ sẽ giúp bạn có thói quen tiếp nhận khái niệm qua hình ảnh từ vựng rõ nghĩa thay vì tiếp nhận khái niệm thông qua hình ảnh các ký âm đơn thuần. Việc học và tiếp nhận khái niệm thông qua hình ảnh từ vựng rõ nghĩa sẽ sinh động, hấp dẫn, nhanh chóng, đỡ mệt mỏi và đỡ mất công nối ghép hơn nhiều so với việc học và tiếp nhận khái niệm qua các ký âm đơn thuần.

(Giáo dục Anh và Mỹ rất xem trọng kỹ năng Spelling và họ thường tổ chức các cuộc thi Spelling để khuyến khích và tạo ý thức rèn luyện kỹ năng quan trọng có tính chất nền tảng này cho học sinh ngay từ khi bắt đầu đi học.)

Thứ ba, việc tập viết đa âm cũng giúp bạn phản ứng nhạy bén và hiểu nội dung nhanh hơn khi nghe người bản xứ nói nhanh, nói nối, nói gió và nói nuốt chữ trong giao tiếp tiếng Anh.

Bạn cũng có thể áp dụng ” Cách viết đa âm theo sự đánh chữ” này trong Tiếng Việt nếu bạn muốn và cảm nhận hiệu quả kỳ diệu của nó đối với việc học của bạn.

Đọc thêm : Chữ viết – Học hiệu quả 

3 – Bí quyết thứ ba: Tập nghe và nói theo người bản xứ.

Nếu bạn muốn nghe và nói tiếng Anh như người bản xứ thì bắt buộc bạn phải tập nghe và nói theo người bạn xứ.

Hãy tìm tài liệu tiếng Anh về lĩnh vực mà bạn thích ( có cả chữ viết lẫn giọng đọc của người bản xứ ) để nghe và tập đọc theo đúng phát âm bản xứ càng nhiều càng tốt.

Đây là cách duy nhất để bạn có thể nghe và nói tiếng Anh như người bản xứ.

4 – Bí quyết thứ tư: Tập trung học hệ thống từ vựng cốt lõi xây dựng nền tảng Anh ngữ.

Bạn luôn tìm mọi cách để học và nhớ được càng nhiều từ càng tốt?  Bạn đã cố gắng hết sức nhưng nhận thấy càng học lại càng quên hầu hết những từ vựng bạn đã cố gắng học, kể cả khi đã viết đi viết lại thật nhiều lần cho nhớ?

Và sau nhiều cố gắng học từ không thành, bạn cho rằng kết quả đó là do: trí nhớ của bạn thật kém; bạn không có năng khiếu học tiếng Anh; hay tiếng Anh rất khó chinh phục.

Vấn đề của bạn hoàn toàn không do lý do nào nêu ở trên cả, mà nguyên nhân chính là:

1. Bạn chưa có phương pháp học đúng vì bạn chưa hiểu cơ chế hoạt động của trí nhớ.

2. Bạn chưa biết rằng khi học từ vựng tiếng Anh thì không cần phải cố gắng nhớ tất cả các từ. Bạn chỉ cần nhớ và dùng tốt những từ có tần suất sử dụng thường xuyên, được gọi là CORE VOCABULARY (từ vựng cốt lõi) – chỉ chiếm 5% lượng từ được in trong các cuốn từ điển. Nó chính là 3000-4000 từ được dùng PHỔ BIẾN nhất trong tiếng Anh, là nền tảng để xây dựng hệ thống từ vựng trong tiếng Anh. Nắm được chúng, bạn có thể hiểu đến 95% những cuộc giao tiếp hoặc các tài liệu mà bạn đọc và bạn không còn phải lo lắng gì nhiều trong việc học tất cả các kỹ năng: nghe, nói, đọc, viết.

Khi bạn hiểu rõ 2 nguyên nhân trên, bạn sẽ có 1 kế hoạch vô cùng rõ ràng để học, và lưu giữ các từ vựng đó vĩnh viễn trong trí nhớ của bạn.

Để giúp bạn học tập thuận tiện, dễ dàng, mau chóng nắm bắt hệ thống từ vựng Anh ngữ  Cốt lõi chúng tôi đã xây dựng “Loạt Clips tuyển tập 3000 câu Anh ngữ”  bao quát đầy đủ 3000 từ Anh ngữ thông dụng. Bạn có thể tham khảo và lên một kế hoạch học tốt nhất cho mình tại đây.

5 – Bí quyết thứ năm: Phát triển và mở rộng theo đam mê, lĩnh vực chuyên môn để chinh phục mục tiêu Anh ngữ mà bạn muốn đạt được.

Song song với việc học từ vựng cốt lõi theo 4 bí quyết quan trọng ở trên bạn có thể tìm sách vở, tài liệu để học tiếng Anh theo sự yêu thích hay lĩnh vực chuyên môn của bạn.

Tất cả 5 yếu quyết quan trọng trên tôi phải mất nhiều năm nghiên cứu, tìm tòi mới ngộ ra và bỏ công đúc kết để mang đến cho bạn những chia sẻ một cách cô đọng, dễ hiểu nhưng đầy đủ tất cả những tinh túy, quan trọng nhất giúp bạn chắc chắn sẽ thành công trong việc học Anh ngữ. Tôi đã chia sẻ không hề giấu diếm, việc còn lại là của bạn. Sự cố gắng nổ lực đúng phương pháp sẽ giúp bạn chinh phục được mục tiêu Anh ngữ của mình một cách dễ dàng trong thời gian nhanh nhất.

Thành công không khó – chỉ cần bạn biết “Kiên trì lặp lại một thói quen có ích đơn giản mỗi ngày” bạn sẽ thành công.

TRITHỨC LÀ SỨCMẠNH!

Việtnam, Nhâm Thìn 2012.

(Tôi không giữ bảnquyền bàiviết này, bạn cóthể copy cho mụcđích chiasẻ và đăngtải ở bấtkỳ nơi nào nhưng xin hãy đừng quên ghi nguồn thamkhảo từ VishareClub.com. Trântrọng cảmơn và chúc bạn sứckhỏe thànhcông!)

Chữviết đốivới hiệuquả họctập và tưduy

Filed under: Phổ biến kiến thức — tonyfan @

Bàiviết này của tôi xuấtphát từ những thắcmắc của thời họcsinh béthơ khi tôi bắtđầu học Việtngữ  rồi đến Anhngữ và Hoangữ.

Lúc bé khi mới học Tiếngviệt tôi hay thắcmắc tạisao các chữcái của ta lúc thì đọc là a, bờ, cờ, dờ, đờ …lúc thì đọc là a, bê, xê, dê, đê ….? Khi đó với đầuóc của trẻthơ tôi khôngthể tự lýgiải cho mình. Và dườngnhư tôi thấy lúcđó cũng chẳng ai quantâm đến cái thắcmắc ấy, thậmchí ngaycả bâygiờ tôi tinchắc nếu hỏi thì đảmbảo cũng sẽ có rất nhiều người chẳng biết là lýdo tạisao lại có hai cách gọi cho cùng một conchữ như thế.

Sauđó đầuóc trẻcon của tôi lại tiếptục thắcmắc khi học Anhngữ, tạisao Tiếnganh ngườita không như Tiếngviệt mình đọc thế nào viết thế nấy cho tiện, cho dễ nhớ, dễ viết mà lại phânbiệt từvựng để viết riêng và chữ kíâm khi ghépâm để tậpđọc riêng, cùng một âm đọc như nhau nhưng lại viết khácnhau ở các từ khácnhau ( vídụ: Book /buk/; Put /put/ ) và khi học từ mới phải tậpviết độclập từng từ chứ khôngthể đọc thế nào viết thế nấy giống tiếngviệt. Phải chăng người Anh thích rắcrối nên bàytrò ra cách viết từvựng riêng và cách viết để ghépâm và tậpđọc riêng nhưthế mà không đọc thếnào viết thếnấy như Tiếngviệt mình cho tiện ? Lúc ấy đầuóc trẻcon tôi thật vui vì Tiếngviệt dễ học quá, chỉ cần biết đánhvần là tôi cóthể viết bấtkỳ những cáigì tôi muốn chẳng cần phải mất nhiều thờigian để ngồi mà tậpviết từng từ như khi học Tiếnganh. Để đọc viết thôngthạo tiếnganh không biết tôi phải mất baonhiêu thờigian đây? Lúcđó tôi hay tựnhủ sao ngườiAnh ngơ thế nhỉ ? Như tiếngviệt mình có khỏe không, chẳng phải mất nhiều thờigian mà vẫn có thể viết bấtkỳ từ nào mình muốn? Nhưng saunày tôi mới nhậnthấy tính nguyhại của cái dễdàng mà ngàyxưa mình vẫn tựhào và thíchthú khi tôi hiểura nguyênnhân tạisao ngườianh ngườita lại có hệthống từvựng riêng bắtbuộc ngườihọc phải tậpviết từng từ như vậy thayvì chỉ dùng chữ ghépâm và đọc thế nào viết thế nấy như Tiếngviệt, nhất là khi tôi hiểu được sựkhácbiệt quá xa về trìnhđộ khoahọc và sưvănminh của cuộcsống giữa một Anhquốc pháttriển và một Việtnam đang pháttriển và đang bị coi là nghèonàn, lạchậu.

Những thắcmắc của đầuóc trẻcon trên rồi cũngvào quênlãng và tôi vẫn tiếptục họchành, diễnđạt suynghĩ và tiếpnhận kiếnthức với hệthống chữviết Tiếngviệt kýâm đơnthuần, táchrời từng âm độclập mà chúngta vẫn đang sửdụng hàngngày hiệnnay như những họcsinh bìnhthường khác cho đến một ngày tôi bắtđầu học Hoangữ. Một lần nữa tôi lại thắcmắc không hiểu tạisao người TrungQuốc lại ngơ thế sao không dùng chữ kýâm táchrời như Tiếngviệt mình, đọc thế nào viết thế nấy, vừa dễ học, dễ viết, cóthể viết mọi cái mình muốn mà không cần phải mất công, mất thờigian để tập viết từng chữ vừa phứctạp vừa  khó nhớ như chữviết Trungquốc. Nhưng rồi tôi nhậnra chắcchắn là người Trungquốc không ngu vì bêncạnh hệthống chữviết tượnghình phứctạp của họ, họ vẫn có một hệthống chữ kýâm tươngtự như tiếngviệt nhưng chỉ dùng hướngdẫn cách phátâm cho chữviết chính chứ không dùng làm chữviết chính để diễnđạt ngônngữ và truyềnbá kiếnthức như Tiếngviệt. Và tôi cũng  nhậnra một điểm khácbiệt nữa là các chữ kýâm của Trungquốc cũng không táchrời từng chữ độclập như chữ kýâm tiếngviệt mà những kýâm của một từ thì ghép chung với nhau như Tiếnganh chứ không táchrời từng chữ như trong Tiếngviệt ( Vídụ: chữ phiênâm của từ Trungquốc trong tiếngHoa là: Zhonggou họ viết liền chứ không táchrời thành Zhong Gou như trong Tiếngviệt).

Lúcnày tôi lại thắcmắc tạisao chữ phiênâm Trungquốc khi viết họ ghép các kýâm của từng từ lại vớinhau còn chữviết chính của họ vẫn viết từng chữ táchrời như trong Tiếngviệt? Tạisao cùng một âm nhưng có nghĩa khácnhau thì chữviết của âm đó sẽ khácnhau? Đến đây tôi bắtđầu nhậnra một vấnđề đó là : “tính rõ nghĩa của chữviết”. Thìra chữviết người Trungquốc mang tính tượnghình, họ viết táchrời từng chữ được vì bảnthân mỗi chữ thểhiện được tính rõ nghĩa qua hìnhdáng đặctrưng của nó, cùng một âm nhưng nghĩa khácnhau sẽ có chữviết khácnhau còn khi dùng chữ kýâm nếu là từ đa âm ( từ hai âm trởlên vídụ: Zhonggou) họ ghép các kýâm của một từ lại vớinhau để làm rõnghĩa của kýâm đó qua nghĩa của từ.  Đến đây tôi bắtđầu hiểura tạisao người Anh hay người Trungquốc không dùng chữviết kýâm táchrời ( từ đa âm cũng táchra từng âm như tiếngviệt chứ không ghép chunglại vớinhau), đọc thếnào viết thếnấy như tiếngviệt lâunay mình vẫn dùng cho dễ học, dễ viết mà phải học viết từng từ ( tiếngAnh) và học viết từng chữ tượnghình ( tiếnghoa) như vậy. Thật là “Nhanh gì một chút để phải chậm cả đời mà”, tôi thầm tiếcnuối. Và tôi đã tìmra lời giảiđáp cho những thắcmắc trẻcon tưởng đã đivào quênlãng của mình khi xưa và giờđây có cái để chiasẻ cùng cácbạn.

+ Tạisao lại có hai cách gọi khácnhau cho cùng một chữcái ?

+ Làm thếnào không cần phải có hệthống chữviết phứctạp như của Trungquốc hay hệthống từvựng độclập như của Anhquốc mà chỉ với cần bộ chữquốcngữ hiệntại nhưng chúngta vẫn đảmbảo được hiệuquả họctập, tiếpnhận và tưduy hiệuquả như khi người Trungquốc sửdụng bộ chữ tượnghình và người Anhquốc sửdụng bộ từvựng độclập của họ ?

+ Làm thếnào để tăng tốcđộ, hiệuquả tưduy,  tiếpnhận và diễnđạt kiếnthức của họcsinh lên gấp nhiều lần sovới khi sửdụng bộ chữquốcngữ kýâm đơnthuần như chúngta đang sửdụng hiệnnay?

+ Làm thếnào để việchọc trởthành niềmđammê thayvì gánhnặng căngthẳng và nhiều áplực đốivới họcsinh ?

+ Làm thếnào để ngănchặn và loạibỏ tìnhtrạng họcvẹt chỉ để lấy thànhtích, điểmsố và giúp họcsinh chủđộng học hiểu lấy kiếnthức mộtcách thựcsự hiệuquả .

VAITRÒ CHỮVIẾT ĐỐIVỚI HIỆUQUẢ HỌCTẬP VÀ TƯDUY

Trong bàiviết này tôi xin được chiasẻ 3 ýkiến, kinhnghiệm nhằm giúp mỗi người nhậnthức đúng bảnchất mộtvài vấnđề trong Tiếngviệt và gópphần nângcao hiệuquả họctập, tưduy thôngqua việc nhậnthức và sửdụng chữviết hiệuquả trong họctập, diễnđạt và tưduy:

+ Gọi tên đúng bảnchất và phânbiệt rõràng giữa: “Chữcái”, “Nguyênâm – Phụâm” và “Từvựng”.

+ Viết liền các âm của từghép lại vớinhau” thayvì “táchra từng âm” như hiệnnay

+ Phânbiệt rõ hai kháiniệm “Đánh-vần”“Đánh-chữ”

I./ Gọi tên theo đúng bảnchất và phânbiệt rõràng giữa: “Chữcái”, “Nguyênâm – Phụâm” và “Từvựng”.

Có 3 hệthống mà lâunay ta vẫn dùng chung tiếng “chữ” để gọi mỗi đơnvị trong 3 hệthống này. Đólà:

+ Hệthống chữcái: là hệthống các đơnvị cấutạo nên từ, sửdụng để đánh-chữ ( kháiniệm về sự-đánh-chữ ở bên-dưới ) và tậpviết.

+ Hệthống nguyênâm – phụâm: hệthống các đơnvị cấutao nên âmtiếng, sửdụng để ghépâm (đánhvần) và tập đọc.

+ Hệthống từvựng:  hệthống đơnvị ngônngữ nhỏ nhất có kháiniệm rõ nghĩa, sửdụng để tưduy, diễnđạt và tiếpnhận kiếnthức, thôngtin. Đơnvị ngônngữ nhỏ nhất thểhiện một kháiniệm rõ nghĩa trong hệthống chữviết Latinh là từ chứ không phải là chữ (từng âm một)  như hệthống chữ Hán. Học Tiếngviệt chúngta học “từ mới” chứ không học “chữ mới” như học tiếng Hán.

Lâunay có nhiều cái chúngta hay gọi chung là  : “chữ” thựcra chúng khácnhau, chúngta không nên cáigì cũng gọi là chữ mà phải có sự-phânbiệt, nhậnthức rõràng và gọi chúng đúng với bảnchất . Vídụ:

Không gọi là “chữ bê” mà phải nhậnthức và gọi chínhxác là “Chữcái Bê

Không gọi là “chữ bờ” mà phải nhậnthức và gọi chínhxác là “Phuậm Bờ

Không nên gọi “ chữ Việt, chữ Nam” mà gọi “ Từ Việtnam

Mỗi tiếng độclập chúngta cũng gọi là Chữ , ví dụ Chữ “Việt”, chữ “Nam”, Chữ “Độc”, Chữ “ Lập. Do ảnhhưởng của chữ Hán nên mỗi tiếng trong Tiếngviệt viếtra ta đều gọi là chữ mà lẽra đúng bảnchất chúngta không nên gọi chữ này chữ kia mà chỉ nên gọi chúng là từ . Lý do:

+ Đơnvị ngônngữ nhỏ nhất thểhiện  kháiniệm rõnghĩa trong hệthống chữviết Latinh nói chung và chữviết quốcngữ chúngta hiệnnay nói riêng là từ, từ gồm một tiếng (ta vẫn gọi là từ đơn) hoặc tậphợp các tiếng liềnnhau (ta vẫn gọi là từ ghép), mỗi tiếng chỉ có một cách viết giốngnhau duynhất cho dù nghĩa có khácnhau.

+ Đơnvị ngônngữ nhỏ nhất thểhiện kháiniệm rõ nghĩa trong Chữ Hán là chữ, mỗi chữ là một tiếng, cùng một tiếng giốngnhau nhưng nghĩa khácnhau sẽ có chữviết khácnhau

Chúngta đang sửdụng hệthống chữviết Latinh với đơnvị ngônngữ nhỏ nhất thểhiện một kháiniệm rõ nghĩa là từ chứ không phải là chữ (từng âm một)  như hệthống chữ Trungquốc và chúngta cũng không còn sửdụng hệthống chữviết tượnghình Trungquốc nữa. Khi học Tiếngviệt, chúngta học “từ mới” chứ không học “chữ mới” như học tiếng Hán nên thiếtnghĩ chúngta nên tránh bị ảnhhưởng thóiquen tậpviết từng chữ và gọi chữ này chữ kia cho từng tiếng trong Tiếngviệt như  khi học chữ TrungQuốc.

Tómlại: Không dùng  chỉ một tiếng “chữ” để gọi chung cho các đơnvị của cả 3 hệthống : hệthống chữcái, hệthống nguyênâm – phụâm và hệthống từvựng.

 

II./ Viết liền các âm của từghép lại vớinhau” thayvì “táchra từng âm” như hiệnnay

Viết liền các âm của từghép lại vớinhau giúp trẻnhỏ chủđộng học và viết các từ với kháiniệm rõ nghĩa, chứ không học, nhìn đọc và viết từng chữ ký âm không xácđịnh nghĩa và phải mất công ghép các chữ ký âm riêng lẻ lại vớinhau (từ ghép) mới thấy được kháiniệm rõ nghĩa.

Nói mộtcách ngắngọn là “viết liền các âm của từghép lại vớinhau” thayvì “táchra từng âm như hiệnnay” để họcsinh chủđộng học hiểu, đọc và viết từ với kháiniệm rõ nghĩa chứ không đọc và viết từng âm độclập chưa rõ nghĩa (các âm của từ ghép). Đọc và viết từ với kháiniệm rõ nghĩa sẽ giúp họcsinh chủđộng học hiểu và tránh được tìnhtrạng học vẹt dễ xảyra như cách đọc và viết từng kýâm đơnthuần như hiệnnay. Việc táchrời các âm của một từ đa âm (chúngta gọi là từ ghép) rất không có lợi vì nó dễ tạo thóiquen tiếpnhận và học từng tiếng không rõ nghĩa, tức tạo thóiquen họcvẹt cho họcsinh.

Ngoàira việc “viết liền các âm của từghép lại vớinhau” giúp họcsinh họctập, tưduy và tiếpthu kiếnthức nhanh hơn vì không phải vừa nhìn vừa mất công ghép kíâm mới thấy được kháiniệm rõ nghĩa như khi “táchrời từng âm của từghép ra” như hiệnnay. Một bên là chỉ nhìn là thấy nghĩa, còn một bên là phải nhìn + ghép mới thấy nghĩa ( mặcdầu việc ghép này chỉ cần cái liếc mắt cóthể chưa đến 1/1000 giây, nhiều người cho là không có vấnđề gì nhưng tạisao lại phải táchra để rồi phải thêm việc liếc ghép  không cầnthiết và thựcsự về lâudài nó làm giảm năngsuất và ảnhhưởng đến hiệuquả tiếpnhận kiếnthức đángkể cho họcsinh chưa kể những taihại khác do việc táchrời từng âm ra manglại).

Chúngta nên viết liền các âm của từghép lại vớinhau để họcsinh chủđộng học và tiếpnhận các kháiniệm rõ nghĩa mộtcách dễdàng, nhanhchóng thayvì táchrời ra từng âm như hiệnnay. Ngoàira, mỗi họcsinh cần có một cuốn “Từđiển Tiếngviệt” để chủđộng tìmhiểu nghĩa của các từ mới gặp khi học, tránh tìnhtrạng họcvẹt, học thuộclòng nhưng không biết là đang thuộclòng những cáigì. Dườngnhư rất ít họcsinh được chamẹ quantâm trangbị và hướngdẫn cách sửdụng “Từđiển Tiếngviệt”.

III./ Phânbiệt rõ hai kháiniệm “Đánh-vần” và “Đánh-chữ”

1.  Sự-đánh-chữ :

“Đánh-chữ” là việc đọc liệtkê từng chữcái thamgia cấutạo nên từ để nhậnbiết và ghinhớ từvựng mộtcách chínhxác. Đánh-chữ dùng để tậpviết hoặc đánhmáy.

Vídụ:

Đánh-chữ từ “Việtnam” như sau: vê – i –  ênặng –  tê –  enờ –  a – emờ

Đánh-chữ như trên cho trẻ nhỏ chủđộng nắm được cấutạo của từ Việtnam gồm các chữcái:
V  –  i  –  ệ  – t  –  n  –  a –  m

Đánh-chữ manglại lợiích:

+ Cái lợi thứ-nhất giúp chủđộng nhớ và viết đúng chínhtả, hạnchế việc viết sai chínhtả do sự phátâm khácnhau ở mỗi địaphương. Vídụ: Việt Nam có nơi đọc là Việt Lam, nếu đọc thế nào viết thế nấy dẫn đến viết sai chínhtả, nhưng nếu họcsinh được dạy chủđộng viết theo sự-đánh-chữ cấutạo từ như trên thì dù phátâm địaphương có khácnhau đi nữa thì vẫn viết đúng chínhtả.

+ Cái lợi thứ hai: giúp họcsinh dễdàng, chủđộng và nhanh hơn trong việc học đánhmáy và sửdụng vitính sau này. Việc dạy họcsinh chủđộng cách Đánh-chữ và tậpviết theo liệtkê các chữcái thamgia cấutạo nên từ sẽ giúp họcsinh đánh máy vitính dễ hơn, nhanhhơn saunày. Đánh máy theo cách ghépâm mà ta đang dạy họcsinh hiệnnay rất chậm, vừa mất công, vừa mất thờigian.

Sự đánhchữ: là việc đọc liệtkê lầnlượt theo thứtự từ trái qua phải các chữcái cấutạo nên từ.
Cách “Tập viết đa âm theo sự đánhchữ” như sau : Đọc hết các âm của từ, sau đó đánhchữ và viết lầnlượt hết các chữcái của từ để tạothành từ.
Ví dụ: Viết từ English, bạn đọc cả từ English sauđó vừa Spelling (đánhchữ) vừa viết : E-n-g-l-i-s-h
Nếu bạn chưa đọc thuộc được bảng chữcái tiếng Anh thì hãy học ngay hômnay đi đừng chầnchừ nữa.
Tạisao bạn nên ” Tập viết đa âm theo sự đánhchữ”?
Thứnhất, tập viết đa âm theo sự đánhchữ sẽ giúp bạn chủđộng học từvựng và nhớ từvựng mộtcách hiệuquả.
Thứhai, tập viết đa âm theo sự đánhchữ sẽ giúp bạn có thóiquen tiếpnhận kháiniệm qua hìnhảnh từvựng rõ nghĩa thayvì tiếpnhận kháiniệm thôngqua hìnhảnh các kýâm đơnthuần. Việc học và tiếpnhận kháiniệm thôngqua hìnhảnh từvựng rõ nghĩa sẽ sinhđộng, hấpdẫn, nhanhchóng, đỡ mệtmỏi và đỡ mất công nốighép hơn nhiều sovới việc học và tiếpnhận kháiniệm qua các kýâm đơnthuần.
(Giáodục Anh và Mỹ rất xemtrọng kỹnăng Spelling và họ thường tổchức các cuộcthi Spelling để khuyếnkhích và tạo ýthức rènluyện kỹnăng quantrọng có tínhchất nềntảng để thànhcông trong họcvấn này cho họcsinh ngaytừkhi bắtđầu đi học.)
Thứba, việc tập viết đa âm cũng giúp bạn phảnứng nhạybén và hiểu nộidung nhanh hơn khi nghe người bảnxứ nói nhanh, nói nối, nói gió và nói nuốt chữ trong giaotiếp tiếngAnh.
Bạn hoàntoàn cóthể ápdụng ” Cách viết đa âm theo sự đánhchữ” này trong TiếngViệt mộtcách dễdàng nếu bạn muốn và cảmnhận hiệuquả kỳdiệu của nó đốivới việc học của bạn.

Hệthống chữcái sửdụng cho việc Đánh-chữ trong Tiếngviệt:

  • Aa / a /   Ăă / ă /   Ââ / â /   Bb / bê /   Cc / xê /   Dd / dê /   Ðđ / đê /   Ee / e /   Êê / ê /   Gg / rê /   Hh / hát /   Ii / i /   Kk / ca /   Ll / elờ /   Mm /emờ /   Nn /enờ /   Oo / o/   Ôô /ô /   Ơơ / ơ /   Pp /pê/   Qq /qui/   Rr /erờ /   Ss /ét /   Tt /tê /   Uu /u/   Ưư /ư/   Vv /vê/   Xx / ítxì/   Yy / idài/

2. Sự-đánh-vần

Đánh-vần” là việc kếthợp các phụâm và nguyênâm với nhau để tậpđọc. Vídụ:

Đánh-vần từ “Việtnam”:

. Việt: vờ – i ê tờ iêt –  vờ – iêt –  viêt –  nặng –  việt

. Nam: nờ  –  a mờ am  –  nờ  –  am  –  nam

Hệthống Nguyênâm – Phụâm sửdụng cho việc Đánh-vần trong tiếngViệt:

a./ Bộ nguyênâm  Tiếngviệt

+  Các nguyênâm đơn trong tiếngViệt:

  • · a ă â e ê o ô ơ u ư i y

+  Các nguyênâm đôi trong tiếngViệt

  • · ai ao au ay ây eo êu ia iu iê oa oe oi ôi ơi ua uơ uâ uê uô ui uy ưa ưi ưu ươ

+ Các nguyênâm ba trong tiếngViệt

  • · oai uôi uya uyê ươi ươu

b./ Bộ phụâm TiếngViệt:

  • b / bờ /   c / cờ/   k / cờ /   ch / chờ /   tr / trờ /   d / dờ /   gi / giờ /   đ / đờ /   g / gờ /   gh / gờ /   h / hờ /   kh / khờ /   l / lờ /   m / mờ /   n / nờ /   nh / nhờ /   ng / ngờ /    ngh / ngờ /   p / pờ /   ph / phờ /   qu / quờ /   r / rờ /   s / sờ /   x / xờ /   t / tờ /   th / thờ /   v / vờ /

Từ hai hệthống trên, ta thấy hệthống nguyênâm phụâmhệthống chữcái hoàntoàn khácnhau. Người học Tiếngviệt cần nhậnthức rõ sựkhácnhau của hai hệthống ấy. Không  nên lẫnlộn giữa nguyênâm-phụâm với chữcái. Vídụ : không có cái gọi là “chữ bờ” mà chỉ có “phụâm bờ” và “chữ bê” . Kíhiệu b khi đóngvaitrò là phụâm thì phải gọi là phụâm bờ chứ không được gọi là chữ bờ , khi đóng vaitrò là chữcái thì đọc là chữ bê . Ðọc chữ bờ là không hiểu, không tôntrọng bảnchất, tínhchânthực của các kítự Latinh.

Trên là các luậnđiểm tôi đưara để làm nềntảng ủnghộ cho 3 đềnghị về ngônngữ và chữviết Tiếngviệt nhằm nângcao hiệuquả họctập và tưduy cho họcsinh.

+ Gọi đúng bảnchất và phânbiệt rõràng giữa: “Chữcái”, “Nguyênâm – Phụâm” và “Từvựng”.

+ “Viết liền các âm của từghép lại vớinhau” thayvì “táchra từng âm” như hiệnnay

+ Phânbiệt rõ hai kháiniệm “Đánh-vần” và “Đánh-chữ

Như đã nói từ đầu những gì tôi chiasẻ ở đây, tôi không muốn nó là một côngtrình nghiêncứu hay một cáigì đó mang tínhchất đao to búa lớn, xaxôi, khó tiếpcận mà đơnthuần chỉ là những kinhnghiệm, những phươngpháp tôi đúckết, trảinghiệm và ít nhất đã giúp bảnthân mình đạtđược các giátrị tốtđẹp của cuộcsống và tôi hyvọng nó cóthể đến được với mọingười mộtcách gầngũi và dễdàng nhất.

TRITHỨC LÀ SỨCMẠNH!

Việtnam, Tân Mão 2011.

(Tôi không giữ bảnquyền bàiviết này, bạn cóthể copy cho mụcđích chiasẻ và đăngtải ở bấtkỳ nơi nào nhưng xin hãy đừng quên ghi nguồn thamkhảo từ VishareClub.com. Trântrọng cảmơn và chúc bạn sứckhỏe thànhcông!)

« Về Lại Trang Trước

"Dẫu Bạc Vàng Trăm Vạn Lạng,
Cũng Không Bằng Kinh Sử Một Vài Pho."

--- Lê Quý Đôn ---

Việc Học Như Con Thuyền Ngược Nước, Không Tiến Ắt Lùi.

Toàn Hân - Học Chăm Mỗi Ngày.